Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 102: Bố cục hoàn hảo, không một kẽ hở
Chương 102: Bố cục hoàn hảo, không một kẽ hở
Đạt nghe xong liền hiểu, mỗi câu, mỗi chữ, mỗi cụm từ được đưa lên truyền thông đều ẩn chứa rất nhiều hàm ý.
Chỉ cần sửa một câu, một từ thôi đã khiến nội dung bị hiểu sai lệch đi rất nhiều so với sự thật.
Ví dụ như sự kiện diệt tứ hại, tuy rằng sai lầm của Mao Trạch Đông là có thật nhưng nghe đầy đủ câu chuyện sẽ có cảm nhận khác hoàn toàn với câu chuyện diệt chim sẻ được rút ngắn lại.
Mà chết người ở chỗ câu chuyện diệt chim sẻ nghe hay ho, kích động lòng người hơn nhiều so với sự kiện diệt tứ hại vừa khô khan, vừa khó hiểu.
Nói về nghệ thuật thao túng truyền thông quả thật không ai bằng được Mỹ.
– Hoa Kỳ nhận định Mao Trạch Đông và vây cánh của ông ta gây uy hiếp đến nước Mỹ nhiều hơn nên luôn tuyên truyền chống ông ta suốt hàng chục năm, đẩy uy tín của ông ta xuống tới đáy.
– Những người thân cận hoặc cùng hệ tư tưởng với ông ta cũng bị vạ lây, không được ủng hộ để tiếp tục cầm quyền, một cơ hội quan trọng để kế hoạch diễn biến hòa bình kéo dài hàng chục năm đạt tới thành công.
– Nước Mỹ đã liên hệ được một lãnh đạo X trong nội bộ Trung Quốc, xuất thân từ gia đình địa chủ từng bị Mao Trạch Đông loại ra khỏi bộ máy trong cách mạng văn hóa vô sản.
– Và Hoàng Sa là chiến dịch quyết định xem ông ta có được trở lại trung tâm quyền lực tại Trung Nam Hải để sau này xóa bỏ di sản mà Mao Trạch Đông để lại hay không.
– Vậy nên đừng bao giờ có ý định bảo vệ Hoàng Sa, nó ảnh hưởng đến chiến lược diễn biến hòa bình ở đất nước tỷ dân, cháu mà đụng vào là bị CIA mời lên uống cà phê ngay.
– Đừng có tưởng nước Mỹ tuyên truyền tự do ngôn luận cho nước khác mà tưởng rằng Hoa Kỳ thực sự cho phép tự do ngôn luận.
Tướng Weyand dùng lời nói thấm thía khuyên can khiến Đạt chỉ biết ngậm ngùi cúi đầu.
Nước nào cũng vậy, luôn có những lằn ranh đỏ không thể vượt qua.
Hiển nhiên đây là một trong số đó.
– Chẳng lẽ trơ mắt nhìn kẻ địch được lợi sao? Tại sao phải để những kẻ tiểu nhân bỉ ổi đắc chí?
Đạt tỏ ra khó chịu nhưng tướng Weyand thì cười xòa:
– Lợi?
– Lợi thì có lợi mà răng không còn ấy.
– Cháu tưởng người Mỹ ngốc hay là mấy nhà tư bản tốt bụng cho không Hoàng Sa?
– Đừng có mơ cháu à, cái bẫy đấy.
Nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác của Đạt, tướng Weyand lại cảm thấy thoải mái vì có thể chỉ dạy đứa trẻ thiên tài thương nghiệp.
– Việt Nam là một dân tộc kiên cường, họ sẽ không bao giờ chấp nhận để mất chủ quyền lãnh thổ như vậy, tranh chấp giữa Việt Trung sẽ xảy ra nếu Trung Quốc đớp bậy bạ.
– Mà Việt Nam lại là đồng minh của Liên Xô, trong trường hợp căng thẳng, Trung Quốc sẽ chịu áp lực hai đầu nam bắc và buộc phải cầu xin viện trợ của người Mỹ.
– Lúc này, chúng ta sẽ có cơ hội can thiệp sâu vào nội bộ Trung Quốc, đồng thời chia rẽ ly gián quan hệ Việt – Trung – Xô.
– Hơn nữa, sau khi Trung Quốc phản bội lại đồng minh, Việt Nam sẽ không bao giờ tin tưởng Trung Quốc, Liên Xô cũng không bao giờ tạo thành liên minh khăng khít với Trung Quốc như trước.
– Trung Quốc cuối cùng sẽ phải trả một cái giá nặng nề hơn gấp trăm lần, tự mình chui vào cái vòng cổ do Hoa Kỳ chúng ta đặt ra.
– Mấy con gà ấy cứ tưởng chúng ta tốt bụng, hiền lành lắm, đâu có ngờ được đây là một cái bẫy tinh vi được tính trước trong 50 năm.
Tới tận lúc này, Đạt mới nhận ra vị tướng hiền lành, ít nói trước mặt có đầu óc kinh khủng thế nào.
Chỉ cần tưởng tượng thôi, Đạt đã có thể nhìn thấy cảnh một chiếc bẫy khổng lồ chờ con mồi tham lam chui vào.
Nhìn bề ngoài, Trung Quốc đạt được thành công nhưng trên thực tế là tự đẩy mình vào thế bí, phụ thuộc vào Mỹ.
Quan trọng hơn hết, cái bẫy này hấp dẫn tới mức mà người Trung Quốc dù biết rõ có bẫy vẫn phải đâm đầu vào, chỉ chờ đến hàng chục năm sau, xích cổ siết chặt rồi mới biết hậu khả khôn lường.
