Chương 383: Liên quân phạt Nhật (1)
Cuối cùng, vẫn phải nữ hoàng Anh đứng ra giảng hòa:
– Bây giờ nói những điều này không có ích gì nữa!
– Quan trọng là giải quyết vấn đề.
– Bộ trưởng bộ quốc phòng, ông nói xem, tiếp theo nên làm thế nào đây.
Hít sâu một hơi, lão bộ trưởng bộ quốc phòng Anh đáp:
– Đầu tiên, chúng ta không đủ sức duy trì một cuộc chiến tổng lực ở cả châu á và châu âu cùng lúc.
– Trải qua Đại Khủng Hoảng, sức mạnh Anh Quốc suy yếu đi rất nhiều.
– Ở Châu Á, đế quốc Nhật Bản đã cho oanh tạc đại sứ quán Nhà Trần, giết hại dân Việt.
– Đế quốc Nhà Trần chắc chắn sẽ không dễ dàng tha thứ, chúng ta chẳng thể can thiệp được ý chí của một siêu cường khác.
– Chiến tranh với đế quốc Nhà Trần là không thể tránh khỏi, chúng ta phải ngăn cản người Việt mạnh lên bằng mọi giá để đảm bảo lợi ích đế quốc.
– Nhưng phát xít Đức thì khác, phe Trục và phe Đồng Minh vẫn luôn ân ái, hỗ trợ lẫn nhau chống lại Quốc Tế thứ 3 do đám cộng sản dẫn dắt.
– Nói cho cùng, Đức cũng là con cưng được chúng ta nuôi, từng hợp tác thân thiết với Ba Lan, nay xung đột chỉ vì một chút lãnh thổ.
– Cùng lắm thì… quăng cho Đức là được.
– Vậy nên, quan điểm của tôi là nhượng bộ cho Đức, tập trung bao vây, tiêu diệt đế quốc Nhà Trần trước, tiến tới hoàn toàn tiêu diệt quốc tế thứ 3.
– Khi xong rồi thì chúng ta mới tính tới vấn đề Đức Quốc Xã.
Biện pháp mà bộ trưởng bộ quốc phòng Anh đưa ra nói ngắn gọn trong bốn chữ: “Nhượng Đức diệt Trần.”
Mọi người trầm ngâm suy tư, cảm giác phương án cũng có lý.
Ở thời điểm này, không có bất kỳ ai nghĩ tới Đức có thể đấm cho Anh quỳ xuống đầu hàng cả vì chung quy lại, chính tay Anh nuôi Đức lớn mạnh.
– Tôi đồng ý, Đức dù có hung hăng thì vẫn còn cường quốc Pháp chặn lấy.
– Nhưng đế quốc Nhà Trần dọn xong Nhật Bản thì toàn bộ châu á sẽ rơi vào tay giặc.
– Thế giới tự do của chúng ta không thể chấp nhận thiệt hại khổng lồ như vậy được, phải chống cộng, diệt cộng bằng mọi giá.
– Tôi cũng đồng ý!
– Tôi cũng đồng ý!
Thế là, quyết định cuối cùng của Anh vẫn là nhượng bộ Đức để sống mái với người Việt tới cùng.
Đây cũng là lý do ban đầu Trần Tí muốn nhân nhượng câu giờ để Đức khởi sự trước nhưng Nhật Bản quá điên cuồng, buộc đế quốc Nhà Trần phải trực diện với Anh – Mỹ ngay từ sớm.
Tuy vậy, điều này không có nghĩa là Trần Tí e sợ.
Ở châu á, người Việt mới là cường quốc số một, sẵn sàng chơi sòng phẳng với bất kỳ kẻ thù nào, bao gồm cả Đức.
Hơn nữa, trước đó Trần Tí đã ngầm chuẩn bị hết những gì cần thiết cho chiến tranh.
Trong khi người Anh còn đang mơ mơ màng màng thì Trần Tí đã sớm động viên một phần quân đội, tập kết lực lượng tại sát vùng Nhật Bản chiếm đóng.
Tàu ngầm của người Việt đã sớm tập kết tại Đài Loan và bộ đội chủ lực hiện chuẩn bị tấn công vào Thượng Hải từ Chiết Giang.
Long Quốc là một quốc gia thân Việt và căm thù Nhật Bản nên dễ dàng đồng ý cho người Việt mượn đường chinh chiến.
Tổng binh lực lúc này của đế quốc Nhà Trần ở Chiết Giang tổng cộng nửa triệu lính, hai ngàn xe tăng, một ngàn máy bay chuẩn bị đánh phủ đầu Nhật Bản.
Nhìn có vẻ ít khi so với Đức nhưng xe tăng của đế quốc Việt đều có tính năng vượt trội, hơn nữa số lượng dư sức áp đảo Nhật Bản.
Dù sao một Đức có đánh được ba, bốn Nhật Bản nên như vậy là đủ rồi.
Tuy nhiên, Trần Tí không định một mình tiêu diệt Nhật Bản mà muốn cùng với Long Quốc và giải phóng quân Trung Hoa do Lý Trung Bình cầm đầu cùng nhau phạt Nhật.
Đây là vấn đề mang tính chính trị để tạo đồng minh trong tương lai chống lại thế giới tư bản, xây dựng thêm lực lượng thân Việt, loại bỏ Đại Hạ Dân Quốc có tư tưởng thân Anh, nhằm loại bỏ hoàn toàn Anh Quốc khỏi đông á.
