Chương 386: Đòn phủ đầu (2)
Lúc này, trái tim của Abe đang đập liên hồi, một cảnh báo rất xấu dành cho lão thuyền trưởng tồn tại qua nhiều cuộc chiến khốc liệt trên biển.
Từng nhiều lần Abe đã thoát chết nhờ trực giác nên ông ta không thể bỏ quan nỗi bất an ngày càng lớn dần.
– Ra đa trống!
– Không phát hiện điểm bất thường.
– Sóng êm biển lặng.
– Là cái gì đây, mối nguy từ đâu, mình phải biết thì mới xin dừng lại, rút lui được.
Abe đã muốn rút chạy về sâu trong cảng nhưng lại e ngại quân lệnh.
Bởi vì đô đốc Kiyoshi hạ lệnh gấp rút tiếp viện, Abe không thể cãi lệnh nếu thiếu đi lý do chính đáng biện hộ cho việc rút lui.
Trong lúc Abe còn đang bận phải đâu đầu suy nghĩ thì không biết từ lúc nào, một vài vật thể lạ xuất hiện trên màn hình, di chuyển về phía con tàu với tốc độ nhanh.
Ngay sau đó, toàn bộ con tàu rung lắc dữ dội như thể đâm trúng thủy quái.
– Ầm!
Abe đứng không vững sau vụ nổ, trượt chân ngã dập mặt xuống sàn, gãy mất răng cửa, máu me be bét.
Tuy nhiên, ông ta không kịp lo lắng cho cơn đau mà vội vàng gào thét:
– Là ngư lôi!
– Mau báo cho các thuyền trưởng khác có tàu ngầm.
– Chết tiệt, làm sao máy quét của chúng ta lại không phát hiện được chứ.
Abe vừa nói, vừa lồm cồm bò dậy muốn chỉ huy thuyền viên dùng bom chìm cản đường và chạy về cảng tránh bị tiêu diệt.
Nhưng vừa mới hơi nhổm người dậy thì một loạt ngư lôi khác lao tới, đồng loạt nhắm vào con tàu của Abe.
Xui xẻo làm sao, có trái ngư lôi thầm lặng xuyên thủng kho xăng dầu, tạo ra một tiếng nổ lớn, lật nghiêng con tàu hẳn sang bên trái.
Abe lại một lần nữa bị trượt ngã, sàn trơn trượt cộng thêm quán tính hấp dẫn kéo cái đầu trọc của ông ấy hôn nhẹ và ụ súng, cong một tiếng đau tận bình dương, ngất lịm tại chỗ.
Thuyền trưởng ngất đi, thuyền viên càng thêm hoảng loạn, nháo nhào hết cả lên, tìm cách cấp cứu.
Mặc dù Abe không nguy hiểm đến tính mạng nhưng bởi vì đang thời chiến, không thể tiếp tục chần chừ nên thuyền phó Yaiba tự động tiếp quản quyền chỉ huy theo quy định.
Nhưng khác với Abe có phong cách thiên hướng an toàn, e ngại sức mạnh quân đội Nhà Trần, Yaiba là thanh niên trẻ tuổi, đang lúc hăng tiết, quyết định truy đuổi ngược lại.
– Mang bom chống ngầm ra, ném về phía bị tấn công.
– Lưới đánh cá nữa, giăng hết xung quanh.
– Báo cho các khu trục hạm, tuần dương hạm nhanh tới truy quét.
– Đủng rồi, thợ máy tìm vị trí hư hỏng để sửa chữa gấp, tiếp tục duy trì khả năng chiến đấu.
– Thiên Hoàng tại thượng, nhất định sẽ phù hộ chúng ta chiến thắng.
Tàu sân bay không bao giờ đi một mình, nó sẽ được hộ tống bởi các tàu hộ vệ, khu trục… trong một tổ hợp.
Thông thường, chỉ huy tàu sân bay cũng là chỉ huy của tổ hợp nên theo lệnh của Yaiba, các chiến thuyền trong tổ hợp đều tham gia truy quét.
