Chương 120: Điểm mạnh của tư bản
– Hồng Kông?
Cái tên này nhanh chóng thu hút được sự chú ý của người Nhật.
Với vị trí địa lý nằm sát Đại Lục của Trung Quốc nhưng lại không có an ninh kiểm soát chặt chẽ hàng hóa xuất nhập khẩu, Hồng Kông vốn dĩ là một thiên đường buôn lậu vào Trung Quốc từ trước khi khủng hoảng dầu mỏ xảy ra.
Từ thịt bò đông lạnh cho tới mỹ phẩm, trang sức xuất hiện không ít khu vực xung quanh Hồng Kông thuộc Trung Quốc như Quảng Đông, Tứ Xuyên…
Tuy nhiên, bởi ảnh hưởng từ cách mạng văn hóa, việc buôn lậu vào Trung Quốc vẫn còn hạn chế và gần đây mới bắt đầu nhộn nhịp trở lại khi cách mạng văn hóa dần đi tới hồi kết.
– Chúng tôi có biết tới con đường này nhưng vẫn đang e ngại.
Người lên tiếng là đại diện của hãng Honda.
– Ngài nghĩ thử xem, ngay cả quốc gia như Hàn Quốc cũng có thể kêu gọi người dân nhịn đói, nhịn khát tăng ca làm 20 tiếng một ngày để nuôi tập đoàn lớn mạnh, thậm chí xã hội sẽ phán xét người nào không mua hàng nội đại như của Samsung, Huyndai là phản quốc.
– Một Trung Quốc với nền chính trị còn kiên cố hơn, bảo thủ hơn người dân yêu nước hơn thì làm sao có thể dễ dàng tuồn hàng vào cạnh tranh được?
Đây là vấn đề về mặt nhận thức mà hầu hết người đương thời gặp phải.
Bởi vì chiến tranh lạnh kéo dài quá lâu, truyền thông đăng tin ra rả mỗi ngày suốt hàng chục năm khiến cho dù là những cái đầu ghê gớm nhất của Nhật Bản vẫn không thể vượt ra khỏi định kiến tư duy.
Trong suy nghĩ của họ, Trung Quốc phải “độc tài” hơn nước tiến bộ như Hàn Quốc thuộc phe tự do, dân chủ mới đúng.
Nhưng Đạt biết đây chỉ là nhận thức sai lệch đã bị méo mó quá lâu.
– Các ông đã bao giờ thực sự sống trong lòng các nước xã hội chủ nghĩa một năm trở lên chưa?
Đạt đột nhiên đặt một câu hỏi khiến người Nhật quay sang nhìn nhau không hiểu.
– Tất nhiên là không rồi, hai phe không đội trời chung mà.
– Vậy có nghĩa là hiểu biết của các ngài chỉ mới dừng lại ở trên truyền thông và vài chuyến di lịch, đúng chứ?
– Nhưng tôi lại thấy điều hoàn toàn trái ngược những gì các ông nghĩ ở Đông Âu.
– Các ông biết không, người Đông Âu không có khái niệm gì về cái gọi là thương hiệu nội địa, không có suy nghĩ bảo hộ công ty hay tập đoàn.
– Hàng của tây âu với giá cực kỳ đắt đỏ gấp cả chục lần cùng một mặt hàng, khó sử dụng, khó sửa chữa hơn nhưng vẫn có thị trường rộng rãi ở Đông Âu như thường.
– Đây là vì sao? Sau khi tìm hiểu, cuối cùng tôi cũng tìm được đáp án.
Đạt dừng lại nhấp miếng rượu, không vội nói tiếp.
Phải chờ đến khi phía đối diện mất kiên nhẫn rồi mới nói tiếp:
– Đó là bởi vì bọn họ không có tư nhân, không có tập đoàn, không có truyền thông marketing.
– Vì tư nhân, các chính trị gia sẽ phải dùng đồ của tập đoàn để được tài phiệt nâng đỡ.
– Vì tư nhân, tất cả truyền thông sẽ điên cuồng tuyên truyền tẩy não vì tiền quảng cáo, khiến ai nấy đều phải dùng đồ của tập đoàn.
– Vì tư nhân, tất cả cán bộ công nhân viên đều phải mua đồ của tập đoàn để giữ công việc, ngay cả người nhà của họ cũng sẽ sử dụng hàng của tập đoàn để giúp con cái.
Bởi vì nói chuyện với người Nhật nên Đạt buộc phải dùng từ “tư nhân” thay thế cho “tư bản”.
– Đây là điều mà tất cả các nước thuần xã hội chủ nghĩa không có, ở đó, tư nhân không đủ quyền lực chi phối mọi thứ từ truyền thông, chính trị, xã hội, giáo dục để dồn mọi nguồn lực toàn dân nuôi béo tập đoàn như vậy.
– Lợi thế của chúng ta chính là có những tập đoàn tư nhân hùng mạnh chi phối mọi thứ.
– Vậy nên các ông có thể thoải mái tự do cướp lấy thị trường ở Trung Quốc vì hiện tại Trung Quốc còn chưa kịp phát triển ra lực lượng tư nhân đủ mạnh để cạnh tranh với Nhật Bản.
– Còn lòng yêu nước á? Yêu nước có ăn được không? Đáng giá mấy nhân dân tệ?
