Chương 106: British Leyland
– Chuyện gì cũng có thể đàm phán mà, thưa quý ngài Jacob.
– Tôi không nhắm đến những công ty, tập đoàn hàng đầu như Volkswagen, Daimler-Benz mà chỉ muốn mua British Leyland, một công ty ở Anh và sắp sụp đổ.
– Khác với các hãng xe tại Đức, Pháp, British Layland nằm cách biệt ở đảo quốc Anh, không thể tận dụng được đường xây buôn lậu sang đông âu nên phá sản là cái chắc.
– Nghĩ xem, bên phía các ông không những không mất gì, vừa có người gánh nợ, vừa được mở đường phá giá sang đông âu, lợi quá nhiều đường thế còn gì?
Đây là một đề nghị có vẻ hời đối với Jacob.
Hãng xe Leyland tuy hiện tại vẫn đang còn kinh doanh nhưng một khi khủng hoảng dầu mỏ thì sẽ nát tanh bành.
Bởi vì cả hai thị trường chủ lực của hãng Leyland là Pháp và Mỹ đều bị khủng hoảng dầu mỏ làm cho phải cắt giảm ô tô, hạn chế tiêu thụ nhiên liệu, không có thị trường, hãng Leyland phải chịu khoản lỗ gần trăm triệu USD mỗi năm là bình thường.
Vị trí Anh Quốc nằm chênh vênh trên đảo khiến Leyland không thể mở rộng thị trường sang đông âu, Trung Quốc và Đông Nam Á thì quá xa, vận chuyển tăng cao.
Tổng hợp lại, Leyland sẽ cầm chắc phá sản sau khủng hoảng dầu mỏ, quan trọng là sớm hay muộn.
Bản thân Jacob cũng đang đau đầu muốn bán rẻ lại hoặc để chính phủ Anh lấy tiền thuế của dân ra cứu.
– Khoan đã, cậu muốn mua hãng xe British Leyland làm gì?
– Bỏ tiền vào đó khác nào đốt tiền nấu cháo?
Đạt nhún vai tặc lưỡi:
– Bởi vì nó rẻ.
– Tôi mốn mua toàn bộ hãng xe British Leyland để lấy phần công nghệ lõi động cơ với công suất vừa phải, vừa êm, vừa tiết kiệm nhiên liệu và thiết kế tiên tiến thôi.
– Ngay từ đầu tôi đã xác định nó sẽ chẳng đem lại lợi nhuận gì rồi.
Nếu đơn thuần so về thiết kế, động cơ của British Leyland thậm chí có phần nhỉnh hơn các hãng xe nổi tiếng của Đức.
Tuy nhiên, người Anh thiếu sự chỉn chu của người Đức nên về mặt đồng đều chất lượng thì không bằng.
Nhưng mục đích của Đạt là lôi cái dây chuyền công nghệ ấy về Thái Lan, hỗ trợ Đại Nam Cộng Hòa xây dựng công nghiệp từ sớm, mà xứ sở đông nam á sẽ không thích hãng xe đức vừa đắt, vừa khó sửa chữa ấy.
Nên với Đạt, British Leyland là lựa chọn thích hợp ở thời điểm hiện tại.
Jacob bắt đầu tính toán trở lại, nếu là hãng Brish Leyland thì có thể tạm chấp nhận được.
– Hãng xe thì có thể bàn thêm, nhưng riêng công nghệ đóng tàu và hàng không thì đừng có mơ.
Đạt cố ý tỏ ra vẻ khó xử:
– Nếu thế thì thiệt cho tôi quá, tự nhiên đâm đầu vào một hãng ô tô sắp phá sản mà không được cái gì khác.
– Hay là thế này, các ông bán luôn bản quyền về vật liệu siêu nhẹ, vật liệu bền, hợp kim đặc chủng… sử dụng trong động cơ đi, tôi có một cái xưởng luyện kim ở Đại Nam Cộng Hòa, tích hợp vào cũng ổn.
– Phải thế thì tôi mới thấy yên tâm về quyết định này của mình được.
Đây mới là mục đích chính của Đạt.
Hoa Kỳ hoàn toàn không cần những công nghệ này vì có thứ tốt hơn nhưng ở Đông Nam Á lại là công nghệ đỉnh cao.
Thậm chí Đạt có thể âm thầm chuyển quyền bản quyền vật liệu cho công ty Thống Nhất rồi chờ quốc hữu hóa, sau này đỡ bị nước ngoài bào tiền bản quyền.
Đừng tưởng hàng rào bản quyền này nhẹ nhàng, biết bao nhiêu anh tài đã phải nuốt hận dưới đống tiền bản quyền kếch sù ấy và phá sản.
Jacob đương nhiên không biết những vấn đề này, ngẫm nghĩ một chốt rồi chốt:
– Vậy được, điều kiện cơ bản để hợp tác như sau, chúng tôi sẽ nhường cho ông tự do thâu tóm British Leyland mà không can thiệp, đồng thời bán bản quyền một lần của hàng loạt công nghệ liên quan đảm bảo tự sản xuất cho nhà xưởng của Leyland, bao gồm cả công nghệ vật liệu siêu nhẹ, hợp kim…
– Đổi lại, cậu cần phải cung cấp hệ thống buôn lậu cho xe ô tô của chúng tôi, tích cực mở rộng thị trường vượt qua khủng hoảng.
Đạt nghe tới đây liền nở nụ cười hài lòng vì mục đích tại châu âu đã đạt tới.
