Chương 105: Đàm phán
– Đầu, cậu nghĩ rằng người châu âu tụi tôi không biết đường mở lối buôn lậu sang phía đông sao? Chúng tôi nằm ngay sát biên giới với họ đấy.
– Nếu cậu không chịu thì tôi sẽ tự tổ chức nhóm buôn lậu, đừng có mà được voi đòi hai bà trưng.
– Thứ 2, hàng trong tay chúng tôi, chúng tôi muốn bán hay không mới quan trọng nữa kìa, nếu dừng việc buôn bán thì bản thân cậu cũng gặp bất lợi.
– Đây là hợp tác cùng có lợi, đừng có tham lam quá anh bạn ạ!
Ngay từ đầu, Jacob đã gây áp lực tinh thần lên Đạt, ông ta cố ý tránh những điểm bất lợi mà phô trương hết ưu thế của mình.
Cú ra đòn này giống như thể một lực sĩ cầm búa giơ lên thật cao để khoe cơ bắp, sức mạnh, hù dọa đối thủ sợ đái ra quần rồi mới từ tốn đập xuống.
Nếu là tuổi trẻ chưa trải sự đời, nghe nói mấy câu đe dọa như vậy liền từ bỏ thì sẽ lộ ngay sự non nớt, phải chịu lỗ sặc máu trong cuộc giao dịch này.
Nhưng Đạt là ai, cậu là trùm thương nghiệp kiếp trước, vẫn bình tĩnh như không:
– Vậy thì ông cứ làm đi, tôi tin ông sẽ làm được.
– Nhưng mà gần đây KGB truy quét hơi gắt gao nhé, CIA cũng đang điều tra đối tượng tuồn hàng cấm cho Liên Xô.
Nói xong, Đạt quay đầu thưởng thức những chiếc lá xanh mơn mởn trước mắt, hoàn toàn không thèm để ý đến những gì mà Jacob nói.
Động thái này giống như một cao thủ võ lâm, không hề e ngoại trước mấy loại vũ khí nhìn hầm hố như búa, chỉ cần nhẹ nhàng rẽ sang ngang một bước chân là né được dễ dàng.
Còn Jacob, ông ta cảm nhận được sự uy hiếp trần trụi như thể một khẩu “dân chủ” bí kíp võ công một cân ba chĩa thẳng vào đầu.
Thở dài, Jacob biết không bịp Đạt được, bắt đầu bật chế độ đãng trí, không nhắc lại nữa mà chuyển sang thăm dò yêu cầu của Đạt:
– Cậu nói xem, cậu muốn gì từ chúng tôi?
– Tôi nghĩ chúng ta có nhiều không gian để nói chuyện.
Trên thực tế, tây âu không có thời gian để bắt đầu thăm dò mở đường buôn lậu trong tình thế hiện tại.
Trước kia, khi kinh tế còn thịnh vượng, người tây âu khinh thường Liên Xô, không thèm giao thương buôn bán quy mô lớn để thể hiện sự ưu việt, chỉ có một vài người đem hàng xách tay sang đông âu bán lẻ kiếm chút cháo.
Hiện tại, khi Đạt đã nhạy bén chiếm trước tiên cơ, thông qua hàng trăm chân rết kiểm soát thị trường buôn lậu rồi thì kẻ khác đặt chân vào rất khó.
Văn hóa thương mại của âu mỹ không phải như kiểu mấy bà ngoài chợ, hơn thua vài bát bún là xong, tư bản là phải độc quyền thị trường, ai thò tay vào cướp chỉ một bát phở thôi đồng nghĩa với chiến tranh, một sống hai chết.
Mà thị trường buôn lậu không phải như thị trường chính ngạch, ai có hàng giá rẻ hơn là thắng mà còn phụ thuộc vào chính trị, quân sự.
Người của Đạt có thể dễ dàng liên hệ với KGB, lực lượng an ninh, biên phòng bắt bỏ tù “đám ngoại lai” mới tới nhờ mối quan hệ xây dựng từ trước.
Ở bên này, các cơ quan như CIA của Mỹ cũng thừa sức nhảy vào bắt bớ, cấm vận các công ty dám qua mặt CIA, đi đêm với Liên xô.
Mà thậm chí dù người tây âu bằng cách thần kỳ nào đó giống như chiến thần, chân đá CIA, quyền đấm KGB để giành được thị trường thì lúc đó đã qua bao nhiêu năm?
Phải biết rằng, đã xác định là đối thủ thương mại thì hai bên sẽ đấu đá kịch liệt trong khoảng thời gian dài cho tới khi một bên thắng.
5 năm? 10 năm?
Tới lúc ấy, công nghiệp nặng của châu âu đã nát tanh bành rồi, chơi bời gì nữa.
Vậy nên trong cuộc đàm phán này, Đạt nắm giữ ưu thế tuyệt đối và quyền chủ động.
– Ngài biết không, tôi khá là ưa thích các dùng xe quân sự gầm cao vì chúng trông rất là ngầu.
– Nhưng mà xe quân sự thì không tiện dụng, trong khi xe thể thao toàn gầm thấp, nhìn không ưa được.
