Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 104: Tây âu và công nghiệp nặng
Chương 104: Tây âu và công nghiệp nặng
Bản thân gia tộc Rostchild cũng nằm trong Hội Kín, là người đứng sau tạo ra cuộc khủng hoảng dầu mỏ sắp tới này.
Về bản chất, tài phiệt Anh, Mỹ mặc chung một cái quần, Rostchild cũng không ngoại lệ.
Với quyền thế của mình, gia tộc Rostchild dễ dàng biết được tình cảnh mình gặp phải nên mới dùng một câu hỏi mang ẩn ý như vậy.
Nếu một người thường không hiểu thế sự nghe Jacob nói có khi lại tưởng rằng ông ta đang lo lắng số phận của dân nghèo, hỏi thăm ý kiến của Đạt.
Nhưng Đạt biết không bao giờ có chuyện đó.
Quý tộc lo cho dân nghèo? Truyện cười này không buồn cười chút nào.
“Ông ta muốn để mình cùng nhau tham gia thâu tóm tài sản ở châu âu, câu hỏi chỉ để gợi ý thăm dò.”
“Nhưng tại sao? Họ cần gì ở mình?”
Ở xứ tư bản, không bao giờ có bữa cơm miễn phí.
Mặc dù bản thân Đạt đến châu âu cũng vì mục đích này nhưng khi họ chủ động nói ra trước thì cậu không vội đồng ý mà hỏi lại:
– Ông đã bàn với các thành viên khác ở châu âu chưa?
– Mọi người dự tính thế nào? Phương án xử lý khủng hoảng dầu mỏ ra sao?
Hội Kín trải rộng khắp thế giới và âm thầm liên hệ mật thiết với nhau nhưng về cơ bản chia ra làm hai khu vực lớn là Bắc Mỹ và Châu Âu.
Nhánh ở Bắc Mỹ hiện tại có Rockefeller mạnh nhất.
Nhánh ở châu âu có Rostchild thống trị.
Mặc dù khủng hoảng dầu mỏ chưa xảy ra nhưng với những cái đầu toàn sạn sỏi này thì kiểu gì cũng đã âm thầm tính toán trước các phương án sao có lợi cho mình nhất rồi.
Đạt mặc dù muốn chia một chén canh nhưng phải cẩn trọng trước đàn cá mập này, không thể hớ hênh rồi bị làm thịt.
Tình cảm là tình cảm, công việc là công việc, dù nói chuyện rất hợp nhưng Đạt tin chắc nếu có cơ hội thì gia tộc Rostchild sẽ nhai luôn cả xương của mình.
– Mọi người cũng đã tính toán trước một số phương án ngắn hạn.
– Đầu tiên là ban hành các lệnh hạn chế đi lại và sử dụng phương tiện tốn năng lượng như ô tô, máy bay, du thuyền…
– Thứ hai là phạt tù với những người sử dụng năng lượng quá giới hạn cho phép, xây dựng chế độ tem phiếu kiểm soát hạn mức sử dụng năng lượng.
Nghe đến đây, khóe miệng Đạt hơi nhếch lên.
Dùng một câu nói đùa thì nó là “nghe rất Liên Xô nhưng thực chất lại Tư Bản.” tây âu mà dùng tem phiếu nó cứ kỳ kỳ thế nào ấy.
Jacob dường như cũng biết sự “trùng hợp” trong kế hoạch của mình, bất đắc dĩ phải thừa nhận:
– Chống Liên Xô là thuộc về chính trị, còn thực tế phải linh hoạt vận dụng.
– Rõ ràng những chính sách điều tiết nhà nước trong tình trạng đột biến của Liên Xô tốt thì cứ copy mà dùng thôi.
Đạt gật đầu đồng ý:
– Tôi đồng ý với ngài, không nên để tư duy cố hóa làm mất đi tính sáng tạo, thực dụng.
– Không có lý do gì biết nó tốt mà không dùng chỉ vì ghét người tạo ra nó.
Tiếp đó Jacob lại tiếp tục:
– Về dài hạn, chúng ta có thể hạn chế ô tô cá nhân và ưu tiên các phương tiện công cộng để tiết kiệm, thúc đẩy các nguồn năng lượng khác như năng lượng hạt nhân, năng lượng tái tạo, năng lượng gió, năng lượng mặt trời, cuối cùng là đa dạng nguồn cung dầu mỏ.
Một câu nói công thức hóa khá quen ở thời hiện đại.
Trên thực tế, ngay từ những năm 70, tây âu cũng đã nhận ra sự thiệt thòi của việc thiếu hụt dầu mỏ nên luôn muốn tìm nguồn thay thế như điện gió, điện mặt trời.
Hoặc Nhật Bản thì tìm cách chế tạo động cơ Hydro – điện.
Đạt âm thầm gật đầu, các phương án không cách xa dự đoán của cậu.
Tuy nhiên, vẫn có thứ làm khó tây âu.
– Nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng thực tế gặp rất nhiều vấn đề bất cập vì theo chính sách đó thì châu âu sẽ tự bóp nhu cầu tiêu thụ ô lại, khiến ngành ô tô mất thị trường.
– Ngành kinh tế xương sống của châu âu lúc này là công nghiệp nặng, đặc biệt là ô tô và công nghiệp quốc phòng.