– Rồi ông sẽ chứng kiến một thế hệ trẻ Trung Quốc thèm khát hàng Mỹ, hàng Nhật và sẵn sàng khóc tới chết vì các idol Hàn.
– Trừ khi các siêu tập đoàn của Trung Quốc trỗi dậy thì tỷ tỷ, cưa cưa mới thay thế ộp pa được.
Những lời nói hùng hồn của Đạt nhanh chóng thuyết phục các ông chủ người Nhật.
Dù sao, thị trường của Trung Quốc và Đông Nam Á quá hấp dẫn.
– Vậy cậu muốn chúng tôi hợp tác thế nào?
Đây mới là phần quan trọng, người Nhật tuy thèm khát thị trường nhưng điều kiện tiên quyết phải có lời.
– Tôi muốn nhập cổ phần và chia lãi với các doanh nghiệp công nghiệp ô tô, bên cạnh đó, tôi còn muốn góp vốn và chia sẻ các công nghệ về đóng tàu, điện gia dụng như máy giặt, ti vi màu.
– Bù lại, hàng hóa của các công ty có hợp tác với tôi sẽ được nhập thẳng vào Trung Quốc, Đông Nam Á qua kênh Hồng Kông.
– Các nhóm Hoa Kiều đang chi phối kinh tế ở Thái Lan, Singapore, Mã Lai, Phi Líp Pin… cũng sẽ hỗ trợ cho việc tuyên truyền và phân phối sản phẩm tại các quốc gia đó.
Các lãnh đạo người Nhật trầm tư suy nghĩ.
Thứ đầu tiên mà họ quan tâm đến không phải chuyện Đạt nhập cổ phần mà mối liên hệ giữa Đạt cùng Hồng Kông, Hoa Kiều.
– Làm sao tôi biết cậu có thể làm chủ được mạng lưới kinh doanh ấy?
– Hồng Kông và Hoa Kiều chắc gì đã nghe lời cậu?
Đạt gật đầu:
– Đúng, họ sẽ không nghe lời tôi.
– Nhưng họ phải nghe lời nước Mỹ.
– Chắc các ông cũng đã nghe sự sụp đổ của thị trường chứng khoán Hồng Kông rồi.
– Chính tôi là người đánh cho nó xuống đáy và thu gom các công ty, tập đoàn quan trọng.
– Toàn bộ bến cảng Hồng Kông và Ma Cao đều nằm trong tay tôi, nếu các ông có năng lực đưa hàng vào nơi khác thì có thể thử.
Ma Cao là một thuộc địa khác nằm ngay gần Hồng Kông, chịu sự chi phối của các ông trùm ở Hồng Kông, về bản chất là như nhau.
Đạt tự tin cười hì hì, hiển nhiên làm quái gì có con đường nào khác an toàn hơn.
– Còn về Hoa Kiều.
– Đúng là bọn họ có tiền thật, chi phối hầu kết kinh tế ở các nước Đông Nam Á, ngoại trừ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa là giữ được quyền tự chủ.
– Tuy nhiên, Hoa Kiều không có sức mạnh và bản lĩnh tương xứng với số của cải ấy.
– Không có Mỹ bảo trợ, các ông nghĩ dân bản xứ Mã Lai, Indo… có thể chịu đựng được việc 70, 80, thậm chí 90% tài sản của cả đất nước nằm trong tay một nhóm ít người Hoa sao?
– Vậy nên chừng nào họ còn muốn sống yên ổn thì vẫn còn phải nghe lời Mỹ, không thì đừng trách vì sao nước biển lại mặn.
Nhiều người nhầm lẫn Hoa Kiều ở Đông Nam Á là người Trung Quốc và sẽ được Trung Quốc bảo kê nhưng thực tế không phải, Hoa Kiều là dân đi làm ăn, chỗ nào giàu có, nhiều cơ hội kiếm tiền thì họ tới, ai mạnh thì họ theo chứ không hoàn toàn trung thành với Trung Quốc.
Vây nên người bảo hộ chính cho Hoa Kiều trên thực tế là Mỹ, siêu cường mạnh nhất thế giới, bá chủ khu vực Châu Á – Thái Bình Dương.
Hoa Kiều không dám không nghe lời Mỹ, cãi là có chuyện.
Vào lúc này, thân phận của Đạt vẫn là tài phiệt người Mỹ nên Nhật Bản không nghi ngờ gì về chuyện Đạt đại biểu phần nào cho Hoa Kỳ.
Mọi thứ đều hợp lý một cách hoàn hảo.
Các giám đốc người Nhật quay sang nhìn nhau, thầm trao đổi.
Mặc dù vẫn còn có phần e ngại và lưỡng lự nhưng cuối cùng họ vẫn đạt được thống nhất chung về ý đồ hợp tác.
– Xem ra các cậu đã nhìn thấy trước vấn đề và bố cục ở Hồng Kông cùng Đông Nam Á.
– Về cơ bản, chúng tôi đồng ý với phương hướng hợp tác này.
– Tuy nhiên, cụ thể hợp tác như thế nào, lợi ích ra sao cần phải bàn bạc cụ thể và lên kế hoạch nữa.
Đạt đưa tay ra để bắt tay:
– Hợp tác vui vẻ!
– Hợp tác vui vẻ!