– Nên đầu tiên, tôi có nguyện vọng muốn mua lại một hãng xe hiện đại với đầy đủ dây chuyền công nghệ để thiết kế loại xe thể thao gầm cao theo ý mình.
– Ông nghĩ tôi có thể làm được điều này ở châu âu không?
Ngay từ đầu, Đạt đã mở miệng yêu cầu một bộ dây chuyền công nghệ hoàn chỉnh của ô tô, bao gồm động cơ.
Jacob giả ngu:
– Ồ, việc mua bán là tự do mà, ngài có thể tùy thích tạo một hãng xe hoặc mua lại một hãng xe khác trên thị trường, xứ sở tự do rất tự do.
Hiển nhiên, mấy câu này chỉ để lòe tay mơ không hiểu gì về kinh doan và công nghiệp nặng.
Một hãng ô tô thực sự có giá trị chỉ khi tự chủ được hầu hết các bộ phận cốt lõi trong một chiếc xe, đặc biệt là động cơ.
Và những hãng xe có dây chuyền sản xuất động cơ đều nằm trong tay các ông trùm cả, không thể mua được, còn mấy cái khác chỉ là vỏ rỗng mà thôi, mua về tổ đốt tiền.
– Thưa ngài, tôi muốn thiết kế hoàn chỉnh một chiếc xe, bao gồm cả động cơ.
– Sản xuất xe hơi mà không có động cơ thì khác nào bốc phét không làm bản nháp.
– Mà theo tôi biết thì các hãng xe tự chủ về động cơ chỉ có vài cái thôi.
Jacob trầm xuống, nghiêm túc từ chối:
– Cậu thật sự quá tham lam rồi, chẳng lẽ không biết công nghệ động cơ là trái tim của ô tô sao, làm gì có chuyện để hớt tay trên dễ dàng như vậy.
Ông ta ngay lập tức phủ quyết giao dịch mà không thèm bàn về giá cả, bời vì đây là thứ mà các ông trùm châu âu không muốn bán.
Nhưng Đạt cười hì hì:
– Chưa hết mà.
– Tôi thậm chí còn muốn mua cả hãng hàng không, hãng đóng tàu nữa cơ, chưa chi đã vội từ chối.
– Chờ nghe xong hết rồi từ chối một lần cũng không muộn.
Jacob không nói lời nào, chỉ có đôi mắt mở to nhìn chằm chằm về phía Đạt là thể hiện sự “yêu thương” vô bờ bến của ông ta.
Công nghệ đóng tàu cực kỳ quan trọng với giao thương hàng hải, hơn nữa cần rất nhiều kinh phí để nghiên cứu.
Máy bay thì không cần phải nói, bất cứ ai cũng thèm khát, ước mơ được bay lượn trên bầu trời với phi cơ tiên tiến nhất.
– Cậu định tạo phản à?
Đột nhiên, Jacob nói một câu nghe có phần giật gân.
– Công nghệ ô tô, đóng tàu, hàng không lần lượt tương ứng với công nghệ xe tăng, động cơ máy bay, hải quân, không quân.
– Nếu không biết cậu là tỷ phú Mỹ, tôi đã nghĩ cậu đang làm gián điệp cho Liên Xô đấy.
Câu nói này suýt nữa là Đạt sặc vì nói theo cách nào đó, cậu thực sự làm gián điệp, nhưng là gián điệp của Việt Nam.
May mà vỏ bọc tỷ phú đô la giúp Đạt dễ dàng loại bỏ mọi hiềm nghi.
Còn những gì Jacob nói về bản chất không sai, quân sự là lý do các công nghệ lõi liên quan đến ô tô, máy bay, hàng hải đều được âu mỹ bảo vệ kỹ lưỡng.
Bởi vì nó không chỉ đơn thuần sử dụng trong dân dụng, một khi cần thiết, hoàn toàn có thể chuyển đổi sản xuất vũ khí quân sự.
Lấy ví dụ nước Mỹ trong thế chiến thứ hai, ngay khi tuyên chiến, Hoa Kỳ đã đồng loạt chuyển đổi lượng lớn cơ sở sản suất dân dụng sang sản xuất quân sự trong thời gian ngắn, một yếu tố then chốt khiến Hoa Kỳ trở thành kho vũ khí của phe tư bản trong thế chiến thứ 2 dù trước đó không đầu tư nhiều về quân sự.
Nhìn vào đây đủ thấy những thứ Đạt đòi tuy mang tiếng là công nghệ dân dụng nhưng quan trọng tới cỡ nào với tiềm lực quốc gia.
Không bao giờ có chuyện tây âu cung cấp đầy đủ những thứ đó cho Đạt, cho dù chịu lỗ chục năm cũng sẽ lắc đầu.
Và Đạt cũng hiểu điều ấy, cậu chỉ dùng một thủ thuật đàm phán là hét giá cao chờ trả xuống thôi.
Thực sự đòi cả công nghệ ô tô, hàng không, hàng hải là đầu óc có vấn đề chứ không phải khôn khéo.