Chương 123: Quyền mưu và thao túng
Ngày hôm sau, Ruby lên đường sang Việt Nam với tư cách tình nguyện viên.
Nhìn bề ngoài, trông cô ấy vẫn mang vẻ mặt ngây thơ, dịu dàng đầy trong trắng.
Nhưng chỉ có Đạt mới biết cô gái này hoang dại ở trên giường như thế nào.
Nếu không phải công lực dồi dào thì tối qua đã phải tinh tận, nhân vong.
– Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.
– Nhìn nhỏ nhắn như thế mà không ngờ…
Tối hôm qua, Đạt đã biết như thế nào là mỹ nhân không xương, cảm giác đè xuống mềm mềm, êm ái dễ chịu đến phát điên lên được.
Mặc dù là lần đầu tiên nhưng Ruby không hề yếu thế chút nào trước Đạt, bật chế độ vắt cực khô.
Đồng thời trong lòng Đạt bắt đầu thương hại cho vị hôn phu của Ruby.
– Mong rằng anh chàng Hải Dóng ấy cố gắng kiềm chế một chút, nếu không dù thận làm bằng sắt cũng chịu không được.
Đạt tự nhủ với lòng, đồng thời từ xa vẫy tay chào Ruby.
Cậu không có ý định tiếp tục can dự quá nhiều vào cuộc sống của cô ấy vì Ruby có lựa chọn riêng của mình.
Mặc dù Đạt đã ngầm ngỏ ý có thể can thiệp nhưng Ruby vẫn lựa chọn kết hôn với hôn phu vì cô cảm thấy an toàn hơn.
Khác với mẫu nhân vật chính hở tí là bợ hết gái về nhốt trong chuồng, Đạt luôn có quan điểm tôn trọng lựa chọn của mỗi người.
Ít nhất Ruby cũng đã hoàn thành lời hứa của mình, giới thiệu cho Đạt bốn người quen từng có kinh nghiệm điều hành công ty.
Nên đổi lại, trước khi Ruby mở lời, Đạt tuyệt đối không làm ảnh hưởng đến tự do hôn nhân và tương lai của cô ấy dù dư sức biến Ruby thành một con chim hoàng yến nhốt trong lồng.
Quay về việc chính.
Bốn người Ruby giới thiệu gồm có:
Robert Mã, một cựu doanh nhân người Mỹ gốc Đài Loan.
Neala, từng làm CEO công ty con thuộc General Electric.
Hashagi, người gốc Nhật, từng làm phó giám đốc trong United Technologies.
Cuối cùng, Morris thành viên cộm cán trong Walt Disney.
Đây chính là bốn ứng cử viên mà Đạt đang xem xét cho hai vị trí giám đốc công ty con Đ&T Ship và Đ&T Electronic để hợp tác liên doanh với Nhật Bản.
Robert Mã bị loại ngay từ vòng gửi xe vì Đạt tìm hiểu có dính líu đến Giang Cầm, âm mưu gây hại tới người Việt.
Neala được lựa chọn làm giám đốc của Đ&T Electronic vì phù hợp nhất.
Nhưng khi xem xét giữa Hashagi và Morris, Đạt bắt đầu phân vân.
Nhìn về hồ sơ, Hashagi hoàn toàn phù hợp để làm việc tại Nhật Bản, từ máy móc cho tới ngôn ngữ, văn hóa, xã hội.
Tuy nhiên, sau lần gặp trực tiếp, Đạt lại cảm thấy cậu ta không ổn.
– Anh ta quá tỉ mỉ và chủ nghĩa hình thức.
Đây là nhận xét của Đạt.
Tiffany ở bên cạnh nghe được, liền tò mò:
– Anh ấy đã làm gì mà anh lại đánh giá như vậy?
– Anh ta cầm theo một cuốn sổ nhỏ, dành cả buổi để ghi chép lại những gì anh nói.
– Điều này không phải rất tốt sao? Cho thấy anh ta rất chú ý lắng nghe anh.
Tiffany ngạc nhiên vì theo suy nghĩ logic, cô cảm thấy hành động ấy đáng ghi điểm.
– Nó chính xác với nhân viên chứ không phù hợp trong cương vị lãnh đạo.
– Em cần chú ý, nhân viên và lãnh đạo thực thụ yêu cầu tố chất khác nhau.
Đạt lắc đầu giải thích:
– Một người cố gắng ghi chép lại toàn bộ câu chuyện đồng nghĩa với anh ta không có năng lực nghe hiểu ngay lập tức hoặc đang cố gắng giả vờ ngoan ngoãn lấy lòng cấp trên.
– Bất kể trường hợp nào đều không phù hợp với giám đốc công ty con nắm toàn quyền xử lý tại quốc gia bên kia đại dương.
– Em thử nghĩ xem, loại người ấy khi đối mặt với áp lực từ phía Nhật Bản sẽ từ bỏ bao nhiêu lợi ích của tập đoàn để lấy lòng người Nhật?
– Ngược lại Morris thực tế hơn nhiều, ông ta chăm chú nói chuyện với tôi cả buổi, chỉ lấy giấy bút ghi lại những gì thực sự khó nhớ như số điện thoại, địa chỉ.
