Chương 385: Đòn phủ đầu (1)
Nhưng bên phía Nhật cũng không ngu ngốc.
Sau khi liên tục mất liên lạc với các tiểu đội trinh sát, đại tướng Matsui của lục quân Nhật Bản lập tức nhận ra điều bất thường khi nghe cấp dưới báo cáo, vội vàng ra lệnh:
– Lập tức cử máy bay trinh sát điều tra bên ngoài!
– Phát lệnh cảnh báo toàn tuyến cấp độ cao nhất, chuẩn bị sẵn sàng chiến tranh bất kỳ lúc nào.
– Đặc biệt là khu vực chiến hào ngoài tiền tuyến.
Với kinh nghiệm chiến sự nhiều năm trên nhiều chiến trường, Matsui hiểu rằng lính trinh sát không thể tự nhiên ngủ quên tập thể.
Và thông thường, tình trạng này chỉ xảy ra khi…
– Ầm!
– Ầm!
– Ầm!
Một loạt tiếng nổ liên hoàn nổ vang quanh quẩn trên bầu trời Thượng Hải một cách bất ngờ trước khi mệnh lệnh của tướng Matsui kịp truyền đi.
Dư chấn từ những vụ nổ khiến tòa nhà rung lắc dữ dội, chiếc đèn trần đong đưa qua lại, soi sáng những hạt bụi li ti phủ đầy trang sách ố vàng rớt dưới đất do bàn làm việc nghiêng đổ.
Bên cạnh chiến bàn là Matsui bị sách vở đè lên bụng, thở không đều.
– Đại tướng!
– Đại tướng, ngài không sao chứ!
Các thư ký, trợ lý, binh lính xung quanh vây lại bảo vệ Matsui nhưng ông ta đẩy ra, chạy thẳng ra cửa với vẻ mặt hớt hải.
Từ phía tây nam, những cột khói đen xông thẳng lên trời, bốc cháy dữ dội như thể chưa bao giờ được bốc cháy.
Một vụ đánh bom, cho dù có dùng bom cỡ lớn cũng không thể tạo ra vụ nổ thông thiên nối thẳng mây trắng thế kia.
Trừ khi…
– Kho dầu!
– Kho dầu bị tập kích!
Mọi người thốt lên với vẻ mặt sợ hãi.
Đối với phát xít Nhật, một quốc gia tìm khắp lãnh thổ không ra mỏ dầu thì đây là loại toài nguyên quý giá hơn cả mạng sống.
Phần lớn dầu mỏ Nhật đều phải phụ thuộc vào nhập khẩu với nhà xuất khẩu lớn nhất là Mỹ, đây cũng trở thành một phần lý do Mỹ ủng hộ Nhật Bản xâm lược.
Đơn giản vì hai chữ “lợi nhuận” đánh càng hăng, nhập càng nhiều dầu, ví của người Mỹ càng dày.
Ánh lửa bốc lên, chiếu rọi khuôn mặt mất hồn của vị đại tướng Matsui nổi tiếng máu lạnh.
Ông ta từng thẳng tay ra lệnh tàn sát cả triệu người không chút do dự nhưng khi nhìn thấy kho dầu chiến lược bị nổ tung lại đau thấu tim gan, buồn hơn cha mẹ chết.
Tiếng chuông cảnh báo í e vang lên muộn màng, cùng với đó là toàn bộ quân đội Nhật Bản rơi vào trạng thái hỗn loạn hơn bao giờ hết.!
– Người Việt tới!
– Pháo phòng không đâu, nhanh bắn trả!
– Máy bay tiêm kích khởi động nhanh.
– …
Tiếng bước chân dồn dập khắp nơi, tông va vào nhau không kịp ngoảnh đầu.
Kẻ tìm ụ pháo, người leo lên máy bay, thậm chí còn tồn tại tên lính chưa kịp mặc quần phải vội lao ra ngoài tránh bom.
Nhật bản đã đề phòng đòn tấn công của đế quốc Việt nhưng khổ nỗi họ không có công nghệ ra đa tiên tiến.
Nếu nói phát xít Đức là con cưng đế quốc Anh thì Nhật chỉ xứng đáng làm con ghẻ ngủ nhà kho.
Bởi vì chủng tộc khác biệt nên Anh, Mỹ tuy hỗ trợ Nhật nhiều về mặt quân sự nhưng công nghệ hàng đầu như ra đa lại giấu nhẹm đi.
Hậu quả là khi máy bay Nhà Trần tiến sát lại thì người Nhật vẫn chẳng hay biết gì, mơ mơ màng màng.
– Đại tướng, cẩn thận!
Matsui còn đang ngẩn người trước cửa trụ sở bỗng nghe thấy tiếng gọi thất thanh phía sau.
Còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, ông ta đã nhìn thấy tòa trụ sở chỉ huy mình làm việc hóa thành que diêm, bùng nổ ngay trước mắt.
Giống như câu chuyện ngụ ngôn nào đó, thiêu đốt que diêm để thắp lên hi vọng.
Toàn bộ cửa kính bị áp lực làm vỡ ra thành từng mảng, bay mạnh ra xung quanh, đâm trúng những kẻ xấu số.
Bản thân Matsui khá may mắn, không bị kính vỡ phi trúng nhưng ngọn lửa bùng ra liếm vào mặt ông ta, đẩy ngã dưới đất.
