Chương 108: Khủng hoảng bắt đầu
– Công ty của chúng ta đã thu gom tổng cộng lượng vàng trị giá 100 triệu USD với mức giá trung bình 70 USD/1 Ounce.
– Hiện tại giá vàng đã lên tới con số 75 USD/1 Ounce rồi nhưng có tin đồn rằng chiến tranh sắp kết thúc, em lo rằng giá vàng sẽ giảm xuống.
– Hay là mình bán đi anh, an toàn tốt hơn.
Người ở đầu dây điện thoại bên kia là Tiffany.
Không có Đạt ở công ty, Tiffany sẽ là người chủ trì chính với sự hiệp trợ của giám đốc Jane.
Dù sao Jane cũng chỉ là người được thuê, đối với những quyết định quan trọng liên quan đến cả tỷ USD thì vợ của Đạt như Tiffany dễ xử lý hơn.
Giọng nói của Tiffany lộ rõ vẻ chần chừ lo lắng khi nắm trong tay hàng trăm triệu đô la Mỹ.
Đây chính là vấn đề của người bình thường, họ không thể kiểm soát được số tiền lớn vì chịu áp lực liên quan đến tiền kém.
Nhưng Đạt thì khác, cậu bình tĩnh trấn an:
– Không có gì, em cứ xem như đấy là tiền anh cho em đi chơi đỡ buồn ấy mà, giảm thì kệ nó, anh còn đầy tiền tiêu không hết đây.
– Để yên số vàng và đô la ở lại, chờ khi nào thời cơ chín muồi thì anh sẽ báo, giá vàng còn tăng lên gấp đôi nữa là ít.
Thậm chí không cần dựa vào tiên tri, Đạt dựa vào Hội Kín đã biết rằng các ông trùm quyết tâm đẩy giá vàng lên mốc 200 USD/1 Ounce trong thời gian dài để xả hàng rồi mới đạp xuống sau khi xây dựng hệ thống Petro – Dollar.
– Bây giờ em cùng Jane bàn bạc, tập trung vào các công ty có mỏ dầu đang khai thác mà mua cổ phiếu, đồng thời rảnh lựa mua miếng đất có vị trí đẹp xây cao ốc làm trụ sở mới cho công ty luôn nhé.
Đạt có thói quen là tiêu tiền lẻ giao cho phụ nữ, ừ thì mặc dù tiền lẻ này trong mắt người thường không lẻ lắm nhưng đại ý như nhau.
Chờ hoàn thành vấn đề ở Mỹ, Đạt bắt đầu nối máy tới Thomas:
– Chào ông chủ!
Giọng Thomas vẫn vậy, tràn đầy cung kính và tôn trọng.
Kẻ từ sau khi theo Đạt, cuộc sống của anh ta đã bước sang một trang mới hoàn toàn, trở thành nhân vật thượng lưu, đi đâu cũng được nể trọng.
Đây là một thành tựu đáng kinh ngạc đối với người da màu ở thời điểm này.
– Thomas, tình hình mở rộng thị trường thế nào, chúng ta đã chi phối được hầu hết chợ đen đông âu chưa?
– Dạ! Trên cơ bản là phủ sóng toàn bộ đông âu, ngay cả Liên Xô cũng đã thẩm thấu một phần.
– Nhờ vào chủ tịch sử dụng chính sách chia lãi cao, tổ chức của chúng ta dễ dàng mở rộng và thống trị khắp đông âu, những kẻ cạnh tranh nhỏ lẻ hoàn toàn không chống lại được.
Ngay từ đầu, Đạt đã cho các chân rết ăn tới 100% lợi nhuận buôn lậu chính là vì mục đích này.
Một khi độc quyền thị trường rồi thì muốn ăn bao nhiêu chả được.
– Vài nhóm âm thầm mua hàng xách tay từ Tây Đức sang Đông Đức nhưng chỉ cầm về tiền Mark Đông Đức không biết làm gì, cuối cùng phải từ bỏ.
– Số khác làm với quy mô lớn hơn, định lợi dụng người dân Đông Âu đổi ngoại tệ thì bị chúng ta báo cảnh sát với lực lượng an ninh mật bắt tại chỗ.
