Chương 107: Chiến tranh Yom Kippur
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, Đạt cùng với các ông chủ châu âu liên tục đàm phán với nhau trong 3 phiên họp.
Trong thời gian này, cũng có vài lần trở về Đại Nam Cộng Hòa ký duyệt thanh toán trái phiếu “chia sẻ lợi nhuận” phát hành từ năm ngoái để góp vốn.
Đối với tài sản hiện tại của Đạt, thậm chí mua luôn Đại Nam Cộng Hòa cũng được nên chút tiền lẻ ấy không là gì với cậu.
Cũng có lúc Đạt về Mỹ thăm anh bạn Bill Gates vừa nhập học Harvard.
Ban đầu, Bill Gates không chịu đi học luật vì đam mê máy tính nhưng Đạt đã khuyên nhủ anh ta rằng: “Vào đấy mới dụ được những người cùng chí hướng bỏ học, lập nghiệp.”
Quả nhiên, cậu chàng sáng mắt lên hì hục vào Harvard với lời thể “đủ người là bỏ học”.
Đạt cũng có ghé thăm vài lần qua chỗ Serana, đứa bé phát triển khỏe mạnh, rất hay đạp, dự là con trai mới quậy thế.
Còn Tiffany sau chuỗi ngày dài được Đạt cho nghỉ phép làm “người bình thường” đã phải trở lại công ty Đ&T xử lý công chuyện quan trọng liên quan tới thị trường phái sinh vàng và dầu mỏ.
Hiển nhiên, cơ hội kiếm tiền mười mươi thời khủng hoảng dầu mỏ thế này sao Đạt bỏ lỡ được, cậu dùng 100 triệu USD mua vàng, 50 triệu USD đầu tư phái sinh dầu mỏ, số tiền còn tại tập trung mua cổ phiếu của các tập đoàn dầu mỏ.
Cuối cùng, vào trước tháng 9, giữa Đạt cùng với các tài phiệt châu âu đã thống nhất nhận thức với nhau về một đường dây phá giá, buôn lậu ô tô vào đông âu.
Về cơ bản, ô tô ở tây âu mà Đạt nhận được sẽ thấp hơn 5% so với giá xuất xưởng, tức là giá gốc của xe khi rời khỏi nhà máy, một mức giá cực kỳ ưu đãi.
Những người làm trong ngành ô tô đều biết rằng từ giá xuất xưởng tới giá lăn bánh (người mua ô tô nhận xe) là cả một khoảng chênh lệch khổng lồ.
Thậm chí nhiều nơi có giá lăn bánh cao gấp mấy lần giá xuất xưởng nên mức giá mà tài phiệt châu âu đưa ra là cực kỳ ưu đãi.
Về quy mô xuất khẩu, kế hoạch sơ bộ là 1 triệu chiếc ô tô mỗi năm, cứ bán thêm 1 chiếc thì phía tây âu sẽ trả thêm 100 USD phí mở rộng thị trường cho Đạt, bán 1 triệu chiếc thì được thêm 100 triệu đô la Mỹ.
Đối với đề xuất này, Đạt chỉ mỉm cười ngậm tiền ngập mồm thôi, các tài phiệt châu âu vẫn đang đánh giá thấp và khinh thường sức mua của Liên Xô và đông âu do số liệu ảo đánh lừa.
Người đông âu thu nhập thấp so với tây âu là thật, nhưng mà họ được miễn phí toàn bộ y tế, giáo dục, đi lại, nhà ở, nuôi trẻ nên tiền dư dả tích lũy rất nhiều, một khi bung ra xài thì chưa biết ai giàu hơn ai.
Tiếp đó, chiến tranh Yom Kippur nổ ra đúng như dự đoán trước đó.
Ngày 6 tháng 10 năm 1973, hàng trăm ngàn quân Ai Cập và Syria đồng loạt tấn công vào các khu vực Israel đang chiếm đóng từ hai hướng.
Ai Cập tấn công vượt kênh đào Suez, trong khi Syria tiến vào cao nguyên Golan, nơi bị Israel chiếm đóng từ năm 1967.
Cả hai đều được viện trợ lượng vũ khí rất dồi dào, hàng ngàn xe tăng, hàng trăm hệ thống tên lửa SAM và vô số khí tài quan trọng khác.
Trong khi đó, Israel lại quá chủ quan vì trận chiến năm 1967 chiến thắng dễ dàng.
Không khó hiểu khi ngay từ những giờ đầu chiến đấu, Israel đã bị vỡ trận vì sự khinh thường của mình, gặp bất lợi cả hai tuyến chiến đấu.
Nhưng vấn đề là Israel có Mỹ bảo kê.
Khi gặp bất lợi trên chiến trường, thủ tướng Israel đe dọa sử dụng bom hạt nhân để khiến Ai Cập và Syria phải chùn bước trên thực địa khi đang ở thế thắng.
Tận dụng lúc Ai Cập và Syria dậm chân tại chỗ, Israel ra lệnh huy động hàng trăm ngàn quân động viên với hàng tỷ USD vũ khí viện trợ khẩn cấp của Mỹ để tham chiến.
Cuối cùng, dựa vào ưu thế vũ khí vượt trội và lượng quân động viên dồi dào, Israel đã giành lại một số lợi thế trên chiến trường bất chấp quân số áp đảo từ phía Ai Cập và Syria.
Cuối cùng, Ai Cập chịu thua trong khó hiểu còn Syria buộc phải rút lui vì quá đơn độc.
Trận chiến này một lần nữa nhắc nhở vị thế bá chủ của Mỹ và khiến mọi người có cảm nhận trực quan hơn về sự thật: “Không phải do Mỹ yếu mà bởi quân giải phóng Việt Nam quá mạnh”.
