Biến Thiên 2 – Đế Quốc Nhà Trần Chinh Phục Thế Giới
- Chương 381: Thảm sát Nam Kinh, Việt – Nhật tuyên chiến (3)
Chương 381: Thảm sát Nam Kinh, Việt – Nhật tuyên chiến (3)
Trên thực tế, Đức và Liên Xô đã ký hiệp định không xâm phạm lẫn nhau từ vài ngày trước.
Sau chuỗi ngày dài chảnh chọe, lập lờ nước đôi của đế quốc Anh, Liên Xô tức giận rời khỏi bàn đàm phán và trực tiếp ký với Đức hiệp ước không xâm phạm lẫn nhau.
Trong đó, trọng điểm của hiệp ước nằm ở chỗ giữ thái độ trung lập, không tấn công, không tham gia vào các liên minh, thế lực chống phá lẫn nhau.
Có nghĩa là kế hoạch thành lập liên minh giữa phe Trục do Đức dẫn đầu và phe đồng minh do Anh dẫn đầu tổng lực xâm lược Liên Xô đã bị phá sản hoàn toàn vì Đức không thể tham gia liên minh chống Liên Xô.
Và ngược lại, Liên Xô cũng không tấn công thọc sườn khi Đức vặt lông con gà Pháp, Ba Lan, điều mà Đức luôn ao ước để tránh lặp lại sai lầm từ Đại Âu Chiến.
Ngoài ra, Liên Xô cũng yêu cầu thu hồi và duy trì ảnh hưởng lên những vùng đất của người Nga từng bị Anh phân tách khỏi đế quốc Nga như tây Ukraine, tây Belarus, Phần Lan, Estonia, Latvia, Litva…
Tới tận lúc này, đế quốc Anh mới thực sự vỡ mộng, kinh ngạc với sự phản bội của Đức và vội vàng ký hiệp định tương trợ Ba Lan với hi vọng có thể đe dọa được Đức.
Nhưng Trịnh Uyên biết, Đức đã bí mật chuẩn bị hoàn tất mọi thứ để tấn công Ba Lan, sẽ không có chuyện Heidler lùi bước phút chót.
Trước khi đi, Trịnh Uyên nhắc nhở:
– Miếng bánh Liên Xô không còn.
– Nhưng miếng sushi vẫn ở đấy.
– Chỉ cần dám ăn thôi…
Để lại đám người thẩn thờ đăm đăm.
Nhật Hoàng ngay sau đó nối mắt trực tiếp với Heidler để xác nhận bằng đường dây bí mật.
Bởi vì tin ký hiệp định với Liên Xô đã bị đế quốc Anh biết rồi nên Heidler cũng không giấu diếm.
Nhật Hoàng nghe xong cũng chỉ biết trầm mặc trước hiện thực nghiệt ngã.
Họ không muốn khai chiến với đế quốc Nhà Trần nhưng có vẻ như đã bị rơi vào thế buộc phải làm.
Nội các Nhật Bản tối đó đã họp bàn trắng đêm tới sáng.
Họ đi đến một phán đoán nguy hiểm rằng:
– Một khi Đức tấn công Ba Lan, Anh phải tập trung mọi nguồn lực ở châu âu.
– Tại châu á, đế quốc Việt sẽ dễ dàng đẩy chúng ta trở về bản thổ, mọi công sức đều đổ sông đổ biển.
– Nếu không muốn bị đánh bại, chúng ta buộc phải ra tay trước.
Đây chính là mục đích của Trịnh Uyên, chỉ thông qua tiết lộ một vài thông tin đã đủ sức khiến Nhật Bản thay đổi thái độ.
Từ e ngại chuyển sang làm liều.
Nhật đã bỏ ra quá nhiều để đánh chiếm Đại Hạ, không cam tâm lùi bước dễ dàng như vậy được.
Tất cả dẫn tới một quyết định táo bạo đầy bất ngờ, đó là chủ động khiêu khích người Việt.
Sáng ngày 31 tháng 8, Anh – Mỹ đăng báo cho rằng tình hình châu á rất phức tạp, người Nhật là đối tác quan trọng, chiến lược của Anh và Mỹ nên đương nhiên có quyền làm những gì mình muốn, Anh và Mỹ sẽ kiên quyết ủng hộ các quyết định của Nhật vì thế giới tự do.
Đồng thời, ngay buổi trưa, Nhật Bản tổ chức cuộc họp tuyên bố tất cả vụ việc xung quanh thảm sát Nam Kinh đều là hành vi tự vệ chính đáng trước chủ nghĩa khủng bố, đồng thời hạ lệnh quân đội tấn công vào đại sứ quán của người Việt nhằm truy bắt khủng bố.
– Trong Nam Kinh đầy rẫy những tên khủng bố giả dạng, lợi dụng thân phận trẻ em và phụ nữ.
– Với tư cách là chiến sĩ tiên phong của thế giới tự do, dân chủ, đế quốc Nhật Bản kiên quyết chống khủng bố bất kể khó khăn thế nào.
– Bất cứ ai ngăn cản đế quốc Nhật truy bắt khủng bố đều trở thành mục tiêu quân sự hợp pháp do đế quốc Anh siêu vĩ đại, siêu tự do, siêu dân chủ công nhận.
Chỉ sau một ngày, truyền thông phương tây lập tức thể hiện sức mạnh xuyên tạc trắng trợn của mình.