– Đặc biệt nhất là có một nhóm lớn mưu đồ hối lộ quan chức bên trên, dự định thanh trừ chúng ta nhưng kết quả lại bị bắt ngược.
– Ha ha ha, đám ngốc ấy đâu có biết xã hội, chính trị đông âu khác xa với tây âu, dùng tiền hối lộ mà được à, phải biết ơn nghĩa, quà cáp, khéo léo.
Nụ cười của Đạt dần hiện lên, đây đều là những thứ cậu đoán trước.
Chắc chắn sẽ có vài tài phiệt bên tây âu không cam lòng cử người sang buôn rậu rồi ăn hành ngập mồm.
Xã hội đông âu không giống tây âu, họ cứ bê nguyên cái tư tưởng tiền là trên hết kiểu gì cũng bị loại.
Phải thấy khó rồi họ mới biết đường lui lại hợp tác với Đạt.
– Đừng vội chủ quan!
– Khủng hoảng dầu mỏ chuẩn bị tới cao trào rồi rồi, một khi tới, chúng ta sẽ phải chuẩn bị bán hàng loạt sản phẩm như ô tô, máy ảnh, ti vi màu với số lượng lớn vào Đông Âu và Liên Xô.
– Khi đó, áp lực bị càn quét là rất lớn, cậu báo với các thành viên trong tổ chức, phải tìm mọi cách giữ quan hệ tốt với người cầm quyền, âm thầm hủ hóa bộ máy, bưng bít thông tin.
– Vâng, tôi sẽ chú ý!
…
Leipzig, bang tự do Sachsen, Đông Đức.
Cộng Hòa Dân Chủ Đức, quốc gia nằm sát biên giới với tây âu, chịu ảnh hưởng và giao thoa của hai hệ tư tưởng lớn thời bấy giờ.
Ở trong quốc gia này, Leipzig là thành phố lớn và quan trọng hàng đầu, thường xuyên tổ chức các ngày hội trung tâm thương mại quốc tế, thu hút những doanh nhân từ hai khối đông, tây gặp nhau, là một trong những trung tâm chủ lực trao đổi, giao thương với thế giới bên ngoài của Đông Đức.
Đi dạo dọc theo hai bên đường, người ta có thể thấy những tòa nhà chung cư cao tầng được xây dựng hàng loạt để cấp miễn phí cho người dân lao động, tất nhiên đồ miễn phí thì không hào hoa, đẹp đẽ như cao ốc chọc trời New York được.
Phong cách kiến trúc đậm nét xã hội chủ nghĩa, cũng như văn hóa, ăn mặc và đi lại.
Người dân hai bên đường ăn mặc kín kẽ, đặc biệt là phụ nữ, hoàn toàn khác xa với những đồi núi trập trùng khoe da thịt ở Pháp hoặc Tây Đức những bức ảnh, áp phích tuyên truyền dù chỉ hơi mang tính gợi dục một chút đều bị cấm.
Rất nhiều người tụ tập, bắt chuyện với nhau trên đường phố, trạm xe buýt, bàn tán về những tin tức lặt vặt quanh nhà cho tới tin đồn nơi làm việc.
Tiếng cười nói nhẹ nhàng, vui vẻ mà giản dị có sự đối lập rõ ràng dòng người hối hả, ồn ào, xô bồ nhưng phồn hoa ở phía tây.
– Dạo này bà tập thể dục đấy à? Sao thấy bụng ốm xuống thế?
– Ôi, tập cho khỏe người ấy mà, rảnh không có việc gì làm thì chill chill thôi
– Kế toán ở chỗ tôi hình như lại có bầu rồi, sắp nghỉ đẻ, chả biết kiếm ai làm thay đây.
– Ha ha, ai làm cũng được, lo quái gì, đằng nào tới ngày cả có lương.
– Vợ chồng tôi cũng tính đẻ thêm một đứa đây, hưởng ứng chính sách quốc gia, ha ha ha!