Phải biết mới chưa đầy một năm trước, đích thân Mỹ đã bị đánh bại trên bầu trời Hà Nội với vũ khí còn kém hơn của Ai Cập, Syria rất nhiều.
– Thật không nghĩ tới kết cục lại là thế này.
– Ban đầu nghe tin Israel chuẩn bị ôm bom hạt nhân tử vì đạo cùng quân Ả Rập chứ.
– Cuối cùng lại thua trận, xem ra bọn man rợ này không bằng đám khỉ da vàng châu á.
Một chàng trai trẻ trâu thở ra mùi hầm cầu với một tờ báo trên tay, trước mặt là bàn ăn sáng với xúc xích và bò bít tết.
Đối diện anh ta, một cô gái tuổi tầm hai mươi, tóc nâu, khá xinh đẹp, ăn mặc gợi cảm, thân thể lộ hết ra ngoài nhíu mày trách cứ:
– Mày vừa phải thôi, phân biệt chủng tộc kiểu đấy coi chừng tới lúc bị chém lại kêu oan.
Tên kia không thèm rút kinh nghiệm:
– Sợ cái gì, ở đây là châu âu, có phải Trung Đông hay Việt Nam đâu mà sợ.
– Ở nơi này, người da trắng mới là chủ.
Nói xong, hắn ta nghênh ngang rời khỏi tiệm cà phê sáng, bỏ mặc bạn gái lắc đầu ngán ngẩm vì thói vô lại.
Bỗng một tờ đô la hiện ra trước mặt cô gái.
– Xin chào! Chúng ta có thể nói chuyện riêng một chút được không.
…
Nửa tiếng sau, cô gái ban nãy với vết sữa đặc còn vương trên miệng bước ra khỏi góc khuất, âm thầm thích thú vì được cầm trên tay tờ 100 đô la thơm phức.
Theo sau là một chàng trai đang từ tốn kéo khóa quần, không phải Đạt một lít thì còn ai vào đây.
Cậu rất tốt bụng, thấy có người miệng thúi liền dùng tiền hỗ trợ vợ của gã ta một cây chà bồn cầu, lau sạch từng ngóc ngách trong khoang miệng.
Chờ đến lúc hôn nhau là đảm bảo có vị thơm tho liền.
Hiện tại Đạt đang ở Paris, kinh đô hoa lệ của Pháp, tận hưởng cái cảm giác có tiền muốn làm gì thì làm của người giàu một cách tự do, tự tại.
Ví dụ như vừa rồi, chỉ cần 100 đô là có thể khiến một cô gái phản bội người yêu ngay lập tức, nghe có vẻ khó tin với người Việt nhưng văn hóa Âu Mỹ chính là vậy.
Đặc biệt là khi cuộc sống dần khó khăn hơn khi chi phí sinh hoạt tăng cao.
Bốn ngày trước, bắt đầu từ 16/10/1973, giá dầu thô đã tăng từ 3 USD lên mốc 3,65 USD theo quyết định của cường quốc dầu mỏ.
Người dân châu âu bắt đầu thi nhau kêu cha chửi mẹ vì giá xăng dầu tăng đột ngột.
– Chó chết thật, tại sao chúng ta phải chịu khốn khổ vì người do thái?
– Hợp Chủng Quốc cái mịa gì, đổi tên thành Do Thái Quốc Hoa Kỳ cho rồi.
Trên đường phố, dễ dàng nghe thấy người Pháp chửi rủa nước Mỹ vì quá ưu ái Israel.
Thậm chí người ta còn nói đùa rằng tổng thống Mỹ gặp mặt thủ tướng Israel như đầy tớ gặp ông chủ vậy.
Tất nhiên, đó chỉ là kiểu chửi rủa thường thấy của văn hóa âu mỹ, nơi mà người dân bất mãn không biết làm gì ngoài chửi tổng thống chứ thực tế không phải vậy.
Bọn họ ngu ngơ tưởng rằng chỉ vì chiến tranh ở Israel không liên quan gì tới mình mà Ả Rập sẽ hi sinh lợi ích bản thân, cấm vận phương tây hay sao?
Còn khuya, thực tế Ả Rập đã cố gắng đề nghị thương lượng lại với các công ty dầu mỏ của Mỹ để điều chỉnh giá dầu vào ngày 8 tháng mười năm 1973.
Như đã nói, tuy dầu mỏ của Ả Rập nhưng Hoa Kỳ nắm độc quyền khai thác, vận hành, xuất khẩu các mỏ dầu, bản thân Ả Rập hoàn toàn không có bất kỳ chủ quyền gì về giá dầu mỏ cả nên phải xuống nước thương lượng với tài phiệt dầu mỏ Mỹ để xin thêm ít lợi nhuận, trang trải chi phí trong nước.
Tuy nhiên, đề nghị này đã bị tài phiệt dầu mỏ gạt phăng xuống sọt rác, Ả Rập mới phải chơi liều cấm vận dầu mỏ phương tây để giành lại lợi ích cho mình.
Những chuyện bí ẩn như thế, dân thường đâu được phép biết, họ chỉ được phép chửi chính phủ, chửi tổng thống Mỹ cho bõ ghét rồi cắn răng chịu đựng chứ chẳng thể thay đổi được gì cả.
Đạt lắc đầu không nghĩ thêm về chuyện nước người ta, cậu cho cho tay vào áo khoác rồi bước nhanh về biệt thự, nơi có cả dàn người hầu chờ sẵn cùng vô số công việc, dự án gấp rút.
Nhà bao việc, bận kiếm tiền trước cái đã.