Chúng biến những nạn nhân bị hãm hiếp, cướp bóc, đánh đập, giết hại trở thành khủng bố còn lính Nhật tẩy trắng như anh hùng vĩ đại của thế giới tự do.
Đây là điều mà thế giới trước không có khiến Trần Tí cũng phải bất ngờ.
– Báo lãnh tụ!
– Phía Nhật gửi tối hậu thư, yêu cầu chúng ta phải giao ra phụ nữ và trẻ em cho họ thẩm vấn, nếu không sẽ cho quân đội cưỡng chế tấn công vào đại sứ quán sau một tiếng nữa.
Trần Tí lập tức nổi giận.
– Lũ khốn kiếp!
– Hàng trăm ngàn phụ nữ bị bắt làm nô lệ tình dục, hàng triệu mạng người lại bị chúng chà đạp vì lợi ích.
– Đúng là đám ác quỷ không có lương tâm.
Cho dù đã quen với những hành vi tàn ác trắng trợn của đế quốc tư bản, Trần Tí cũng không ngờ chúng lại có thể chà đạp lên phẩm giá phụ nữ và mạng sống người dân vô tội nhẹ nhàng, bâng quơ như vậy.
Ở thế giới cũ, dù muốn bao che vụ thảm sát Nam Kinh, Mỹ và Anh cũng chỉ giới hạn ở giữ im lặng, ngầm ủng hộ mà thôi.
(Cái này là sự thật lịch sử, Mỹ – Anh giữ im lặng khi thảm sát Nam Kinh diễn ra.)
Bây giờ, đứng trước mặt Trần Tí có hai lựa chọn.
Hoặc là giả vờ hùa theo Anh – Mỹ, hi sinh mạng sống người vô tội để nhịn thêm một thời gian, chờ Heidler khởi sự trước rồi rảnh tay quét dọn sau.
Hoặc là vì lương tâm mà đứng ra chống lại Nhật Bản, khởi đầu cho chiến tranh thế giới vì chắc chắn Nhật Bản sẽ kéo theo Anh, Mỹ vào cuộc.
Đây là câu hỏi khó vì nó giằng xéo giữa con tim và lý trí, lợi ích và lương tâm.
Từ từ bước ra ban công, Trần Tí liếc nhìn xuống dưới, hàng trăm phụ nữ người á đông quỳ xuống trước cửa giơ tấm bảng cầu xin giải cứu những nạn nhân ở Đại Hạ và Triều Tiên.
“Dừng hãm hiếp phụ nữ!”
“Phụ nữ không phải nô lệ tình dục!”
“Hãy cứu lấy chúng tôi!”
Những tấm bảng dán băng rôn kêu gọi giúp đỡ, ảnh chụp cảnh nạn nhân bị lính Nhật hãm hiếp do phóng viên tuồn ra treo đầy xung quanh.
Đế quốc Việt là quốc gia trung tâm của châu á hiện tại, nhiều người di cư tới đây có gốc gác, anh em, bố mẹ, họ hàng ở Đại Hạ và Triều Tiên hành động như vậy không khó hiểu.
Họ biết rằng, khi Anh Mỹ đã liên hợp đứng ra bảo vệ phát xít Nhật thì chỉ có đế quốc Nhà Trần dám chống lại.
Đây là hi vọng duy nhất và cuối cùng.
– Thế giới chó chết này!
– Nếu mình dễ dàng vứt bỏ lương tâm thì mình khác gì lũ tài phiệt độc ác ấy.
Trần Tí siết chặt nắm đấm, trong đôi mắt tràn đầy lửa giận.
Nhìn vào trong ảnh, có thể dễ dàng cảm nhận được nỗi uất hận, đau khổ của các nạn nhân bên cạnh lính Nhật cười hả hê, khoái trá.
Trần Tí đã có quyết định, đang định đi vào trong truyền lệnh thì bỗng một nhóm người phụ nữ khoác khăn tắm dũng cảm bước lên phía trước nhất.
Trần Tí nhận ra người cầm đầu, chính là Mai Anh, cô nàng xuyên không từ thời hiện đại trở lại.
Dân chúng vây xem không hiểu ra sao, chỉ chỏ tò mò:
– Đây là ai vậy?
– Là người của Hội Phụ Nữ!
– Thấy người đi đầu kia không, là Mai Anh, hội trưởng hội phụ nữ đấy.
Nhiều năm trôi qua, Mai Anh đã là nhân vật tiêu biểu đại diện cho phụ nữ tiến bộ, đấu tranh cho những quyền lợi bình đẳng như quyền được sống, quyền được đi học, quyền được khám chữa bệnh…
Vậy nên việc Mai Anh xuất hiện ở đây không hề bất ngờ.
Bất ngờ ở chỗ vì sao họ đến chỉ với… khăn tắm trên người.
Soạt!
Trong ánh mắt của tất cả mọi người, họ đột nhiên đồng loạt trút bỏ khăn tắm, để lộ thân hình trần truồng giữa thanh thiên bạch nhật.
Một số thanh thiếu niên còn nhỏ xấu hổ bịt mắt lại vì ngại ngùng, những người còn lại nhíu mày không hiểu ra sao cho đến khi nhìn kỹ hình xăm.
Trên thân thể Mai Anh, làn da xăm đầy những hình ảnh lính Nhật hóa ma quỷ xâm hại trẻ em và phụ nữ, hiện rõ hiên ngang dưới ánh mặt trời.