Ở các nước Âu Mỹ, mặc dù miệng nói thị trường tự do nhưng chỉ là khẩu hiệu thôi, tin vào ba cái khẩu hiệu đấy chỉ còn đúng cái nịt.
Nếu thực sự đụng vào các tập đoàn lớn là tài phiệt sẽ thao túng chính phủ nhảy vào can thiệp ngay.
Ví dụ như British Leyland, nếu Đạt không đàm phán trước thì Jacob sẽ chỉ đạo chính phủ Anh sẽ dùng tiền thuế người dân nuôi British Leyland tiếp chứ không có chuyện bán cho Đạt, vậy nên cậu mới buộc phải đàm phán trước để mua.
Không chỉ Anh, mà Pháp, Đức, Đông Âu, Liên Xô, Nhật Bản, Hoa Kỳ đều như thế cả, trừ khi diệt quốc thì mới để mất công nghệ vào tay kẻ khác dễ dàng thôi.
Còn tài sản thông thường kiểu siêu thị, xưởng đồ chơi… thì mua lúc nào chả được, cần quái gì đàm phán căng não với trùm tài phiệt.
– Tốt, về cơ bản đã đàm phán về điệu kiện chung.
– Bây giờ hãy xét đến điều kiện thực tế, phân chia lợi nhuận.
– Tôi đề nghị thế này, bên phía cậu sẽ được nhận 15% cổ phần trong các hãng ô tô lớn của chúng tôi nhưng không có quyền quyết định thực tế hoặc bán cho người khác mà chỉ được chia lợi nhuận trên kết quả sản xuất kinh doanh.
– Chúng tôi càng có lợi nhuận thì cậu càng có nhiều tiền, khỏi cần phải tính toán chi tiết làm gì cho nó cầu kỳ mà mất tình cảm.
– Còn phần lợi nhuận bên Đông Âu thì do cậu tự quản, chúng tôi không can thiệp, miễn là tiêu thụ được đủ số lượng xe nhất định.
Jacob bắt đầu đưa ra một đề nghị cực kỳ hấp dẫn, 15% lợi nhuận của các hãng xe lớn tại tây âu không phải là ít, tương đương hàng trăm triệu, thậm chí tỷ USD 1 năm theo số liệu hiện tại.
Mà số tiền ấy dễ dàng vào túi Đạt trong khi không cần phải làm gì nhiều, lại còn hốt thêm lợi nhuận do chênh lệch giá khi buôn lậu sang đông âu nữa.
Phải biết, giá xe tại Đông Âu hiện đang cao gấp nhiều lần ở tây âu do khan hiếm hàng hóa.
Nhìn kiểu gì cũng thấy lãi.
Tuy nhiên, Đạt biết đây chỉ là cái bẫy tinh vi tròng vào đầu những con gà công nghiệp không hiểu kinh doanh.
Đạt thẳng thừng từ chối:
– Tôi không thiếu tiền, nếu cần cổ phần, tôi sẽ tự mua theo giá thị trường.
– Ngược lại ở phía giá bán ô tô cũng vậy, các ông cứ cung cấp cho tôi giá đúng với thị trường bán sỉ, ai giá cao thì tôi nhập ít, ai giá thấp tôi nhập nhiều, đơn giản vậy thôi.
– Hơn nữa việc nhập lậu hàng sang Đông Âu và Liên Xô không phải chuyện đơn giản, các ông thấy binh lính Liên xô tuần tra gắt gao thế nào rồi đấy.
– Vậy nên số lượng ô tô nhập lậu phải được tính toán kỹ, nếu muốn tăng thêm, các ông phải tài trợ tiền để tôi mở rộng quy mô.
Vì sao Đạt từ chối nhận lợi nhuận theo kiểu cổ phần?
Bởi vì mấy lão ấy có hàng trăm cách để hô biến giá trị lợi nhuận xuống thấp hay lên cao như phù thủy.
Đặc biệt là trong thời kỳ khủng hoảng, kiểu gì xưởng ô tô tây âu cũng sẽ giảm giá xuống dưới mức giá sản xuất để thanh lý, xoay vòng vốn, trên báo cáo kinh doanh sửa lại “lỗ nặng” rất đơn giản.
Còn bên đông âu, khi số lượng ô tô tràn ngập thị trường thì biên lợi nhuận cũng giảm xuống vì không còn là hàng hiếm nữa.
Nếu Đạt bị cột vào đấy thì khác nào tự bóp dái mình, đã không được thêm đồng nào còn bị cắt giảm lợi nhuận.
Ngược lại, cứ theo giá thị trường mà tính toán sẽ ép các công ty ô tô phải đưa ra giá thấp nhất.
Bên phía Jacob muốn bán càng nhiều ô tô thì càng phải chi nhiều tiền, đây chính là quy tắc thị trường.
Jacob thở dài:
– Cậu cứ như vậy thì tôi rất khó xử, không thể giả vờ ngốc nghếch một chút được sao?
– Thương trường như chiến trường, tôi làm như vậy là đang tôn trọng ông đấy.
Nói câu này xong, cả hai đều bật cười lắc đầu.
– Tôi sẽ về bàn bạc lại với những người khác, dự kiến là chúng ta phải trải qua nhiều cuộc đàm phán nữa mới đi đến thống nhất chi tiết.
– Tôi thì vui lòng thôi, không vấn đề gì cả, thời gian đứng về phía tôi mà.
Khủng hoảng dầu mỏ càng tới gần thì đàm phán càng có lợi cho mình nên Đạt chẳng e ngại gì cả.