Chương 103: Mưa rào Anh Quốc
Sau khi kiếm lý do vô tình “bắn tin” cho ông Ẩn cùng xử lý một số công việc tại Đại Nam Cộng Hòa, Đạt lên đường sang châu âu để chuẩn bị cho khủng hoảng dầu mỏ.
Dù sao hiện tại cậu có ở lại cũng chẳng giúp được gì nhiều, thay vào đó nên tìm cơ hội thâu tóm công nghệ, tài nguyên ở châu âu và hỗ trợ trong tầm sức của mình.
Việc chuyên nghiệp thì để người chuyên nghiệp làm, không hiểu chính trị, quân sự thì né ra cho người giỏi xử lý.
Còn về việc vì sao tới châu âu, nghe có vẻ hơi khó hiểu khi khủng hoảng thì ở Trung Đông nhưng lại sang châu âu vơ vét cái gì?
Châu âu thì liên quan gì đến Trung Đông?
Tuy nhiên, nếu hiểu tình hình kinh tế toàn cầu thời này thì bạn sẽ không bất ngờ.
Từ năm 50 đến những năm 70, dưới sự hỗ trợ của Hoa Kỳ, kinh tế tây âu phát triển cực kỳ mạnh mẽ, trở thành một trong ba hệ thống kinh tế – tài chính lớn trên thế giới cùng Nhật Bản và Mỹ. (Ngoại trừ hệ thống xã hội chủ nghĩa)
Ở thời kỳ này, Trung Quốc chưa được mở cấm vận, châu âu vẫn có thể thỏa thích hút tài nguyên từ thế giới thứ ba, trở thành khu công nghiệp quan trọng trên thế giới, tiêu thụ nhiên liệu dầu mỏ hàng đầu chứ không phải một châu âu xanh hóa như thời hiện đại.
Bởi vì mâu thuẫn địa chính trị, tây âu không lựa chọn Liên Xô làm nhà cung cấp dầu mỏ chính mà quay sang nhập dầu từ Trung Đông khi bản thân Mỹ cũng phải nhập siêu dầu mỏ.
Vậy nên khủng hoảng dầu mỏ của Trung Đông sẽ có tác động mạnh mẽ lên toàn bộ nền kinh tế của Tây Âu, ảnh hưởng trực tiếp đến túi tiền của người dân, gây suy thoái kinh tế nghiêm trọng nhất trong thập kỷ.
Nhưng những người dân nơi đây hoàn toàn không nhận ra được thảm họa sắp đến, vẫn còn đắp chìm trong sự yên ổn giả tạo.
Đạt bước đi trên đường phố Luân Đôn, cảm nhận bầu không khí ấm áp, dễ chịu trong mùa khô hiếm thấy trong năm.
Người Anh tận tình hưởng thụ những giây phút thoải mái hiếm thấy với vẻ mặt thỏa mãn, hạnh phúc.
Bây giờ là giữa tháng sáu, thời điểm đẹp nhất để du lịch nước Anh với những ngày nắng dài, nhiệt độ ôn hòa, không khí trong lành.
Tất nhiên, ở cái xứ sở mà thời tiết là kẻ thù của nhân dân như nước Anh thì dù có là khoảng thời gian đẹp nhất vẫn có những cơn mưa rào bất chợt như vả bôm bốp vào mặt cho tỉnh mộng.
– Rào rào rào rào…
Giữa trưa mười hai giờ, không một dấu hiệu báo trước, cơn mưa rào đổ ập xuống đường khiến vài người buột miệng chửi thề rồi vội vàng tìm chỗ trú.
Riêng Đạt, anh được Drake bung dù che ô, thảnh thơi đưa tay ra đón từng giọt mưa nhàn nhã, sang trọng và quý sờ tộc.
– Thật lạ kỳ phải không?
– Ai cũng biết là trời sẽ mưa bất kỳ lúc nào, nhưng họ lại không cầm ô.
– Để đến khi bị ướt thì lại than thân trách trời.
Nghe Đạt bắt đầu luyên thuyên những thứ khó hiểu, Drake chỉ biết lắc đầu nhắc nhở bản thân “tôi không nghe, tôi không thấy, tôi không biết”.
Kể từ sau khi rời khỏi Sài Gòn, Đạt đột nhiên đa sầu đa cảm hơn nhiều, thường xuyên thốt ra những thứ khó hiểu.
– Đi thôi!
– Đừng để khách đợi!
Bây giờ Đạt không phải thời mới chân ướt chân ráo ra biển lớn, không còn là nhân vật vô danh đi ra đường không ai biết mặt.
Hiện tại cậu đã thành tỷ phú đô la giàu có, danh nhân tầm cỡ thế giới, người quen tự động trải khắp toàn cầu, đi đâu cũng được chào đón.
Giống như hôm nay, Đạt đến đây là có hẹn gặp với Jacob Rothschild, một nhân vật hàng đầu trong giới tài phiệt châu âu.
Đây là cuộc gặp đối tác 1 vs 1.
Đạt và Jacob ngồi đối diện với nhau trên chiếc bàn dài tầm chục mét.
Xung quanh có tới hơn chục người hầu vây quanh phục vụ 2 quý tộc, tất cả đứng nghiêm, in thin thít, cực kỳ kỷ luật.
Nhìn vào động tác và khí chất của Jacob, Đạt đột nhiên có cảm giác thân thiết hơn nhiều, cảm tưởng cứ như trở lại kiếp trước, đối mặt với những quý tộc cầm quyền.
