Chương 122: Đêm tiêu hồn
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chẳng mấy chốc một tháng trôi qua.
Thời gian này, Đạt vẫn tiếp tục cuộc sống như thường lệ, lúc thì chơi đánh vần với Tiffany, lúc thì tập đấu vận ở hành lang cùng cô giúp việc, rảnh rỗi tranh thủ sang xem Serana, lắng nghe tiếng thằng cu khóc quấy.
Về vụ Đại Nam Cộng Hòa và tướng Nguyễn Cao Kỳ, Đạt tìm cơ hội nói riêng với vài thành phần thích “ăn mì tôm nói chuyện thế giới” với kiểu giả sử… để xem họ phân tích rồi đánh giá lợi hại.
Tất nhiên, họ chỉ đơn thuần nghĩ rằng đây là thằng ngáo nào đó rãnh rỗi nghĩ ra đùa cho vui nhưng vẫn nhiệt tình phân tích vì đam mê
Như đã nói, chuyện chuyên nghiệp để chuyên nghiệp lo, thậm chí Đạt còn thấy mấy thanh niên ấy đáng tin hơn là đám quán tham nhũng ở Đại Nam Cộng Hòa.
Đột nhiên, một ngày này, Đạt được Ruby mời riêng đi ăn tối.
Ban đầu Đạt định từ chối vì e ngại rắc rối nhưng Ruby hứa là sẽ giới thiệu vài CEO tài năng cho Đạt đưa vào vị trí giám đốc công ty con nên cuối cùng cũng đồng ý.
Khác với những bữa tiệc sang trọng của giới quý tộc, Ruby hôm nay chọn một quán ăn đơn giản nhưng đặc thù với món bánh canh của người Việt.
Trang phục thì khá đơn giản, chỉ là áo thun, quần Jean cùng đôi giầy thể thao nhỏ nhỏ xinh xinh.
– Có thể nói cho tôi biết có chuyện gì không?
Đạt cảm thấy khá kỳ quái.
Thông thường mà nói, không dễ để có thể giấu giếm ý đồ trước mặt cậu được.
Nhưng dù đã tới đây, Đạt vẫn chưa rõ cô nàng Ruby này muốn làm cái quỷ gì.
Ruby vẫn không trả lời, tiếp tục thưởng thức tô bánh canh và tập trung vào nó cứ như thể là báu vật nhân gian.
– Cậu biết không, người ta mỗi khi nhắc đến Việt Nam là lại thích Phở.
– Nhưng trong mắt tôi, đó chỉ là lời nói khách sáo dành cho người Việt nghe khi họ thực sự không rõ ẩm thực dồi dào nơi đây.
– Bánh canh, bún cua, bún chả, bún giò, bún mắm, hủ tiếu…
– Thiếu gì món ngon tương tự đâu mà cứ phải mặc định là phở.
Đạt không đáp lời, cậu hiểu ý Ruby không phải chê phở, mà vấn đề nằm ở chỗ những người chỉ biết duy nhất món phở thông qua những tờ báo.
Ý ngầm, Ruby đang khoe rằng cô ấy có hiểu biết rất phong phú về Việt Nam.
Còn tại sao lại hứng thú về Việt Nam…
– Tối nay cậu ở ngoài được không?
Một câu nói cực kỳ trực tiếp của Ruby, không khác gì dấu 18+ khi mấy ông lướt web một mình.
– Lý do!
Đạt không thấy mừng mà nhíu mày đề phòng.
Kinh nghiệm dạy cho cậu biết, phụ nữ chủ động quá cũng không phải chuyện tốt, thường là đi kèm với kèo thum thủm.
Ruby nở nụ cười:
– Cậu không từ chối mà hỏi lý do, chứng tỏ trong lòng cậu đã có hứng thú với cơ thể tôi rồi.
Đạt nhíu mày “con quỷ này sao ngày càng ranh ma thế không biết” ngoài mặt im lặng không lên tiếng.
Ruby tiếp tục:
– Còn lý do, lý do gì nữa? Cậu chẳng lẽ thật sự không hứng thú với miếng mỡ dâng tận miệng sao?
– Tôi thấy cậu đẹp trai nên chủ động không được à?
Ruby khẽ vuốt tóc, môi mắt ẩm ướt như thể muốn khóc nhìn chằm chằm khiến Đạt cũng phải động lòng.
Về cơ bản, Ruby rất xinh đẹp.
Là cái kiểu nhỏ nhỏ xinh xinh, chim non nép vào người, khiến đàn ông muốn che chở vậy.
Bản thân cô ấy có sự hấp đẫn đặc biệt trái ngược với kiểu kiêu sa, quý phái như Tiffany.
Tuy nhiên, Đạt không để đầu dưới dẫn dắt đầu trên, đàn ông cần phải tỉnh táo hiểu chuyện gì đang xảy ra.
– Tôi là người đã có vợ rồi! Cô đừng bảo không biết, đừng làm mọi chuyện rắc rối khiến tôi phạm tội.
– Đúng vậy, tôi biết!
– Nhưng chỉ cần tôi không nói, cậu không nói thì ai mà biết.
