Biến Thiên 2 – Đế Quốc Nhà Trần Chinh Phục Thế Giới
- Chương 387: Chiến tranh chớp nhoáng (1)
Chương 387: Chiến tranh chớp nhoáng (1)
Với quân số hàng trăm ngàn người, tất nhiên không thể nào đồn trú hết trong thành được, mỗi người ỉa một bãi thôi là thành chuồng lợn.
Vậy nên quân Nhật đã đưa chủ lực bộ binh ra ngoại ô Thượng Hải, sát biên giới Chiết Giang, đào chiến hào, tạo ra các tuyến phòng ngự.
Đây cũng là nguyên nhân mà quân Nhật trong nội thành Thượng Hải và cảng biển bị bất ngờ khi mà người Việt trực tiếp bỏ qua phòng tuyến và không kích thẳng vào trụ sở, sân bay quan trọng trong thành phố trước.
Theo lý thuyết chiến tranh đương đại, người ta sẽ phải tấn công từ từ từng lớp chiến hào, loại bỏ hết chiến hào bên ngoài mới tiến vào được bên trong.
Họ không biết đây chính là chiến thuật chiến tranh chớp nhoáng nổi tiếng, không kích bất ngờ, phá hủy trụ sở trọng yếu rồi sử dụng bộ binh cơ giới và xe thiết giáp đột phá phòng tuyến nhanh chóng trước khi kẻ địch kịp hoàn hồn.
Và linh hồn của chiến thuật này đương nhiên là dòng lũ sắt thép khổng lồ cuốn phăng mọi thứ cản đường…
Ở cuối đường chân trời, hàng hàng lớp lớp xe tăng, xe thiết giáp có hình cờ đỏ sao vàng lăn bánh nghiền nát những cọng cỏ héo úa, non nớt.
Mỗi một chiếc xe tăng đều có những tấm sắt nghiêng, mái cong tuyệt đẹp như tác phẩm nghệ thuật, chói lóa dưới ánh mặt trời làm mù mắt quân địch.
Loại thiết kế tấm nghiêng này giúp làm chệch hướng đạn pháo bắn vào, bảo vệ xe tăng theo công nghệ mới nhất mà giáo sư Trần Đại Nghĩa đề xuất và Tesla hoàn thiện.
Chưa hết, xe tăng Nhà Trần còn sở hữu nòng pháo cỡ 115mm dài thòng lòng vừa nhìn đã có cảm giác cực kỳ uy hiếp với một quốc gia khao khát về chiều dài như Nhật Bản.
Xe thiết giáp chứa bộ binh đột kích với súng máy yểm trợ chạy song hành cùng xe tăng, chịu trách nhiệm đột phá và yểm trợ xe tăng.
Cả hai đều được áp dụng loại hợp kim mới có độ bền cao giúp bảo vệ tốt mà không làm tăng nhiều trọng lượng như cách mà quân đội đương thời đang làm.
[Ở thời kỳ này, các nước khác vẫn còn theo đuổi vỏ thép dày, dẫn đến xe tăng nặng nề không khác gì quan tài di động.]
Chưa dừng lại ở đó, nếu chỉ có xe thiết giáp thì mũi nhọn này vẫn còn tồn tại rất nhiều điểm yếu.
Để khắc phục, Nhà Trần điều mô tô ba bánh, xe Zil ba cầu chở hàng chục ngàn bộ binh tinh nhuệ chủ lực nhanh chóng xuống xe với súng ống đầy đủ, vũ trang sẵn sàng, kết hợp với quân đoàn thiết giáp trở thành mũi nhọn tiến công chớp nhoáng.
Mô tô, xe chở lính là để theo kịp tốc độ tấn công của xe thiết giáp, kết hợp thành bộ máy chiến tranh chớp nhoáng với điểm mạnh nằm ở tốc độ tấn công dựa vào cơ giới hóa quá nhanh, quá bất ngờ, khiến kẻ địch không kịp phản ứng, bố trí phòng ngự.
