Chương 119: Thị trường tỷ dân
– Tôi thật sự rất buồn!
– Tôi đến gặp các ngài với tâm thế xem mọi người như bạn bè thân thiết, người thân của mình.
– Ấy vậy mà lại bị hiểu lầm.
Làm ăn đối tác khác với mồi chài khách hàng.
Ở đây, bạn không được phép hùa theo ý người Nhật giống nhân viên tiếp thị vì như thế sẽ cho thấy bạn yếu thế, chiếu dưới trong làm ăn.
Hơn nữa, Đạt không thể đồng tình với việc “xem thường người Nhật” vì nó sẽ được đẩy lên thành câu chuyện về vinh dự quốc gia, dân tộc.
Đối với người Nhật xem trọng tự tôn dân tộc thì đây là điều cấm kỵ.
– Các ông đã mời nhiều doanh nghiệp lớn ở Mỹ, nhưng chỉ có tôi cùng các ông tới phút cuối cùng, trong căn phòng này.
– Như vậy chưa đủ để cho thấy thành ý cho hợp tác giữa chúng ta sao?
Đạt nhắc tới chuyện về những công ty lớn khác của Mỹ, tất cả đều kiếm cớ về sớm chứ không chịu ở lại họp mặt với Kanamori, qua đó thể hiện sự khác biệt và thân thiện hơn hẳn.
– Còn về hai nhân viên cấp dưới của tôi.
– Tuy họ không phải tài năng xuất sắc gì nhưng đã gắn bó với công ty kể từ lúc thành lập đến giờ, không có công lao cũng có khổ lao.
– Tôi nghĩ các ngài cũng như là bậc anh chị đi trước, để họ tiếp xúc học hỏi các ngài dù chỉ một chút thôi cũng được lợi rất nhiều rồi.
– Không ngờ lại gây ra hiểu lầm, thật đáng tiếc.
Trong lúc nói chuyện, Đạt vẫn luôn ngẩng cao đầu, thẳng lưng, chứng tỏ bản thân không có gì phải hổ thẹn.
Hơn nữa, âm thầm biến quan hệ công việc dễ gây căng thẳng thành quan hệ tình cảm, thân thiết.
Quan trọng hơn hết, Đạt biết Kanamori sẽ không muốn gây chuyện vì người Nhật đang hoang mang, lo lắng khi dường như các doanh nghiệp lớn ở Hoa Kỳ né tránh họ.
Quả nhiên, Kanamori mượn lời giải thích của Đạt để hòa hoãn:
– Ha ha ha, xem ra chúng tôi đã nghĩ hơi nhiều.
– Tôi tự phạt mình một ly để xin lỗi vì đã hiểu lầm.
– Ha ha ha, cũng là lỗi của tôi, phạt rượu thì không cần, chúng ta cạn ly để xí xóa nào.
– Tốt!
Tất cả đồng loạt nâng rượu lên uống.
Xong xuôi, lãnh đạo của Toyota mới hỏi thăm:
– Tôi có chuyện này muốn hỏi.
– Tại sao các tập đoàn của Mỹ lại cố ý tránh mặt chúng tôi, chúng tôi đã làm sai chuyện gì ư?
Đây là chuyện mà người Nhật lo lắng nhất.
Họ mời các doanh nghiệp lớn ở Mỹ như Ford, General Motor…
Các đại diện doanh nghiệp đó chỉ đến cho có lệ một chút rồi rời đi, khiến người Nhật hơi hoảng, lo lắng đắc tội gì chính phủ Mỹ, dính lệnh “cấm vận”.
Phải biết Hoa Kỳ luôn là thị trường xuất khẩu ưu tiên hàng đầu của Nhật Bản.
Mất đi thị trường Mỹ, người Nhật sẽ phải đối diện với rất nhiều khó khăn, thậm chí phá sản hoàng loạt.
Những giám đốc, chủ tịch khác cũng vậy, nghiêm túc lắng nghe để nắm tình hình.
Nhưng Đạt chỉ bật cười, nhẹ lắc đầu:
– Các ông không làm gì sai lầm về nguyên tắc cả.
– Nhưng các ông đã tìm sai người rồi.
Thấy các lãnh đạo công ty Nhật chưa rõ, Đạt nói thêm:
– Có phải các ông đến tìm những doanh nghiệp ô tô, công nghiệp nặng của Hoa Kỳ để đàm phán không?
Kanamori gật đầu:
– Đúng vậy, trong khủng hoảng dầu mỏ, những ngành công nghiệp tốn năng lượng như vậy là gặp nhiều khó khăn nhất.
– Chúng tôi muốn tiếp cận, đàm đạo với doanh nghiệp công nghiệp Hoa Kỳ để mọi người thông cảm lẫn nhau, cùng vượt qua khó khăn.
Đây là suy nghĩ bình thường về mặt đàm phán khi vấn đề ở đâu, giải quyết chỗ đó.
Tuy nhiên, xã hội Hoa Kỳ không giống Nhật Bản.
– Các ông đang nhầm lẫn và tưởng rằng hệ thống ở Nhật Bản giống Hoa Kỳ là không ổn rồi.
– Nhật Bản chỉ có công nghiệp nặng, công nghiệp điện tử làm chủ lực vì ít tài nguyên, những doanh nghiệp này đều đoàn kết với nhau theo một hướng duy nhất.
– Nhưng Hoa Kỳ thì khác, ở Hoa Kỳ có tài phiệt nông nghiệp, tài phiệt dầu mỏ, tài phiệt công nghiệp quân sự…
– Nhiều thế lực khác nhau đều có ảnh hưởng lên chính trường Hoa Kỳ, mỗi người lại có một lợi ích riêng chứ không thống nhất, đoàn kết như Nhật Bản.