Đây là nghịch lý thường thấy trong công sở.
Thực ra có nhiều người nhìn có vẻ rất bận rộn nhưng chỉ là giả vờ, trong khi người làm việc thật sự thì lại trông như thể lười biếng.
Tuy nhiên, ở mức độ nhân viên thì những đó không quan trọng, tự có hệ thống KPI và quản lý giám sát kỹ lưỡng.
Nhưng một giám đốc công ty có quyền tự quyết lại chỉ biết làm trò mèo lấy lòng lãnh đạo thì khác nào tự hủy.
– Vậy anh chấm Morris sao?
– Cũng không chắc.
Đạt lắc đầu.
– Morris tuy có năng lực làm việc nhưng thủ đoạn khá độc.
– Anh ta có liên quan tới giới Mafia trong cuộc truy quét tội phạm có tổ chức của liên bang nên mới thành thất nghiệp.
– Nhiều tật xấu, đặc biệt là bạo lực và độc đoán quá mức.
– Anh không thích làm việc lâu dài với người thế này vì giống như một quả bom nổ chậm vậy.
– Làm người thì ai cũng tham lam, nhưng tham lam quá mức một cách cực đoan thì cần phải đề phòng.
Cả hai lựa chọn đều có ưu khuyết riêng.
Một người thì có chuyên môn nhưng năng lực kém.
Người còn lại có năng lực quản lý nhưng tính cách cực đoan.
Ngón trỏ của Đạt gõ nhịp cạch cạch đều đặn trên bàn, cho thấy anh đang cân nhắc nhiều phương án khác nhau.
Cuối cùng, cậu quyết định để Morris làm giám đốc công ty con Đ&T Ship, ngoài ra tự mình gặp riêng Hashagi.
– Tôi giao cho anh vị trí phó giám đốc là bởi vì tin tưởng anh, muốn để anh làm việc cho tôi.
– Anh hãy âm thầm học hỏi ở Morris, khi nào thích hợp thì tôi sẽ thăng chức cho anh.
Những lời nói này nhanh chóng khiến Hashagi cảm thấy vui mừng.
Hắn ta cứ tưởng rằng Đạt đang âm thầm để hắn đi theo Morris là để bồi dưỡng, sau này thay thế làm giám đốc công ty Đ&T Ship.
Nhưng thực ra, Đạt muốn biến Hashagi làm con cờ để kiềm chế Morris lại thôi, bản thân Hashagi không đủ năng lực để leo lên vị trí đứng đầu công ty.
Không cần ám chỉ gì nhiều, Hashagi với bản tính thích làm màu và đấu đá nội bộ sẽ tự trở thành gián điệp âm thầm của Đạt.
– Đây chính là sự ngọt ngào của thao túng lòng người.
Đạt ngồi trên giường, giải thích cho Tiffany hiểu và quyền mưu trong văn phòng, công sở.
– Chỉ cần phù hợp với lợi ích của họ, họ sẽ tự làm mà không cần chúng ta nhắc nhở.
– Giống như Hashagi, chỉ cần treo ở trước mặt anh ta mồi câu “thăng chức” thì Hashagi sẽ tự đặt Morris thành đối thủ của mình, tìm sơ hở của gã ta mà tố cáo lên trụ sở chính.
– Anh ta sẽ tự mình nỗ lực hết sức vì nghĩ rằng “làm việc vì bản thân mình”.
– Ngược lại, nếu em yêu cầu Hashagi làm nội gián ngay từ đầu, hắn ta sẽ cảm thấy bản thân đang phải hi sinh quá nhiều vì tập đoàn, nảy sinh tâm lý tiêu cực, thậm chí hùa vào cùng Morris ăn chặn tiền tập đoàn.
Tiffany hiểu ra vấn đề, gật gù tấm tắc về khả năng thao túng của Đạt.
Cô hiểu rằng cậu đang tìm cơ hội dạy dỗ Tiffany nhằm tăng trình độ của cô lên theo thời gian, ít nhiều phù hợp với địa vụ của phu nhân tài phiệt.
Chiêu thả mồi dắt mũi, cân bằng chéo này quả thực dùng rất tốt trong việc khống chế thuộc hạ làm việc cho mình.
Nhưng cô cũng có phần e ngại:
– Nhưng làm vậy thì nộ bộ công ty không ổn định, dẫn tới hiệu suất công việc không tốt.
– Chịu thôi!
– Đây chính là khuyết điểm của thuật cân bằng.
Đạt nhún vai:
– Trăng cũng có lúc tròn lúc khuyết, chuyện ở đời sao có thể lúc nào cũng hoàn hảo được.
– Bây giờ tạm thời sắp xếp như vậy đã, chờ sau này có dịp thì đưa nhân tài của chúng ta vào vị trí giám đốc Đ&T Ship.
Câu chuyện kết thúc ở đây, sau đó là con sói đói nhào lên cừu nên.
– Anh làm gì đấy, em la lên bây giờ.
– La đi! Dù la rách cổ họng cũng không ai tới cứu em đâu.
Lại một tối nữa rung lắc dữ dội.