Giống như tên sĩ quan quân Nhật lúc này.
Shinona, chỉ huy tuyến phòng thủ đầu tiên của lục quân Nhật Bản hiện đang thẩn thờ buông kính viễn vọng xuống, trái tim đập bình bịch, hô hấp dồn dập, bờ môi bặm chặt, chân run rẩy, trong lòng chỉ muốn quay đầu bỏ chạy.
“Đánh thế nào?”
“Mẹ kiếp, bảo mình cố gắng chống cự dòng lũ sắt thép này bằng mấy khẩu pháo cổ lỗ sỉ? Mấy lão tướng bị điên hết rồi à.”
“Lấy cái gì mà cản? Xác người à?”
Gã ta nguyền rủa bộ chỉ huy ở thượng hải khi bắt bản thân rơi vào tình huống khó xử như thế này.
Bởi vì thời điểm này Đức chưa xâm chiếm Ba Lan xong, khái niệm về chiến tranh chớp nhoáng vẫn chưa xuất hiện dẫn tới người Nhật vẫn đang dùng chiến thuật lỗi thời thế hệ cũ.
Dựa theo suy nghĩ của Nhật Bản, họ sẽ bố trí nhiều lớp chiến hào, tiêu hao sinh lực và hi vọng cầm chân người Việt, kéo dài thời gian.
Chờ tới lúc người Việt kiệt quệ thì mới bắt đầu dùng chủ lực quyết chiến.
Vậy nên vũ khí hạng nặng như đại pháo, xe tăng đều được ưu tiên tuyến sau.
Chỉ có máy bay là cơ động tiếp viện mọi nơi nhưng…
– Cái gì? Sân bay bị tập kích, cảng biển rơi vào trạng thái phong tỏa, không thể hỗ trợ?
Tin tức này như sét đánh giữa trời quang đối với Shinona.
Điều đó đồng nghĩa với việc Shinona phải cầm cự với dòng lũ sắt thép chỉ bằng sơn pháo cổ lỗ sỉ và lính cảm tử quăng bom.
Nuốt nước mắt uất hận, Shinona cắn răng ra lệnh:
– Kéo pháo!
– Chỉnh góc!
– Nhắm vào xe tăng địch!
– Bắn!
Theo mệnh lệnh, những khẩu sơn pháo mới được đôi ba người xoay, đẩy vào vị trí, trên đường vướng, va đập lẫn nhau.
Binh lính Nhật vội vàng khiêng thùng đạn ở phía sau, hớt ha hớt hải đuổi theo do bị lỡ nhịp.
Thậm chí có người trượt chân ngã trên đường, khung cảnh cực kỳ rối loạn.
Đáng lý người Nhật phải làm tốt hơn thế nhờ tố chất kỷ luật xuất sắc của mình.
Nhưng vì xe tăng Nhà Trần tập kích quá nhanh dẫn tới không kịp bố trí sẵn sàng, luống cuống phạm nhiều sai lầm.
Trong thời gian này, xe tăng Nhà Trần đã tận dụng thời cơ quân Nhật hỗn loạn, bắt đầu tiến vào tầm bắn nã pháo.
– Đùng!
– Đùng!
– Đùng!
Nòng pháo vừa to vừa dài rung lắc dữ dội, phun lửa bắn đạn vào sâu trong phòng tuyến phe Nhật.
Mục tiêu của xe tăng chính là những thùng thuốc nổ và sơn pháo ở phía sau,
Binh lính bị nổ văng lên trời, đập đầu vào bánh xe, có người xui xẻo nổ tung thành thịt vụn.
Ba, bốn khẩu sơn pháo bị thiêu rụi thành đống sắt vụn trước khi khai hỏa.
Đạn nã liên tục khiến đội hình sơn pháo càng thêm mất thời gian ổn định.
Phải hứng chịu tổn thất cực lớn, quân Nhật mới bắt đầu bắn trả được:
Ầm!
Ầm!
Ầm!