– Không bị bắt thì không bị coi là phạm tội.
…
Đạt thật sự muốn cạn lời với cô nàng khó đoán này.
Ai có thể ngờ được Ruby với bề ngoài hồn nhiên, ngây thơ, yếu đuối lại mạnh bạo như vậy về vấn đề tình dục nam nữ.
Phải biết ở trong trường học, người ta cứ nghĩ Ruby là tiểu thư ngây thơ trong trắng trong tiểu thuyết bước ra, chừa từng nắm tay đàn ông nữa kìa.
Thấy Đạt vẫn im lặng, Ruby bật cười:
– Cậu đúng là cứng như bê tông ấy.
– Thôi được rồi, chở tôi về nhà thôi, được chứ?
Đạt gật đầu, việc đưa một quý cô xinh đẹp về tận nhà trong buổi tối là trách nhiệm cơ bản của người đàn ông nên không có mâu thuẫn gì.
Nhưng chỉ khi bước lên xe, cậu mới nhận ra mình đã đánh giá thấp Ruby.
– Này, bàn tay của cậu đặt đi đâu vậy? Có biết tôi đang lái xe không đấy?
Đạt cố gắng kìm chế cảm giác đặc thù bên dưới để tập trung lái xe, trong khi Ruby thích thú trêu đùa.
– Cậu biết không, thực ra tôi đã có vị hôn phu rồi.
Ruby không những không dừng tay mà còn tiếp tục kích thích, đồng thời kể chuyện của mình.
– Vậy cậu lúc nãy là…?
– Thì tôi muốn cắm sừng anh ta, đơn giản vậy thôi.
Ruby liếc mắt trả lời điềm nhiên cứ như thể đây là tiện tay lấy cây kẹo mút của đứa trẻ sáu tuổi.
– Sau chuyến đi Việt Nam lần này, tôi sẽ phải tiếp xúc và làm quen với vị hôn phu, chuẩn bị tiến tới hôn nhân.
– Lúc đó, tôi sẽ không được tự do thoải mái như bây giờ, hoàn thành mục tiêu mất trinh khi tốt nghiệp trung học được.
Ở Mỹ, học sinh trung học khi tốt nghiệp hầu hết đều đã “trường thành” do văn hóa thoáng về tình dục, thậm chí còn có dịch vụ thuê nữa là đằng khác.
– Nhưng cô có thể tìm người khác mà?
– Cậu ngốc à, có trai đẹp, nhiều tiền để chơi không thích, tìm mấy thằng mập ú, xấu đau xấu đớn thì còn gì là trải nghiệm nữa.
…
Lại thêm một lần phải câm nín, nói đúng quá không cãi được.
– Chưa kể là tôi tính rồi, cậu làm tỷ phú, có quyền có thế không sợ chồng tương lai của tôi trả thù.
– Thậm chí lỡ có hậu quả thì anh ta cũng phải cắn răng nuôi tu hú.
– Giới tài phiệt coi trọng lợi ích thế nào cậu biết rồi đấy.
Đạt thở dài:
– Cậu tính được tới mức ấy luôn à, cái khuôn mặt ngây thơ ấy xem ra đã lừa không ít người.
Trong giới tài phiệt, lợi ích là tối thượng.
Cho dù có thực sự phát hiện vợ ngoại tình mà đối phương phá giàu, quá mạnh thì họ cũng chỉ dám khúm núm đòi bồi thường chứ không điên tự tìm đường chết.
Càng giàu thì người ta lại càng có nhiều thứ để mất, nói theo cách nào đó thì người nghèo tự do, thoải mái hơn nhiều.
Hơn nữa, cậu nhận ra Ruby nói thật.
Không phải âm mưu hiểm độc, tính kế sâu xa gì cả, đơn thuần là một cô nhóc muốn làm lễ “trưởng thành” trước khi bị trói buộc vào hôn nhân, kiểu phóng đãng lần đầu cũng như lần cuối trong đời trước khi vĩnh viễn vào nhà giam vậy.
Một quyết định ngẫu hứng đầy cảm tính không có bất kỳ logic về lợi ích nào cả, bảo sao Đạt nghĩ nát óc vẫn không ra.
Khi đến nhà Ruby, Đạt đã không thể đứng thẳng được vì bị cộm còn Ruby cười duyên:
– Thế nào, muốn lên phòng chơi không?
Bởi vì xa nhà, Ruby ở một mình chứ không có phụ huynh canh gác.
Đạt im lặng không nói một lời, rút chìa khóa đi lên lầu.
Cậu lựa chọn làm cầm thú, vì cầm thú ít nhất có thịt ăn.
Lúc lên lầu, Ruby dò hỏi:
– Cậu biết vì sao tôi thích món gì không?
– Bánh canh sao?
– Không phải, là bún mắm.
– Nhưng hôm nay tôi không dám ăn, để làm cái này…
Nói xong, Ruby nhảy lên hôm lấy Đạt, hôn lên.
Hai người nhanh chóng hôn ngấu nghiến vật nhau lên giường, tiến tới một đêm điên cuồng