Công bằng mà nói, giới tinh hoa của Mỹ quá ghê gớm, thua gia cát lượng mỗi cái quạt, tính toán lòng tham của con người đến tận đường tơ kẽ tóc, Trung Quốc thua cũng không oan.
– À đúng rồi, cháu cũng không cần e ngại quân dội nhân dân Việt Nam của miền bắc can thiệp đâu.
– Bọn họ bị vướng phải hiệp định Giơ Ne Vơ, hiệp định Paris, và ông Thiệu.
– Dựa theo hiệp định, quần đảo Hoàng Sa nằm dưới vĩ tuyến 17, thuộc quản lý của miền nam.
– Trước khi thống nhất với miền nam, bọn họ nếu dám đưa quân ra cứu sẽ bị Hoa Kỳ và ông Thiệu úp bô ngay.
– Khi đó, quân Mỹ và Đại Nam Cộng Hòa hỗ trợ Trung Quốc đánh quân giải phóng miền bắc trước, lợi dụng chuyện này xé bỏ hiệp định Paris và tố là do Việt Nam chủ động phá.
– Cuối cùng, Trung Quốc vẫn có Hoàng Sa còn người Mỹ thì có cớ phá bỏ hiệp định Paris.
– Nếu người Việt đủ thông minh thì sẽ không dính phải cái bẫy đơn giản thế này.
– Nhưng cho dù không mắc mưu thì cũng tạo thành cớ để tuyên truyền diễn biến hòa bình, những nước khác sẽ mon men dần dần cắn trộm cướp luôn Trường Sa, Phú Quốc…
– Kiểu gì thì cũng thiệt, trừ khi họ có thể đẩy mạnh thống nhất đất nước trong thời gian ngắn trước năm 1976 trong tình trạng viện trợ quân sự bị cắt giảm.
– Việc này không khác gì lập lại kỳ tích “Điện Biên Phủ” thêm lần nữa, không phải là chuyện dễ dàng dù với đội quân thiện chiến bậc nhất hiện tại của quân giải phóng.
…
Đạt không biết nói gì nữa.
Quả thật là một kế hoạch không sơ hở, không góc chết, về mặt lý thuyết, dù Việt Nam có vùng vẫy thế nào cũng không thoát khỏi thiệt hại.
Người thường nghĩ đơn giản Việt Nam hai miền là anh em, nên giúp đỡ lẫn nhau bình thường nhưng ra trường quốc tế không có đơn giản như vậy.
Đến lúc thật sự ra liên hiệp quốc, ông Thiệu nghe lời Mỹ với Trung Quốc bô bô cái mồm “Việt Nam xâm lược chúng tôi còn Trung Quốc là anh hùng chính nghĩa giải phóng Đại Nam Cộng Hòa” thì lại chết đứng như Từ Hải.
Vậy nên Việt Nam không thể can thiệp trước khi thực hiện thống nhất đất nước.
Nhưng dựa theo thông tin sơ bộ mà tướng Weyand để lộ, mục tiêu hàng đầu của Hoa Kỳ ngăn cản hai miền thống nhất, trong trường hợp không ngăn cản được thì vặt trụi các đảo ngoài khơi của Đại Nam Cộng Hòa nhằm suy yếu và cô lập người Việt.
Dù làm cách nào, Việt Nam đều rơi vào thế khó còn người Mỹ đứng ngoài rung đùi đắc ý.
Thực tế Mỹ thao túng toàn bộ quá trình nhưng lại không để lộ bất kỳ chứng cứ nào do mình động tay, tất cả đều được thi hành dưới danh nghĩa Nguyễn Văn Thiệu.
Hóa ra đây là lý do Hoa Kỳ ưu ái cho Thiệu tới vậy, một quân cờ nghe lời có quá nhiều tác dụng.
Đứng trước bố cục hoàn hảo của người Mỹ, Đạt chỉ có thể lắc đầu cảm thán:
– Hoa Kỳ là cường quốc số một thế giới quả thực có lý do, khả năng tính toán, lên kế hoạch quả thực đáng sợ, tầm nhìn phải 50 năm, 100 năm.
Đạt bây giờ chỉ biết cầu nguyện quân giải phóng có thể thực hiện kỳ tích quân sự thêm một lần nữa, nếu không người Việt sẽ phải đánh mất rất nhiều trong tay ông Thiệu.
Cuối cùng, Đạt chào tướng Weyand rồi trở về trong nỗi buồn man mác.
Toàn bộ kế hoạch của phe đỏ đã lộ rõ rành rành, khống chế thao túng kinh tế miền nam, kết hợp với đánh chiếm Hoàng Sa dưới sự bảo trợ của Hoa Kỳ.
Thậm chí trong tương lai còn muốn cướp thêm cả các đảo khác như Phú Quốc nữa.
“Nếu muốn gìn giữ chủ quyền của người Việt, nhất định phải để quân giải phóng tiến quân thần tốc thống nhất đất nước.”
“Muốn làm điều này, mình cần phải ngăn cản Hoa Kỳ viện trợ cho Đại Nam Cộng Hòa, đồng thời âm thầm làm giảm khả năng chống cự của ngụy quân ngụy quyền.”
“Với địa vị của mình hiện nay, chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra nếu thời cơ thích hợp.”
Đây là phương án khả dĩ nhất mà Đạt nghĩ ra để trợ giúp cho người Việt giữ lại chủ quyền biển đảo.
Dù sao cậu chỉ là thương nhân, không tác động được nhiều trên bình diện chính trị, quân sự.