Lính Nhật cúi đầu, bịt tai sau loạt pháo khai hỏa, bỏ lại sau lưng những viên đạn rẽ hình cầu vồng của sơn pháo bắn về phía xe thiết giáp.
Mặc dù trải qua hoảng loạn, nhưng tố chất lính Nhật là rất cao, liên tục là đạn pháo trúng đích, vẽ lên đóa hoa lửa trên thân xe tăng, xe bọc thép.
Tuy nhiên, khi chạm vào lớp vỏ nghiêng, chúng dễ dàng bị đánh bay xuống đất, đồng thời chỉ để lại vài vết xước nhỏ trên xe tăng, mà nheo mắt nhìn chưa chắc đã rõ.
Sự cố gắng của pháo binh Nhật chỉ đổi lại những màn điện ảnh đặc sắc như của Holywood, đạn pháo lạc hậu này quá yếu so với lớp thép hợp kim mà Nhà Trần sử dụng.
May mắn lắm mới có một vài quả trúng vào chỗ hiểm như bánh xích, khiến xe tăng bị hư hỏng nhẹ.
Lần đầu tiên, người Nhật mới được trực quan sức mạnh quân sự của siêu cường lục quân mạnh nhất thế giới vượt trội về mọi mặt.
Shinona tái mét mặt mày, ông ta có kính lúp nên có thể nhìn rõ mồn một xe tăng của Nhà Trần kiên cố tới mức nào, sơn pháo Nhật chỉ như gãi ngứa.
Về mặt lý thuyết, đáng lý ông ta nên rút lui về tuyến sau ngay.
Nhưng nghĩ tới cảnh vợ con ở nhà, Shinona không dám làm vậy vì mệnh lệnh từ cấp trên là cố thủ tối thiểu 3 ngày.
Phát xít Nhật trừng phạt rất nặng lên cả gia đình nếu làm trái lệnh, bất kể vì lý do gì.
Cuối cùng, Shinona thở dài, bắt đầu đi dọc chiến hào, cầm kiếm chỉ huy thổi lửa vào những binh sĩ Nhật Bản đang mê man tàn tịch:
– Các vị, hoàng quốc hưng suy chỉ trong lúc này!
– Đây là cơ hội để dân tộc Nhật Bản vươn lên đứng đầu thế giới vì một thế giới mà người Nhật là lãnh đạo.
– Vì mục tiêu quốc gia, vì đông á cộng trị, vì thế giới này.
– Hãy cầm lấy lựu đạn, lao thẳng về phía xe tăng và ném khi có lệnh.
– Thiên Hoàng phù hộ!
Shinona vừa đi vừa vỗ vai những người lính cảm tử trẻ tuổi chịu trách nhiệm ôm bom liều chết tấn công xe tăng.
Ông ta không đả động gì đến binh lính cầm súng trường vì nó vô dụng trước đối thủ tăng thiết giáp.
Mỗi người lính trẻ đều cố sức ưỡn ngực, thẳng lưng, mắt nhìn thẳng, thể hiện ý chí quyết tử.
Đây chính là phòng tuyến cuối cùng của Nhật Bản, dùng mạng người để đổi lấy thời gian dựa vào tinh thần võ sĩ Samurai.
Nếu bỏ qua các tội ác chiến tranh và tụt hậu công nghệ thì quả thực lính Nhật có sức chiến đấu rất cao với tinh thần quyết tử.
Ầm!
Ầm!
Ầm!
Lại một loạt tiếng nổ vang lên thu hút sự chú ý của mọi người.
Vị trí lần này là ở cách chiến hào một trăm mét, nơi rải đầy các loại mìn chống tăng, phòng tuyến cuối cùng trước khi lính cảm tử liều mạng.
Bụi mù bốc lên sau vụ nổ che khuất tầm nhìn, tuy nhiên những người lính Nhật Bản đã bắt đầu chúc mừng.
– Nổ rồi!
– Ha ha ha! Nhật Hoàng vô địch!
Chẳng qua, nụ cười này hơi sớm rồi.