– Mà đặc thù của công nghiệp nặng thì cậu cũng biết rồi đấy, cần có thị trường và không thể ngừng sản xuất lại được.
– Một khi dừng lại thì toàn bộ ngành đều rớt xuống đáy vực.
Đây là vấn đề sở trường của Đạt nên nghe là hiểu ngay trong khi dân ngoại đạo không hiểu mô tê chi rứa.
Cốt lõi hình thành công nghiệp nặng không đơn thuần ở công nghệ mà là thị trường.
Ở thời kỳ này, công nghiệp ô tô của châu âu rất phát triển với nhiều hãng xe lớn như Volkswagen, Daimler-Benz (nay là Mercedes-Benz) ô tô dân dụng họ làm còn tốt hơn cả Liên Xô với nhiều công nghệ vượt trội và tiện nghi hơn hẳn.
Tuy nhiên, công nghệ này sẽ bị vứt xó nếu ô tô sản xuất ra không có người mua, dẫn tới những nhà máy khổng lồ với trị giá hàng trăm triệu USD, thậm chí là cả tỷ USD biến thành phế liệu.
Và không có tiền đổi mới công nghệ liên tục thì chẳng mấy chốc những công nghệ tiên tiến hiện tại của tây âu sẽ thành cổ lỗ sỉ.
Tới lúc đó, toàn bộ ngành công nghiệp ô tô nói riêng và các ngành công nghiệp nặng khác nói chung của tây âu sẽ bị bóp chết trong trứng nước.
Hoa Kỳ có quyền kiểm soát kho dầu Trung Đông và bá chủ toàn cầu nên không thiếu thị trường.
Nhật Bản có thị trường Trung Quốc mở toang sau khi Mao Trạch Đông đổ bệnh và cũng có công nghệ điện tử, bán dẫn… thay thế nên cũng không sợ.
Chỉ riêng châu âu, hiện tại vẫn chưa tìm thấy đường ra cho sản phẩm công nghiệp của mình nếu tiến hành cắt giảm thị trường.
Gia tộc Rostchild là bá chủ tài chính châu âu, chắc chắn đã đầu tư rất nhiều cho ngành công nghiệp ô tô, công nghiệp nặng, công nghiệp châu âu sụp đổ thì bản thân Rostchild cũng phải thiệt hại rất lớn.
Bây giờ vấn đề tới, Rostchild cho rằng Đạt có thể giúp họ giải quyết vấn đề này.
– Tôi nghe nói, cậu có một đường dây xuất khẩu rất “chất lượng” sang Đông Âu và Liên Xô đúng không?
Đạt híp mắt lại, cậu lập tức đoán được ý đồ của gia tộc Rostchild.
Họ muốn thông qua thị trường Liên Xô và Đông Âu để giải cứu tây âu ra khỏi cơn khủng hoảng dầu mỏ.
Với tư cách là bá chủ châu âu, Rostchild chắc chắn nhận thấy dấu vết của tổ chức Organization của Đạt lập ra hồi trước.
Tổ chức Organization thông qua cài cắm chân rết trong lòng Liên Xô và Đông Âu đã mở ra một đường dây buôn lậu hàng hóa có hệ thống từ tây âu vào đông âu.
Bây giờ, Rostchild và cả tây âu đang thèm khát con đường buôn bán độc quyền giàu lợi nhuận có thể cứu sống cả ngành công nghiệp nặng này.
Liên Xô và các nước Đông Âu sở hữu một thị trường rộng lớn với dân số đông và tương đối dư dả nhờ chính sách ưu tiên người nghèo và hàng hóa xa xỉ như ô tô, hàng điện tử, ti vi màu, tủ lạnh chưa phổ biến.
Bản thân Liên Xô lại là một trong những quốc gia xuất khẩu dầu mỏ lớn trên thế giới nên có thể trở thành mảnh ghép hoàn hảo cho nền kinh tế tây âu, giảm bớt phụ thuộc vào dầu mỏ Trung Đông.
Nhưng Đạt đâu có dễ bị dụ:
– Xin lỗi! Hình như ngài nghe lầm rồi, tôi không biết gì cả.
Sau khi được gia nhập tổ chúc Hội Kín, đạt lợi dụng quyền lợi tài phiệt đem tổ chức đặt dưới danh nghĩa CIA rồi nên không sợ.
Muốn có đường buôn lậu, phải nôn cái gì đáng giá ra chứ cứ nói xuông vậy ai chơi, tối thiểu cũng phải vài chục công nghệ lõi hay mấy công ty trọng yếu.
Nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng, quyết đoán của Đạt, Jacob chỉ có thể thở dài:
– Xem ra cậu không nể tình giữa chúng ta rồi.
– Xin lỗi ngài, tình cảm là tình cảm, công việc là công việc, càng là quý tộc thì càng phải biết phân rõ công tư.
Jacob bật cười:
– Xem ra tôi đánh giá thấp cậu rồi.
– Thôi được, bây giờ chúng ta chính thức bắt đầu đàm phán.
Ngay khi hai chữ đàm phán mở miệng, bầu không khí giữa Đạt và Jacob biến đổi hoàn toàn, giống như bước vào trận chiến thực thụ quyết định sống còn.
(Có ai trước khi tới chương này đoán được là main sẽ dùng chân rết ở đông âu để lấy công nghệ ở tây âu không?)