Đánh một mình nhìn thì oai đấy, nhưng tổn thất vừa nhiều, vừa dễ bị cô lập, giống như ở thế giới cũ có quốc gia Liên Xô, tuy một mình cân hơn mười triệu lính Đức nhưng sau này bị truyền thông chối bỏ trong khi Anh, Mỹ vừa đánh vừa chơi như dạo phố không bằng một góc lại được châu âu ca ngợi là anh hùng thế giới.
Vậy mới thấy, thằng nói hay bao giờ cũng sướng hơn thằng làm giỏi.
Bản thân Trần Tí là lãnh tụ nước Việt, cần phải tính tới cả viễn cảnh khi chiến tranh thế giới kết thúc làm sao để nước Việt có thêm những lợi thế trên trường quốc tế.
Và người trực tiếp thực hiện chiến dịch là đại tướng Nguyễn Viết Dũng.
Sau khi lập công trong việc trợ giúp nữ đế Huyền An đăng cơ, Nguyễn viết Dũng trở thành một trong những tướng quân uy tín bậc nhất, xếp hàng song song với Nguyễn Chí Thanh và Trần Chân, tạo thành bộ ba chiến thần.
Lúc này, tướng Dũng chống tai tay trên bàn, nhìn chằm chằm vào bản đồ trước mặt được tô vẽ, dán nhãn chằng chịt.
Ngồi xung quanh là các quan chức cấp cao của quân đội Nhà Trần, giải phóng quân Trung Hoa và tổng tư lệnh Long Quốc Trần Cận Nam.
– Hiện nay, Nhật Bản trú đóng tổng cộng một trăm năm mươi ngàn quân tại Thượng Hải, sáu trăm năm mươi ngàn quân tại Nam Kinh, một số rải rác xâm chiếm vùng lân cận.
– Về mặt vũ khí, Nhật Bản sở hữu khoảng một ngàn xe tăng, hai ngàn máy bay chiến đấu, hai trăm tàu chiến ở xung quanh khu vực thượng Hải, Nam Kinh.
– Trong đó, đáng chú ý nhất là bốn chiếc tàu sân bay đang đậu bên ngoài Thượng Hải với khả năng oanh tạc mạnh mẽ.
Sĩ quan ngoại giao nói bằng hai thứ tiếng để giải thích tình hình quân sự bên phía Nhật Bổn.
– Bên chúng ta có lực lượng chia ra làm ba nhánh, gồm nửa triệu lính Việt ở ngay biên giới Chiết Giang, có thể trực tiếp tấn công Thượng Hải.
– Còn về phía Long Quốc, vị trí các vị gần với Nam Kinh hơn, theo báo cáo có khoảng hai trăm ngàn lính.
– Còn phía giải phóng quân sở hữu một trăm năm mươi ngàn lính từ phía tây bắc tiến xuống, hiện cũng sắp tới tỉnh An Huy.
Giải phóng quân Trung Hoa vốn đóng tại khu vực Tây Bắc Đại Hạ, được Lý Trung Bình lãnh đạo đã từ chối công nhận Tưởng Giới Thạch và tự mình thành lập Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Trung Hoa, tự mình đánh xuống Nam Kinh khi Tưởng Giới Thạch bỏ chạy về Trùng Khánh.
Giải phóng quân được đế quốc Nhà Trần hỗ trợ vũ khí, chiến thuật, huấn luyện nên sức chiến đấu không hề thấp.
Nhìn trên bản đồ, quân Nhật tại Thượng Hải và Nam Kinh giống như đang bị bao vây gọng kìm từ ba hướng bởi liên quân Việt – Long –Trung Hoa.
– Tuy nhiên, Nhật Bản vẫn còn lực lượng dự bị và lực lượng tay sai Mãn Châu Quốc đóng tại khu vực đông bắc, Bắc Kinh, Thiên Tân.
– Khi có biến, chúng sẽ rút lui nhờ ưu thế hải quân và khiến trận chiến kéo dài.
– Đồng thời, rất nhiều dân thường và con tin đang nằm trong vòng vây tại Nam Kinh, nếu tùy tiện tấn công, có thể phát xít Nhật sẽ dùng con tin làm con bài mặc cả.
Tướng Dũng đứng ra phát biểu trước.
Nghe có vẻ đê tiện nhưng đây là chiến tranh, chuyện gì cũng có thể xảy ra cả.
Lý Trung bình và Trần Cận Nam đều gật đầu, họ tin rằng Nhật Bản có thể làm như vậy.
– Tôi đề nghị chúng ta có thể bao vây Nam Kinh, tạo áp lực buộc họ thả con tin trước rồi sau đó ép họ lui về Thượng Hải.
– Từ đây, chúng ta có thể sử dụng tàu ngầm mà đế quốc Nhà Trần sở hữu phong tỏa Thượng Hải, cô lập quân địch.
Người nói chuyện là Lý Trung Bình, đưa ra một kế hoạch khá ổn và phù hợp thực tế.
Tàu ngầm không phù hợp tấn công vào đất liền nhưng cực kỳ mạnh trong việc phong tỏa đường biển.
Nếu theo cách này, tuy lâu một chút nhưng chắc ăn hơn, nếu có thất bại cũng rút lui an toàn.
– Đây là một chiến thuật hay, giảm bớt thương vong cho tất cả mọi người, đồng thời cho chúng ta nhiều đường lui.