Biến Thiên 2 – Đế Quốc Nhà Trần Chinh Phục Thế Giới
- Chương 382: Thảm sát Nam Kinh, Việt – Nhật tuyên chiến (4)
Chương 382: Thảm sát Nam Kinh, Việt – Nhật tuyên chiến (4)
Hít sâu một hơi, Mai Anh hét to:
– Tôi hiện tại rất xấu hổ, xấu hổ đến mức muốn chết đi được, vì cơ thể của tôi lộ trước mắt mọi người, phẩm giá bị hủy hoại, thuần phong mỹ tục mất hết.
– Nhưng càng xấu hổ, tôi càng đồng cảm với những đau khổ mà phụ nữ Đại Hạ và Triều Tiên vô tội phải chịu.
– Họ không những phải khỏa thân, mất đi phẩm giá mà còn bị hãm hiếp, xâm hại bởi nhiều kẻ man rợ, chịu đựng đau khổ còn hơn cả chúng tôi gấp trăm ngàn lần.
– Tôi không thể tưởng tượng ra nổi bọn họ phải chịu đựng những gì, cảm giác ra sao.
– Nhưng tôi biết rõ, chúng ta phải ngăn cản những hành vi man rợ vô nhân đạo ấy bằng mọi giá.
– Phụ nữ không phải nô lệ tình dục!
– Trẻ em cũng là con người!
– Xin mọi người! Hãy cứu lấy chúng tôi, cứu lấy họ, cứu lấy những phụ nữ, trẻ em đang bị xâm hại bởi phát xít Nhật, tôi cầu xin các người!
Khi nói lời cuối, Mai Anh bật khóc, hai tay giơ cao tấm bảng:
“Làm ơn! Xin hãy cứu lấy chúng tôi.”
Những cô gái trần truồng khác cố nén cảm giác xấu hổ hô theo.
– Phụ nữ không phải nô lệ tình dục!
– Trẻ em cũng là con người!
– Xin mọi người hãy cứu lấy chúng tôi!
– Hãy bảo vệ chúng tôi!
– Chúng tôi cần được bảo vệ.
Hành vi của Mai Anh ở thời điểm hiện tại là chưa từng có tiền lệ, chẳng cô gái nào ở thời điểm này dám chủ động khỏa thân giữa chốn công cộng chỉ để trải nghiệm cảm giác của nạn nhân bị xâm hại, cưỡng bức.
Ngay cả Trịnh Uyên và chủ nghĩa độc hại ở Mỹ cũng không dám làm tới mức này.
Nhưng khác với chủ nghĩa độc hại đòi quyền thượng đẳng, luôn mồm chửi bới đàn ông, không cần đàn ông, Mai Anh đứng lên đấu tranh chống phát xít là vì bảo vệ những nô lệ tình dục, những người dân vô tội, vì chính nghĩa thực sự.
Cô ấy luôn nhấn mạnh rằng phụ nữ cần được bảo vệ và cầu xin sự bảo vệ đó.
Đây mới đúng là phong trào nữ quyền đúng đắn được toàn nhân loại ủng hộ.
Từ người già đến trẻ em, bất kể đàn ông hay phụ nữ, tất cả đều tỏ ra đồng cẩm với họ, tự giác nắm lấy tay nhau, hô vang:
– Đả đảo phát xít!
– Đả đảo đế quốc!
– Bảo vệ trẻ em!
– Bảo vệ phụ nữ!
– Bảo vệ con người!
Không ai dè bỉu, khinh thường những cô gái trần truồng kia vì biết họ muốn ủng hộ những người phụ nữ đang làm nô lệ tình dục cho lính Nhật bằng cách này.
Ai mà chẳng có người thân là phụ nữ, có chị em, con gái, họ hàng, vậy nên họ có thể đồng cảm với những mất mát ấy.
Việc đứng nhìn thôi đã khó chịu rồi, vậy mà nô lệ tình dục không những chịu cảnh tương tự hàng ngày mà còn bị xâm hại, bạo hành trực tiếp lên cơ thể nữa, tới mức nào không ai dám tưởng tượng.
Trần Tí nắm chặt tay, cởi áo khoác ra, nhảy từ trên ban công xuống, khoác lên người Mai Anh, che khuất bộ phận nhạy cảm, ánh mắt trong sáng đầy chân thành:
– Hãy yên tâm!
– Chính nghĩa vẫn luôn tồn tại.
– Hãy để chúng tôi bảo vệ mọi người!
Hành động của Trần Tí giống như một câu trả lời mạnh mẽ của một quốc gia giàu lòng nhân ái, tương thân.
Những người xung quanh choàng tỉnh, vội vàng cởi áo ngoài xuống khoác lên các cô gái đang khỏa thân.
Người Việt có thể không giàu về tiền bạc nhưng luôn giàu lòng nhân ái.
Bầu trời đổ cơn mưa, giống như cũng cảm động trước hình ảnh lịch sử này, hòa lẫn với tiếng khóc sụt sùi.
Chiều hôm đó, đế quốc Nhà Trần tuyên chiến với phát xít Nhật ngay lập tức, đồng thời kêu gọi toàn châu á chung tay đẩy lui phát xít Nhật.
Long Quốc hưởng ứng đầu tiên, tuyên chiến với Nhật ngay trong ngày.
Theo đó là một loạt quốc gia và lực lượng kháng chiến như Xiêm, Giải phóng quân Miến Điện, quân đội giải phóng Trung Hoa, Tây Việt đồng loạt tuyên chiến với Nhật.
Nhật Bản công khai chỉ trích đế quốc Nhà Trần can thiệp và hỗ trợ khủng bố, đồng thời tuyên chiến với đế quốc Nhà Trần.