Dù sao cũng là hải quân tinh nhuệ của một đảo quốc, lính Nhật Bản nhanh chóng làm ra phản ứng.
Đầu tiên là những người thợ máy mang theo hộp dụng cụ liều mạng lao vào biển lửa chắp vá thân tàu, làm chậm quá trình ngập nước và chìm.
Tàu sân bay là một vũ khí cỡ lớn, quá trình chìm khá chậm và có thể có gắng lết vào cảng, chờ cứu viện.
Nếu may mắn, thủy thủ có thể sống và con tàu được kéo về cảng sửa chữa theo kế hoạch ban đầu của Abe.
Tuy nhiên, mục đích của Yaiba là muốn kéo dài thời gian để tiếp tục chiến đấu, truy đuổi chiếc tàu ngầm mới phóng ngư lôi về phía mình.
Ở trong suy nghĩ của Yaiba, quân đội Nhật Bản là ưu tú nhất thế giới, dăm ba con gà Việt làm sao chống lại.
Vậy nên, số thuyền viên còn lại từ các chiến hạm lấy những trái bom chìm và lưới đánh cá chuyên dụng chống tàu ngầm ra để phản công..
Tuy máy bay chống ngầm không thể cất cánh do bị đánh phủ đầu trước nhưng họ vẫn có thể rải bom loạn xạ, lưới đánh cá xuống biển theo kiểu hên xui với hi vọng làm rối chân vịt hoặc tổn thương tàu ngầm.
Bởi vì không biết vị trí cụ thể của tàu ngầm nên đây là biện pháp phòng vệ khả dĩ nhất dù trông có vẻ hơi đần độn.
Mà quả thật là rất đần đồn.
Bùm!
Bùm!
Bùm!
Chuỗi bom nổ bì bõm ầm ầm chiếm cả một vùng rộng lớn trên biển, tiêu tốn từ hàng chục đến cả trăm quả bom để tạo ra sự kiện nhạc nước cực kỳ vui tai.
Sóng biển vỗ bôm bốm vào mặt như muốn nói với thuyền viên Nhật Bản rằng: “Tỉnh đi, đừng mơ nữa!”.
Bởi hiệu quả trúng đích thì gần như bằng zero.
Nhật Bản mù hoàn toàn thông tin về vị trí, độ sâu của tàu ngầm, tỷ lệ đánh trúng không cao hơn mua xổ số Vietlott được là bao, trúng được mới lạ.
Nói cho dễ hiểu, khung cảnh lúc này quy ước ra game sẽ giống kiểu Talon tàu ngầm vừa tiễn AD sân bay lên bảng xong liền nhẹ nhàng dùng chiêu cuối tàng hình biến mất, bên địch chỉ còn một đám tank đần trơ mắt ếch ra nhìn.
Sự chênh lệch về mặt công nghệ dẫn tới hiệu quả chiến đấu cách biệt quá xa.
Nhưng Yaiba không chấp nhận việc này, gã ta gầm lên:
– Lũ phế vật, có mỗi cái tàu ngầm cũng không bắt được,
– Đuổi theo!
– Phải dành lại vinh dự cho Thiên Hoàng.
Trợ lý xung quanh lo lắng khuyên:
– Nhưng… thưa ngài, không ai biết bên địch có bao nhiêu tàu ngầm.
– Đuổi theo ngộ nhỡ…
Abe gạt phăng đi:
– Sợ cái gì, tới thêm cái nào làm gỏi cái đấy, cảng biển ngay phía sau, có gì mà sợ.
Những người khác nghĩ lại cũng đúng nên chấp nhận.
– Xuất phát!
– Đi theo hướng lúc nãy phóng ngư lôi, vừa đi vừa ném bom.
Bởi vì hạm đội Nhật trang bị rất ít tàu ngầm, chưa tới một trăm chiếc nên họ nghĩ phía Nhà Trần cũng tương tự.