– Các tài phiệt ô tô chỉ là một phần trong đó, không quyết định được hướng đi cuối cùng, lại đang cạnh tranh với các ông, né tránh cũng đúng thôi.
Đây là chuyện tưởng chừng đơn giản nhưng khó nhận ra nếu chưa hoạt động sâu tại Mỹ.
Phải chờ tới khi Đạt kể rõ thì Kanamori mới giật mình phát hiện mình đang tìm sai người.
– Xin hỏi, tôi phải tìm ai?
Ý ngầm là muốn biết phe nào đang nắm quyền tại Mỹ.
Đạt mỉm cười:
– Khủng hoảng dầu mỏ là do giá dầu biến động.
– Mà giá dầu từ trước tới nay đều do người Mỹ điều khiển, ai cũng biết rồi không cần nói nhiều làm gì nhỉ?
– Tôi chỉ hỏi các ông, ai là người được lợi nhất trong khủng hoảng dầu mỏ?
Đáp án cực kỳ rõ ràng.
Các lãnh đạo doanh nghiệp Nhật Bản quay sang nhìn nhau, nhẹ gật đầu.
Cuối cùng họ cũng biết nên tìm ai để đàm phán.
– Cảm ơn ngài, chúng tôn chân thành biết ơn sự thân thiện của ngài đối với người Nhật.
Kanamori cúi đầu sát chân để bày tỏ sự cảm ơn, nhưng Đạt biết nếu dừng ở đây đồng nghĩa với chẳng có lợi ích nào cho mình cả.
Văn hóa Nhật Bản rất thực dụng và thảo mai, họ cúi chào cảm ơn rất kỹ theo phép ngoại giao nhưng lần sau gặp lại coi như không có gì nữa là bình thường.
Vậy nên muốn trao đổi lợi ích với họ cần phải trực tiếp hơn:
– Đây là món quà trước khi chúng ta tiến tới bàn bạc công việc chính.
– Tôi nghĩ rằng mọi người không đứng dậy đi về ngay lúc này đâu nhỉ.
– Ha ha ha, tất nhiên là không rồi.
Đạt lướt qua nụ cười gượng gạo của họ, tiếp tục nói:
– Mặc dù Hoa Kỳ sẽ không áp đặt các biện pháp bảo hộ nền công nghiệp ngay bây giờ vì vẫn còn cần Nhật Bản chia sẻ áp lực từ Liên Xô.
– Tuy nhiên, các ngài cũng không được phép chủ quan, Liên Xô chẳng thể bảo vệ các ngài mãi và ngoài Nhật Bản vẫn còn nhiều kẻ muốn xung phong làm tiên phong chống Liên Xô cho Mỹ.
Người ngoài có thể không hiểu, tưởng Đạt đang thần tượng Liên Xô quá mức nhưng sự thực đôi khi nó củ chuối như vậy.
Lý do Hoa Kỳ ưu ái nhiệt tình cho Nhật Bản vì nó nằm ngay chốt chặn phía đông của một Liên Xô hùng mạnh, bản thân người Nhật hiểu rõ hơn bất kỳ ai phép màu kinh tế của Nhật Bản sẽ kết thúc cùng với sự sụp đổ của Liên xô.
Đó là còn chưa kể tới nhân vật “tiên phong” kia.
Các tài phiệt người Nhật lập tức nghiêm túc hẳn lên.
Mặc dù không chỉ tên rõ mặt nhưng tất cả đều biết “tiên phong” ở đây là ai thông qua những thay đổi chính sách gần đây của Mỹ.
– Ý cậu là muốn tìm thị trường mới chứ gì?
– Thực ra chúng tôi vẫn đang làm và mục tiêu của tôi là ở Đông Nam Á.
Hiển nhiên, người Nhật cũng không ngốc, đã âm thầm chuẩn bị sẵn kế hoạch rồi.
– Vậy sao?
– Chưa nói tới vấn đề các ông tính dùng con đường nào để mở rộng thị trường xuống Đông Nam Á.
– Chỉ riêng Trung Quốc thôi, các ngài thực sự cam tâm từ bỏ thị trường tỷ dân của Trung Quốc ư?
Không cần nói gì nhiều, Đạt chỉ cần chỉ thẳng vào điểm yếu hại quan trọng khiến người Nhật phải câm nín.
Nhật Bản muốn từ bỏ thị trường Trung Quốc sao?
Làm gì có chuyện đó, thị trường tỷ dân của Trung quốc có thể vơ vét về rất nhiều tiền cho người Nhật, giúp họ vươn lên trở thành siêu cường kinh tế trên thế giới.
Nhưng hậu quả lịch sử từ thời thế chiến thứ 2 khiến hai quốc gia này luôn rơi vào trạng thái căng thẳng địa chính trị, mở rộng chiếm lĩnh thương mại ở Trung Quốc là không dễ với Nhật Bản.
– Tôi biết các ông lo lắng điều gì.
– Nhưng thời thế đã khác rồi, lãnh đạo hiện tại của Trung Quốc đang bị bệnh, chuyện này ai cũng biết.
– Chính trị bất ổn dẫn tới an ninh yếu kém.
– Tận dụng cơ hội này, chúng ta hoàn toàn có thể tập kết hàng tại Hồng Kông rồi xuất khẩu ồ ạt vào Trung Quốc thông qua đường buôn lậu mà Hoa Kiều tạo ra.
– Nghĩ thử đi, thị trưởng tỷ dân đang mở toang chờ các ông thế kia mà, các ông không thèm thuồng sao?