Từ vị trí này, Matsui ngửa mặt lên trời có thể nhìn thấy chiếc máy bay đánh bom bổ nhào đầy kiêu hãnh của người Việt vừa hoàn thành thành nhiệm vụ và bay ngược lên trên không.
Chính chiếc máy bay này đưa trụ sở bộ chỉ huy viễn chinh Nhật Bản thành tro bụi.
[Máy bay ném bom bổ nhào là một máy bay ném bom có khả năng bổ nhào từ trên không xuống theo hướng mục tiêu nhằm tăng độ chính xác của pha ném bom, thường thấy trong các bộ phim thời thế chiến như midway, Kamikaze.]
Cùng lúc đó, lính Nhật xung quanh cũng khởi động pháo phòng không bắn trả nhưng vì chưa kịp chuẩn bị, ngắm chuẩn nên đều trượt cả.
– Đùng!
– Đùng!
– Đùng!
Loạt đạn bắn ra từ các khẩu pháo bay vèo vèo đẹp mắt như pháo hoa đêm rằm nhưng hiệu quả thì gần như bằng không.
Vì Trần Tí cố ý hạn chế vũ khí phòng không nên những nước như Nhật Bản chẳng thể mua được loại đạn phòng không chuyên dùng để chống máy bay. (Loại đạn không cần bắn chính xác, chỉ cần gần trúng sẽ tự phát nổ và phá hủy máy bay.)
Kết quả có thể tưởng tượng, đạn pháo thông thường làm sao có thể dễ dàng bắn trúng những chiếc máy bay vi vu vèo vèo như gió được.
– Ầm!
– Ầm!
– Ầm!
Trong lúc pháo binh Nhật Bản bắn pháo hoa chúc mừng, chiến sĩ Nhà Trần không dừng lại công việc của mình
Một loạt tiếng nổ xung quanh thành phố Thượng Hải tiếp tục vang lên, báo hiệu những trụ sở quân sự quan trọng khác của Nhật Bản cũng không thoát khỏi tai họa.
Nhìn toàn bầu trời Thượng Hải, đâu đâu cũng có đôi cánh cờ đỏ sao vàng, giống như thiên sứ tới cứu vớt những người dân thoát khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng.
Còn không quân Nhật Bản?
Họ còn chưa kịp đẩy máy bay ra khỏi bãi đậu đã bị oanh tạc thảm khốc.
Từng chiếc máy bay đắt đỏ giờ chỉ là bãi phế liệu cháy thành than đến nỗi người thiết kế nó cũng nhận không ra.
Trước hỏa lực phủ đầu của người Việt, quân Nhật gần như bất lực hoàn toàn giống cái cách mà binh lính Đại Hạ bất lực trước họ.
Tới lúc này, người Nhật mới biết thế nào là núi cao có núi cao hơn.
Quân Nhật bón hành cho Đại Hạ là do Đại Hạ yếu, một khi đối mặt quân đội Nhà Trần sẽ bị ăn hành ngược lại ngay.
Chỉ riêng hải quân hơi khác một chút.
Bởi vì thừa hưởng công nghệ tàu sân bay từ đế quốc Anh, Nhật Bản luôn giả thuyết đối thủ tương tự nên xây dựng hệ thống tàu chiến bảo vệ có pháo phòng không dày đặc và máy bay đánh chặn.
Không quân của Nhà Trần chỉ chiếm được một ít lợi thế nhờ đánh phủ đầu, sau đó buộc phải lui vì Nhật Bản bắn trả quyết liệt.
Tuy nhiên, nếu người Nhật nghĩ như vậy đã an toàn thì lầm to.
Ẩn sâu dưới đáy biển, hàng trăm chiếc tàu ngầm im lặng tiếp cận bến cảng.
Chúng được đế quốc Nhà Trần điều tới từ cảng quân sự Đài Loan, nơi Long Quốc cho đế quốc Nhà Trần thuê theo một hiệp ước quân sự.
Quan trọng là thời điểm xuất cảng đã từ trước khi xung đột diễn ra từ lâu.
Công nghệ chủ yếu dùng để phát hiện tàu ngầm là hệ thống dò âm thanh Sonar Nhật Bản vẫn chưa hoàn thiện được, hơn nữa tàu ngầm Nhà Trần là tàu ngầm tiên tiến lớp Yết Kiêu có Tesla nâng cấp tính năng siêu êm, càng khó bị phát hiện ra.
Mà tàu ngầm thì không thể bị phát hiện bằng mắt thường trước khi chủ động tấn công.
Với tính năng tàng hình mạnh mẽ, người Việt đã lừa gạt tất cả mọi người, âm thầm huy động hạm đội ám sát Thượng Hải trong thời gian ngắn.
Nhật chẳng hay biết gì về mối nguy hiểm ập đến, thậm chí bộ chỉ huy còn đang nghĩ rằng tàu ngầm Việt đâu đó loanh quanh biển đông, dẫn tới sai lầm chiến lược.
Họ bắt đầu khởi động cho tàu sân bay ra biển, chuẩn bị viện trợ vào đất liền đang chịu oanh tạc thảm thiết.
Trong đó có Abe, một thuyền trưởng dày dạn kinh nghiệm của đế quốc Nhật Bản và con tàu sân bay Onimaru, thuộc lớp Orochimaru.
Lúc này, Abe đang ở trong khoang điều khiển, cầm kính lúp xem xét thật kỹ trên bầu trời.
– Máy bay Nhà Trần đã rút lui rồi.
– Tại sao mình vẫn cảm thấy bất an vậy nhỉ?