Nhưng không, thứ chờ đợi họ là sự bao vây của hàng trăm tàu ngầm giá rẻ phủ kín đáy biển.
Trong tàu ngầm, sĩ quan Trần Cường thông qua radar dễ dàng phát hiện hành động bất thường của tổ hợp tàu sân bay địch.
– Gì đây, một, hai, ba…. bảy con cá lớn.
– Ha ha ha, mẻ này làm xong thì ấm cật rồi.
Trên thực tế, tàu ngầm của Nhà Trần đã lặn xuống rất sâu, bom chìm của Nhật không thể với tới được, cũng chẳng quét ra vị trí.
Nhưng ngược lại, Trần Cường có thể liên tục quan sát kỹ tình hình, theo dõi vị trí kẻ địch, sẵn sàng trả đũa tiếp.
Nhận thấy tổ hợp tàu sân bay của địch đi lạc về xa, anh lặng lẽ ra lệnh.
– Giãn ra hai cánh, chuẩn bị đón tiếp người bạn của chúng ta thật nồng nhiệt.
Theo mệnh lệnh trước truyền qua vô tuyến, đội hình tàu ngầm tản ra theo hình vòng cung, nhìn giống cái miệng.
Và thế là, Abe giống như thần đằng, đưa toàn bộ tổ hợp chui vào trong chiếc miệng khổng lồ.
Đến khi nhận thấy tình hình không đúng thì đã muộn.
Hàng chục chiếc tàu ngầm đồng loạt trồi lên theo lệnh, sau đó nã ngư lôi dồn dập về phía tổ hợp tàu sân bay do Abe chỉ huy.
Kết quả có thể đoán trước được.
Từng chiếc, từng chiếc một chìm nghỉm trong tuyệt vọng.
Hỏa lực chênh lệch quá xa, tàu ngầm tuy rẻ thật nhưng hỏa lực đối với tàu chiến không yếu chút nào.
Trong khi hỏa lực ngược lại từ phía tổ hợp tàu sân bay không tạo được quá nhiều sát thương, chỉ làm hư hỏng nhẹ vài chiếc tàu ngầm.
Thủy thủ Nhật phải nhảy xuống biển hàng loạt mong thoát chết trước khi tàu chìm tạo ra lốc xoáy kéo xuống đáy biển.
Lúc này, tàu ngầm Nhà Trần thậm chí có thể giết sạch số thủy thủ này dễ dàng bằng vũ khí chiến đấu dưới nước của đội đặc nhiệm Lạc Long.
Nhưng hạm đội Nhà Trần không chơi dại mà tham công liều lĩnh, phần vì nhân đạo, phần vì e ngại tàu chiến của Nhật Bản gần đó chạy tới tiếp viện nên lại tiếp tục chìm xuống lui ra, ẩn sâu dưới đáy biển rình rập con mồi.
– Tập kích thành công, nhiệm vụ hoàn thành, một nửa số tàu sân bay của kẻ địch đã bị vô hiệu hóa.
– Hạm đội lùi về phía sau, thực hiện phong tỏa cảng biển, cắt đứt đường tiếp viện.
Nguyễn Viết Dũng là một tướng lĩnh ưu tú.
Ông ấy biết đế quốc Nhà Trần không tập trung mạnh vào hải quân nên tránh việc đối đầu trực diện với hạm đội hùng mạnh của Nhật Bản, thực hiện chiến lược phong tỏa cảng biển sẽ tối ưu hơn nhiều.
Giống như hiện tại, hạm đội Nhật Bản bị tàu ngầm phong tỏa, dẫn đến không thể tự do can thiệp vào chiến trường mặt đất.
Còn trên lục địa?
Không có hải quân và không quân hỗ trợ, đến ngay cả người Nhật cũng không tin mình có thể chiến thắng được siêu cường lục quân mạnh nhất thế giới.
Lúc này, họ đang phải run lẩy bẩy như cầy sấy trong chiến hào khi phải đơn độc đối mặt với dòng lũ sắt thép khổng lồ cuồn cuộn như lũ quét.