Ở xã hội Đông Âu thời điểm này, một người phụ nữ sinh con sẽ được nghỉ có lương trong thời gian khá dài, thường là 6 tháng và được nhận các phúc lợi xã hội đặc biệt, con nhỏ còn có trợ cấp riêng nữa.
Ngược lại, Tây Đức hạn chế phụ nữ nghỉ thai sản vì sợ ảnh hưởng đến hoạt động kinh doanh của doanh nghiệp, ai đi làm rồi đều biết, nghỉ đẻ ở công ty tư nhân rất dễ bị mất chức, thậm chí là nghỉ việc.
Thời gian nghỉ đẻ ở Tây Đức tối đa là tám tuần sau khi sinh để đảm bảo sức khỏe tối thiểu cho sản phụ, so với sáu tháng của Đông Đức kém hơn hẳn.
Vậy nên người Tây Đức sợ hãi trước việc sinh con đẻ cái, không dám thoải mái đẻ đái như Đông Đức nhưng bù lại có được lợi nhuận khổng lồ cho tập đoàn tư nhân, thu hút người lao động khỏe mạnh từ Đông Đức di cư sang.
Chỉ nhìn sơ bộ chế độ thai sản cũng thấy chính sách, văn hóa, đối tượng ưu tiên của hai quốc gia cùng nói tiếng Đức khác biệt hoàn toàn đến mức nào vì ý thức hệ.
Tin tin tin…
Tiếng còi inh ỏi vang lên, xe buýt tới và mở cửa ra, đón chào các hành khách thành thị lên xe.
Ở Đông Đức thời này, việc sở hữu xe cá nhân là cực kỳ hiếm do chính phủ ưu tiên phương tiện công cộng.
Học sinh, sinh viên hay kế toán, trưởng phòng đều phải chen chúc trên xe buýt cả, ai cũng như nhau.
Cho dù giàu có cỡ nào cũng không mua được xe ô tô vì thứ tự ưu tiên của Đông Đức không liên quan đến tài sản.
Bỗng, một chiếc xe Volkswagen Beetle bay vù qua sát xe buýt khiến người trên xe hâm mộ xen lẫn khó chịu.
– Người này tôi biết, cũng chỉ là nhân viên bình thường thôi, được họ hàng bên Tây Đức tặng cho cái xe, khoe mãi.
– Chán thật chứ, nghe họ hàng nhà tôi bên Tây Đức nói bên đó tự do, thoải mái lắm, ai cũng có xe riêng đi làm.
– Không biết khi nào mình mới bằng được Tây Đức đây, mỗi nhà một chiếc ô tô.
– Thôi bớt khó chịu đi, đâu phải ai cũng có họ hàng bên Tây Đức đâu.
Những tiếng nói phàn nàn bắt đầu hiện lên.
Họ không hề quan tâm gì tới việc khủng hoảng năng lượng hay giá xăng dầu tăng vọt tại Trung Đông mà chỉ muốn có một chiếc ô tô để đi đây đi đó, ha oai với đời.
Nguyên nhân là bởi vì hệ thống chủ nghĩa xã hội cố định giá xăng dầu theo kế hoạch đã định sẵn, Trung Đông đánh nhau kệ Trung Đông, giá xăng dầu ở Đông Âu không tăng một đồng nào cả.
Mà giá không tăng, không ảnh hưởng gì đến cuộc sống thì người dân sẽ chẳng quan tâm làm gì.
Lúc này, bỗng một giọng nói ở phía sau thì thầm vang lên:
– Muốn mua xe ô tô sao? Tôi biết chỗ bán nè.
Người phụ nữ đang phàn nàn tên Natasha giật mình, quay đầu lại thì thấy đồng nghiệp trong công ty.
Cô ta âm thầm thủ thỉ:
– Muốn mua thì tí nữa tan ca đi theo tôi, tôi chỉ chỗ cho!
Rõ ràng, đây là một hành động lén lút, âm thầm.
Nhưng Natasha không quan tâm nhiều như vậy, cô bức thiết muốn mua một chiếc xe mới để hơn thua với con mụ hàng xóm đáng ghét.