Dường như để trả đũa, Nhật Bản còn ra quyết định đánh bom, bắn pháo vào đại sứ quán Nhà Trần.
Ầm!
Ầm!
Ầm!
Đạn pháo trút xuống như mưa phá hủy mọi công trình vốn có trong đại sứ quán.
Khắp nơi lỗ chỗ hố bom đọng nước mưa và xác chết nhuộm đỏ sân nhà.
Trong những túp lều đơn sơ của dân tị nạn, cha mẹ ôm con cái trong vòng tay, co rúm lại mỗi khi nghe tiếng uỳnh uỳnh bên ngoài.
Phát xít Nhật đã tổ chức pháo kích và không kích dữ dội vào dân thường, phụ nữ và trẻ em.
Tuy rằng những chiến sĩ người Việt ở Đại Sứ Quán cố gắng chống cự nhưng không có vũ khí hạng nặng nên bị áp đảo hoàn toàn.
Chẳng qua Nhật Bản cũng không dám trắng trợn đồ sát vì mong muốn một cơ hội đàm phán lỡ trong tương lai khi lỡ rơi vào thế bí.
Sáng hôm sau, khi cả thế giới choàng tỉnh, ngơ ngác phát hiện căng thẳng leo thang đến vượt cả Đại Âu Chiến.
Anh lấy lý do bảo vệ phát xít Nhật, tuyên chiến với đế quốc Nhà Trần.
Thuộc địa của anh như Úc, New Zealand, Mã Lai, Indo đồng thời tuyên chiến theo chân đế quốc Anh.
Toàn bộ châu á bị bao phủ bởi bóng đen chiến tranh.
Mọi người tưởng như thế giới đã không thể tệ hại hơn được nữa.
Nhưng họ đã nhầm.
Đừng hỏi đâu là tận đáy, bởi vì váy làm gì có đáy.
Ngay sau khi đế quốc anh tuyên chiến với đế quốc Việt, Đức Quốc Xã phát động chiến tranh toàn diện với Ba Lan vào 4:45 phút sáng (giờ châu âu).
Sáu mươi sư đoàn bộ binh, ba ngàn xe tăng, ba ngàn máy bay được Đức huy động tràn sang biên giới và dễ dàng chọc thủng phòng tuyến Ba Lan, khởi đầu mặt trận chiến tranh thế giới tại châu âu.
Đế quốc Anh trợn mắt há hốc mồm, luống cuống không biết phải xử lý làm sao khi cùng lúc châu âu, châu á rơi vào chiến tranh.
Cuối cùng, họ không thể không chấp nhận sự thực rằng Đức đã phản loạn.
Anh tuyên chiến với Đức.
Pháp tuyên chiến với Đức.
Chiến tranh thế giới chính thức bắt đầu.
Cung điện Buckingham.
– Nói!
– Chùng bay nói đi!
– Đứa nào bảo Đức chắn chắn sẽ tấn công Liên Xô, bỏ qua Ba Lan.
– Đứa nào bảo đế quốc Nhà Trần đang suy yếu, không dám chiến tranh tổng lực liên minh Anh – Nhật.
Trong đại điện, thủ tướng Anh tức giận đến điên cuồng, chửi quát loạn xạ khắp nơi.
Hoàng gia, nội các ở bên cạnh chỉ biết nhìn nhau im lặng.
Nước Anh đã hoàn toàn rối loạn, mọi tính toán của họ đã sụp đổ hoàn toàn.
– Thưa thủ tướng, đế quốc Nhà Trần đã cắt giảm chi tiêu quân sự năm năm liên tiếp, tuy rằng trình độ và công nghệ lục quân dẫn đầu thế giới nhưng quả thực đã suy yếu rất nhiều.
– Không ai ngờ được lãnh tụ Đại Việt lại vì đám tiện dân hạ đẳng và nô lệ tình dục bẩn thỉu mà chống lại thế giới tự do, dân chủ siêu vĩ đại như chúng ta.
Bộ trưởng bộ quốc phòng cố gắng giải thích để bao biện cho hành vi khiêu khích đế quốc Nhà Trần của mình.
Ông ta không thể thừa nhận rằng bản thân vì đơn hàng xuất khẩu vũ khí sang Nhật của tài phiệt sau lưng mà mạo hiểm.
Nhưng những người trong phòng này không có ai ngu, tất cả đều biết tại sao đế quốc Anh lại ủng hộ Nhật Bản trong thảm sát Nam Kinh, đơn giản chỉ vì lợi nhuận buôn vũ khí thôi.
– Thôi đi!
– Đừng có ngụy biện nửa mùa, đế quốc Nhà Trần có suy yếu cả trăm lần cũng không đến phiên bọn quỷ lùn khiêu khích!
– Dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết sức mạnh quân sự người việt vượt trội hoàn toàn so với Nhật Bản.
– Nhưng đây chưa phải là chuyện ngu xuẩn nhất.
– Quan trọng là Đức, tại sao cả MI6, bộ quốc phòng, toàn bộ chính phủ không thể ngăn cản được Đức tấn công Ba Lan?
– Sao im thế?
– Là ai vỗ ngực xưng Đức sẽ thành con cờ chống Liên Xô?
– Là ai đảm bảo Heidler sẽ về phe chúng ta?
Đế quốc Nhà Trần dù sao cũng được định tính là đối thủ từ đầu nên thủ tướng Anh không mấy căm tức.
Vấn đề là Đức, nói hơi khó nghe một chút, người Anh coi Đức là con chó mà bản thân nuôi.
Nay chó quay sang cắn chủ, bảo sao thủ tướng Anh không cay cho được.
Người ngoài nhìn vào thấy đế quốc Anh không khác gì một thằng đụt bị Heidler lừa gạt, xoay như chong chóng tre của thánh nô nguy hiểm.