Cũng phải thôi, Jacob Rothschild, tên đầy đủ là Nathaniel Charles Jacob Rothschild là Nam tước Rothschild đời thứ 4. Ông là một quý tộc thừa kế người Anh, thành viên của gia tộc ngân hàng Rothschild nổi tiếng.
Giống với Đạt, Jacob là một quý tộc thực thụ theo đúng nghĩa được thừa kế từ tước vị phong kiến chứ không phải học theo quý tộc như giới tài phiệt Mỹ.
Khác ở chỗ Đạt là kiếp trước, còn Jacob là quý tộc kiếp này.
Thực ra, ở trong mắt của Đạt và người như Jacob, đám tài phiệt Mỹ chỉ giống kiểu vượn đội mũ người, cố học đòi làm quý tộc nhưng không hiểu được tinh túy ở trong.
Có thể nói, Jacob là người gốc âu mà Đạt cảm thấy thân thiết nhất, cậu bắt chuyện từ lễ nghi quý tộc cho tới kinh nghiệm giáo dục, tộc quy, gia huấn, lời thề hiệp sĩ… những thứ mà chỉ hai người họ nghe hiểu.
Cứ mỗi câu Đạt nói là ánh mắt của Jacob sáng lên một phần, giống như giữa sa mạc tìm thấy nguồn nước, giữa biển khơi thấy cột buồm vậy.
Ông ấy hăng hái đáp lại, cuộc nói chuyện vui vẻ tới mức người ngoài thấy tưởng chừng như quen biết lâu năm, khiến quản gia lẫn người hầu kinh ngạc.
Jacob cảm thấy Đạt rất hợp mắt, rủ cùng đi dạo ra ngoài vườn, tới bên cạnh một gốc gây già khô khốc, vươn tay sờ lên từng nốt sần trụi lá và cảm thán:
– Nói thật, đã lâu rồi tôi chưa từng gặp một người hợp ý thế này.
– Thời đại thay đổi, những thứ như lễ nghĩa, danh dự đều bị lãng quên mất rồi, không còn ai nhớ về những thứ cổ xưa sắp xuống mồ này nữa.
– Như gốc cây này, nó được trồng vào ngày sinh của nữ hoàng Victorya, tới giờ hơn trăm năm cũng sắp về với cát bụi.
– Tôi cũng vậy, lạc lõng giữa một thế giới không thuộc về mình, chắc cũng sắp bị xã hội dục vọng này đào thải rồi, ha ha ha!
Cách nói của ông ấy rất đặc biệt, rõ ràng là kiểu bất mãn với hiện trạng xã hội nhưng lại không pha tạp cảm xúc mất kiềm chế bên trong lời nói.
Đạt hiểu, đây là một quý tộc chân chính còn sót lại từ thế kỷ trước.
Khác với trong tiểu thuyết tàu, quý tộc chân chính thường rất ít đấm ngực dậm chân, chửi đổng như bà bán cá ngoài chợ.
Ngay từ khi còn nhỏ, họ đã được học cách giữ bình tĩnh trong mọi tình huống, còn tình tiết lưu manh giả danh quý tộc cư xử thô lỗ chỉ là trọc phú thôi.
– Chỉ là tạm thời!
– Tôi nghĩ rằng sẽ có lúc mọi người nhận ra không phải mình có bao nhiêu mà là bản thân làm được những gì cho thế giới này.
Jacob quay lại nhìn Đạt, hai người bật cười, nghe cứ như thể cả hai người nghèo ăn rau muống chém gió viu viu, bất mãn với thói đời hám tiền.
Nhưng trên thực tế, cả Đạt và Jacob đều nằm trong top giàu nhất của những người giàu nhất trên thế giới.
Khi giàu tới mức độ nhất định thì tiền chỉ là một con số mà thôi.
– Nghe nói anh chàng Nelson Rockefeller đã xin nghỉ chức vụ thống đốc New York rồi.
– Vâng! Ông ấy đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi, không để bị công kích nếu có sự cố xảy ra.
– Chắc bắp quá nhỉ? Đúng là gia tộc trăm năm.
Đây là vấn đề mà một người không hiểu văn hóa Mỹ sẽ không rõ.
Ở Hoa Kỳ, xã hội có xu hướng bảo vệ tài phiệt và hạ thấp chính trị gia.
Mỗi khi có sự kiện gì đó xảy ra thì người ta sẵn sàng lôi chính trị gia, tổng thống, phó tổng thống, thống đốc để chửi cho bõ tức, chửi rủa, sỉ nhục, bịa đặt thế nào cũng được, không sợ mắc tội vì “tự do ngôn luận”.
Ngược lại, các chủ doanh nghiệp lớn thì không ai dám chửi hay nói xấu vì sợ bị kiện tụng, bồi thường danh dự tới mức phá sản.
Ở Hoa Kỳ, chửi người giàu là môn thể thao mạo hiểm theo đúng nghĩa đen vì họ thừa tiền mời luật sư kiện bạn tới cùng.
Vậy nên việc Nelson Rockefeller từ chức là để tránh bị người dân chửi khi thấy giá xăng dầu tăng do khủng hoảng dầu mỏ.
– Xem ra khủng hoảng dầu mỏ là không thể tránh khỏi rồi.
– MI6 gần đây cũng nắm bắt được tin tức bất thường ở khu vực Trung Đông.
– Ai Cập cùng Syria nhận hàng loạt viện trợ quân sự từ Liên Xô.
– Các lãnh đạo OPEC âm thầm họp bàn với nhau trong bí mật.
– Cậu nói xem, phải làm thế nào đây?