Chương 109: Chợ đen
Natasha tan ca vào đúng năm giờ chiều.
Ngày làm tám tiếng đã được thực hiện ở Đông âu nên tăng ca là thứ gì đó không có trong khái niệm của người dân Đông Đức.
Cô gái đồng nghiệp tên Ely đã chờ sẵn ngoài cửa, âm thầm dắt Natasha rẽ sang một hướng khác ngược đường về nhà.
– Natasha, cô đã nghe về vụ thị trường chợ đen chưa?
Natasha hơi gật đầu một chút:
– Biết, nhưng chưa đi bao giờ.
– Gia đình tôi tạm thời chưa có nhu cầu.
Ở thời này, chợ đen chủ yếu bán hàng tiêu dùng hạng sang như ti vi, tủ lạnh, máy ảnh, tạp chí khiêu dâm…
Còn các nhu yếu phẩm như bánh mì, xúc xích, bơ… đều được cung cấp giá rẻ trong cửa hàng quốc doanh, chả ai điên ra chợ đen làm gì cho rách việc.
Đối với người sống giản dị thì thực ra không cần phải tới chợ đen làm gì.
– Thảo nào cô không biết.
– Kể từ năm ngoái, các nguồn hàng từ các nước phương tây xuất hiện ồ hạt ở chợ đen.
– To tới xe ô tô, nhỏ có túi cà phê đều đủ cả.
– Con mụ hàng xóm chỗ cô không phải nhờ họ hàng tặng đâu, là mua ở chợ đen rồi làm giả giấy tờ đấy.
Natasha nghe xong giật mình:
– Thật á?
– Đúng rồi, chứ cô nghĩ ai điên khùng gì mua ô tô tặng người khác, tất cả chỉ là hợp thức hóa công việc buôn bán thôi.
– Bên tư bản có cái câu là không bao giờ có bữa cơm miễn phí nhé!.
Ely vừa nói vừa dẫn đường cho Natasha.
Theo chân người phụ nữ ấy, cô lần đầu bước vào khu chợ đen nằm khuất trong hẻm.
Tại đây, những người bán hàng trải sạp bày đồ đầy ra trên các tấm bạt hoặc giá đỡ.
Thấy Natasha lạ mặt đi tới, họ không hề e ngại chút nào mà còn chủ động tiến lại chào hàng.
– Này, ở đây có cà phê xịn của tây đức, giá rẻ mua về uống bao phê.
Natasha liếc nhìn xuống, quả thật là cà phê Nestlé, thứ đáng lẽ không bao giờ xuất hiện ở chợ thương mại, hơn nữa, nó cũng chả liên quan gì tới tây đức cả.
Không dừng lại ở đó, Sô cô la, thuốc lá, quần áo sexy kiểu cách cũng xuất hiện đầy ở gian hàng, mức giá cao hơn hẳn so với cửa hàng Đông Đức nhưng vẫn có nhiều người tới đây hỏi mua.
– Bán cho tôi bộ đồ này đi!
– Giá 300 Mark.
– Đắt thế!
– Hàng độc mà lỵ, ở xứ này làm gì có.
Món hàng đang nược nói đến là một bộ đồ ngủ sexy ren màu đen.
Ở Đông Đức, các chuẩn mực về phẩm giá phụ nữ khá nghiêm ngặt nên những món đồ tình dục rất hiếm, chủ yếu nhập lậu từ Tây Đức qua đường Tây Berlin.
Là phụ nữ truyền thống, Natasha đỏ mặt trước những thứ như vậy, quay đầu sang hướng khác dù cũng chính đồ ren ấy, tại phương tây thì người ta sẵn sàng mặc phơi hàng giữa đường.
Đây là sự khác biệt về văn hóa.
Đồng thời, bởi vì số người buôn bán trong này khá đông và trật tự nên Natasha không còn cảm giác đề phòng.
Đôi mắt của cô chuyển sang vẻ hứng thú, hiếu kỳ, bắt đầu dò xét sự xuất hiện đặc sản tây âu, trang sức, đá quý, máy chụp ảnh, tivi màu…
Thậm chí hàng Nhật, hàng Mỹ cũng không hiếm, như mì tôm đóng gói hay thịt bò Mỹ quý sờ tộc.
– Đừng nhìn số lượng hàng không nhiều, họ trưng bày ít vậy thôi chứ mua bao nhiêu là họ lấy thêm bấy nhiêu, đảm bảo đủ đầy.
– Hàng hóa phong phú hơn xa các cửa hàng quốc doanh.
Người đồng nghiệp tiếp tục giải thích cho Natasha về sự phong phú hàng hóa và ưu việt của chợ đen.
Vì là chợ đen, họ chỉ bày ra một ít hàng mẫu chứ không dám trưng hết bên ngoài vì sợ bị trộm cướp, bắt bớ.
– Nhưng mà giá rất đắt!
– Đắt xắt ra miếng cậu ạ!
Natasha chép miệng, cô thầm so sánh giá, thường cao gấp 3, 4 lần so với cửa hàng nhập khẩu.
Nhiều người nhầm lẫn mô hình kinh tế kế hoạch là tự cung tự cấp do hệ thống tuyên truyền phương tây nhưng thực tế không phải vậy.
Ở Đông Đức vẫn có hàng nhập khẩu từ nước ngoài như thường nhưng bị hạn chế vì lo ngại tình trạng nhập siêu làm suy giảm sản xuất nội địa.
Tất nhiên, mấy thứ khó hiểu này thì Natasha và Ely không rảnh quan tâm, họ chỉ để ý tới nhu cầu của mình thôi.
