Chương 121: Con đường Đại Học
– Kênh Fox News đưa tin, tổng thống Nixon đang có nguy cơ phải đối mặt với nguy cơ bị buộc tội về các tội danh có liên quan đến vụ bê bối đột nhập và nghe lén tại các trụ sở của Đảng Dân Chủ.
– The New York Times cho biết một số nạn nhân sau khi phục hồi ký ức đã tố cáo về việc bị lạm dụng trong các cuộc thí nghiệm vô nhân đạo, ám chỉ có liên quan đến CIA, nhiều nghị sĩ đang đề nghị mở một cuộc điều tra toàn diện nhằm đưa công lý ra ánh sáng.
– NASA đang bị vướng vào nhiều hoài nghi xoay quanh sứ mệnh Apollo đưa con người lên Mặt Trăng, nhiều thuyết âm mưu cho rằng video chỉ là dàn dựng để lừa tiền thuế người Mỹ.
– Một tập đoàn ẩn danh tại Mỹ đã gửi đến người Việt tổng cộng 30 triệu USD viện trợ nhân đạo thông qua tổ chức quốc tế, thể hiện tính nhân văn và trách nhiệm quốc tế của Hoa Kỳ.
Trong trường Lakeside, bản tin thời sự vẫn tiếp diễn một cách với những thông tin quen thuộc và nhàm chán.
Một vài học sinh lướt ngang qua chiếc tivi màu mới được tậu về treo ở hành lang một chút rồi cũng lượn đi cho nước nó trong.
Nhìn tiêu đề có vẻ giật gân nhưng ở cái xứ cờ hoa tin giả bay loạn xạ thì thế này cũng giống như chuyện thường ở phố huyện.
Chỉ có Ruby, cô gái dễ thương ngày nào kéo Đạt lại, chỉ vào ti vi và nói:
– Là cậu đúng không?
Đạt lúc này chưa vội để ý tới những mẩu tin thời sự nhàm chán mà mình đã biết trước, cậu tập trung cảm nhận sự non mềm, mịn màng truyền đến từ bàn tay.
Cảm giác nhu nhu không xương giống bọt nước, kiểu cơ thể này mà ôm một cái là phê tới nóc.
Lắc đầu, Đạt tạm thời xóa bỏ những suy nghĩ dâm đãng và trả lời Ruby:
– Cái gì là mình?
– 30 triệu USD viện trợ, bố mẹ mình nói rồi, đó là cậu.
Như đã biết từ những chương trước, bố mẹ của Ruby làm trong các tổ chức quốc tế nên không khó để biết ai là người thực sự gửi tiền.
Đạt thoải mái gật đầu:
– Đúng vậy, là tôi gửi.
– Đây là việc tốt nên không có gì phải chối cả, chỉ là tôi thuộc kiểu làm việc tốt không cầu báo đáp nên ẩn danh.
Ruby bĩu môi, dùng một ánh mắt cực kỳ khinh bỉ nhìn cậu.
Bởi vì ẩn danh chỉ là lòe người thường tránh bị làm phiền thôi, các chính phủ tại Việt Nam, Hoa Kỳ, Đông Nam Á đều biết đến cái tên Đỗ Đức Đạt và Đ&T.
Đây mới thực sự là việc có thể mang lại lợi ích cho tập đoàn để mang tới viện trợ cho người dân nên câu “không cần báo đáp” 100% bốc phét.
Nhưng mặt của Đạt dày cỡ nào, không hề ái ngại, thành ra hai bên mắt to trừng mắt nhỏ, đối đầu nhau có tia sét chớp lóa ở giữa.
Người ngoài nhìn vào cứ tưởng là đôi tình nhân so găng.
Cuối cùng, Đạt là người chịu thưa trước, giơ tay lùi lại:
– Thôi được rồi má!
– Có gì thì nói đi, mất công vợ yêu tui thấy lại rách việc.
– Hừ, cho cậu ngủ sô pha bớt đi chứ còn gì nữa.
Ruby chống nạnh chỉ một cái, sau đó bắt đầu vào chuyện chính:
– Mình cũng sẽ có mặt trên chuyến tàu với Việt Nam tháng sau.
– Đây là chương trình hỗ trợ từ thiện mà mình theo học với tư cách là tình nguyện viên tham gia vào công việc thiện nguyện quốc tế.
Như đã nói, trường học quý tộc không phải trường học thông thường dạy toán lý hóa.
Các công việc như kiểu làm từ thiện mà cả đời người bình thường không tiếp xúc đến lại là một trong những môn học tự chọn ngay từ ghế nhà trường.
Ruby ngay từ khi sinh ra đã được định hướng sẵn trên một chuyến tàu cao tốc rồi, biết mình cần gì và phải làm gì nên không lạ khi tranh thủ tham gia.
– Cậu là người tài trợ tiền nên tôi đang thắc mắc liệu cậu có xuất hiện trong chuyến đi này không?
– Có khác gì sao?
– Có, tôi sợ cậu có ý đồ xấu với tôi, lỡ tôi đi cùng với cậu rồi nửa đêm hóa thú thì sao? Phận liễu yếu đào tơ sao chống được.