Trên thực tế, Natasha cảm thấy hứng thú với rất nhiều món đồ nước ngoài, ví dụ như đĩa nhạc, máy chụp ảnh, trang sức, đá quý…
Ban đầu cô chỉ muốn mua ô tô thôi nhưng khi đối diện với thương phẩm rực rỡ muôn màu của phương tây du nhập vào thì khống chế không được dục vọng mua sắm của mình.
Nhận thấy Natasha sắp dính mồi, Ely nở nụ cười kéo đi:
– Muốn thì tí nữa đi dạo sau, bây giờ kiếm xe ô tô cho bồ đã.
– Ừ!
Natasha gật gù đi tiếp rồi nhỏ giọng hỏi Ely:
– Còn chỗ kia là gì, sao người đó chỉ đứng một chỗ mà không bày hàng.
Natasha âm thầm chỉ về phía người đàn ông mặc áo khoác đen, để râu quai nón phía cuối khu chợ.
– Ông ấy là người đổi tiền, không bán hàng mà chỉ phụ trách đổi Mark Đông Đức sang Mark Tây Đức hoặc USD.
– Tất nhiên, tỷ giá trên chợ đen thì phải cao gấp nhiều lần chính quy.
Vì có giao thương với nước ngoài nên ở Đông Đức cũng có nhu cầu sử dụng ngoại tệ.
Tuy nhiên, chính sách của các nước xã hội chủ nghĩa luôn là phi đô la hóa, phi ngoại tệ hóa nền kinh tế nên đặt hạn chế rất nghiêm ngặt về vụ đổi ngoại tệ.
Thành thử người dân Đông Đức nếu có nhu cầu dùng ngoại tệ số lượng lớn hoặc bất hợp pháp sẽ tới chợ đen để đổi.
Natasha dù sao cũng không hiểu nhiều về kinh tế, chẳng biết nó mang lại ảnh hưởng gì, chỉ mù mờ hiểu rằng cần gấp USD thì cứ ra đây mà đổi.
Còn các tay sai ngoài chợ đen thu gom tiền Mark Đông Đức làm gì thì ai quan tâm chi cho nặng đầu.
– Chuyện không liên quan tới mình, kệ đi!
Hai người cùng nhau đi tới trước một chiếc bàn gỗ.
Trên đó không có bất kỳ mặt hàng nào mà chỉ có cuốn sổ ghi chép và vài người đàn ông trông chừng.
– Ngài Alex!
Người đồng nghiệp của Natasha chủ động lên tiếng, vẫy tay, chứng tỏ khá thân quen với người đàn ông tên Alex.
– Tôi có một đồng nghiệp làm nhận viên ở cục đường sắt, chồng là trường đồn biên phòng ở biên giới muốn mua một chiếc ô tô.
Alex tuổi tầm trung niên, trông khá hiền lành nở nụ cười cúi chào:
– Thưa quý cô xinh đẹp, chúng tôi có thể giúp gì được cho ngài?
Ngay từ lời nói đầu tiên, Natasha đã cảm thấy thoải mái, dễ chịu hơn nhiều.
So với bộ mặt cau có, khó ưa của nhân viên mậu dịch quốc doanh thì Alex giống như phiên bản vip pro gấp 10 lần, cư xử lịch sự và chỉn chu hết mức.
– Tôi có nhu cầu mua một chiếc xe ô tô để…
Natasha vốn đang nghĩ ra lý do để mua ô tô nhưng lại cảm thấy khó trả lời.
Người thời hiện đại có lẽ không hiểu Natasha đang thấy khó nói chỗ nào vì khác biệt thời đại.
Ở trong kinh tế kế hoạch của Đông Đức, khi bạn đăng ký mua những vật tư quan trọng như ô tô phải nêu rõ lý do, mục đích sử dụng để cơ quan mậu dịch xét duyệt.
Căn cứ vào ưu tiên mục đích sử dụng, cái nào cấp thiết hơn mới được duyệt cho mua trước chứ không phải ai tiền nhiều thì được mua.
Mà Natasha thực sự không có nhu cầu sử dụng ô tô, mỗi ngày cô chỉ cần đi xe buýt tới chỗ làm và những nơi cần thiết khác trong thành phố như chợ, cửa hàng tạp hóa…
Vé xe buýt thì nhà nước cấp miễn phí toàn quốc, vậy nên không có lý do hợp lý nào để Natasha mua ô tô, trên thực tế cô chỉ thích ha oai với con mụ hàng xóm mình ghét thôi.
Nhưng cô nghĩ hơi thừa rồi, Alex làm cửa hàng buôn lậu, không quan tâm đến việc mua ô tô làm gì giống mậu dịch quốc doanh, chủ động đưa ra đề nghị:
– Chúng tôi có nhiều mẫu xe, trong đó mẫu xe được ưa chuộng nhất là Volkswagen Beetle, với giá là 25.000 Mark Đông Đức.
Đây là một mức giá tương đối rẻ đối với Natasha.
Lương của cô và chồng cộng lại hiện rơi vào khoảng 2.500 Mark Đông Đức 1 tháng, tương đương với khoảng 10 tháng tiền lương là đủ mua cái xe.
Quan trọng hơn hết, vì xã hội chủ nghĩa gần như bao nuôi trọn bộ từ chỗ ở, giáo dục, y tế, sinh đẻ nên tiền tích cóp của họ rất nhiều.
Vợ chồng Natasha đã để dành được tới cả trăm ngàn Mark tiết kiệm, chỉ chút ít này thì bỏ bèn gì.