…
Đạt cạn lời, cậu cũng đẹp trai sáng sủa như minh tinh màn bạc chứ có phải môi trề răng rẩu đâu mà bị nghi ngờ vậy.
– Xin lỗi chứ tui không có bụng đói ăn quàng, cái gì cũng vào thực đơn nha.
– Nhìn lại cậu xem, có khác gì bức tường than khóc không, mặt trước mặt sau phẳng lì.
Ruby nghe vậy, nổi giận đá mạnh vào chân Đạt, khiến cậu đau điếng nhảy lò cò lùi lại.
– Ui da, cậu bị điên đấy à?
– Hừ, cho chừa cái tội body samsung, có biết cơ thể phụ nữ đều là cấm kỵ không?
– Nói đi! Nếu không định thông qua từ thiện vào đại học thì cậu định làm gì?
– Đừng nói là một người bỏ học cả năm trời như cậu lại có ý định thông qua học lực, kỳ thi SAT để vào.
Ruby lộ rõ vẻ khinh bỉ vì thói bỏ bê, cúp học của Đạt.
Cay ở chỗ là nó quá đúng, Đạt cãi không được.
Hiện nay, Đạt đã chuẩn bị tốt nghiệp cấp ba và tham gia học đại học nên cũng cần suy tính.
Ở Hoa Kỳ, có ba con đường đơn giản nhất để tiến tới các trường Đại Học danh tiếng.
Đầu tiên là thư tiến cử của giáo sư nổi tiếng, có uy tín tại trường cấp ba mà bạn theo học, đây là cách người nghèo nhắm đến để đổi đời.
Những giáo viên có tiền có thế tại trường cấp ba ở Mỹ thường nhận được đặc quyền tiến cử, mang lại quyền lực cá nhân cực lớn cho họ, chỉ một bức thư thôi là không cần phải thi cử, tranh đua gì cả, học sinh được tiến cử mặc định nhập học và còn được hỗ trợ học phí không hề rẻ.
Tất nhiên, vì đặc quyền lớn như vậy, cũng xuất hiện tiêu cực kiểu nữ sinh, nam sinh mồi chài, lên giường với giáo viên hoặc hối lộ, cung phụng nhiều cách để đổi lại thư tiến cử.
Thứ hai là con đường phổ biến nhất, thông qua kỳ thi SAT và hồ sơ xã hội, chính trị đẹp để cạnh tranh với những người khác.
Cuối cùng, con đường quý tộc là thông qua những hệ thống đặc biệt để nhập học như tài trợ tiền cho trường, đi làm từ thiện, đi đấu tranh chính trị, dân chủ, tự do gì gì đó nói chung là làm việc có ảnh hưởng lớn tới kinh tế, chính trị, xã hội theo kiểu lãnh đạo ấy.
Khác với cơ chế giáo dục bình thường tách chính trị ra khỏi giáo dục, ở đây người ta khuyến khích chính trị hóa giáo dục, thái độ, quan điểm, hành động chính trị của bạn đều có thể thành điểm cộng hoặc trừ để vào trường danh tiếng.
Vì vậy ở Mỹ có rất nhiều người trẻ tranh nhau đi bảo vệ môi trường, hoạt động xã hội, vận động chính trị vân vân và mây mây ở những nước thậm chí người Mỹ còn không biết tên để lấy cơ hội vào trường đại học tốt.
Hiển nhiên, Ruby nghi ngờ việc Đạt viện trợ nhân đạo cho Việt Nam nhằm mục đích lấy vé “quý tộc” vào đại học.
Nhưng cô đã nhầm, Đạt chỉ đơn thuần là muốn giúp cho người Việt vốn đã chịu bao đau thương thôi.
Còn vụ đại học, tài phiệt như cậu thì các trường Đại Học phải tranh nhau xin tới giảng bài chứ đừng nói tới nhập học đơn giản như đang giỡn.
– Cô nhóc à, cô có biết tài sản của tôi bây giờ là bao nhiêu không?
– Là tỷ phú đô la đấy, là nằm trong top những người giàu nhất xuất hiện trên báo chí, thuộc top những người mà Harvard phải mời về làm giảng viên danh dự, diễn thuyết cho học sinh bên dưới ấy.
– Hiểu chưa cô nương.
Đạt nói ra một tràng khiến Ruby chợt tỉnh ngộ.
– Vậy giờ cậu đã là tỷ phú giàu có rồi, không thèm quan tâm cái hệ thống xét tuyển “quý tộc” ở Hoa Kỳ.
– Nhưng biết đâu được cậu vẫn còn ý đồ với tôi, tôi đẹp mà.
Ruby nháy nháy mắt sờ má một cách tự luyến khiến Đạt chỉ biết ôm đầu.
– Tùy cô, muốn nghĩ thế nào thì nghĩ.
– Tôi đi học đây!
Nói xong, Đạt không thèm tốn thêm nước bọt với cô nàng tự luyến này nữa, để lại Ruby âm thầm cắn môi suy nghĩ gì đó.