Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tu-day-hoc-real-bat-dau.jpg

Từ Dạy Học Real Bắt Đầu

Tháng 12 4, 2025
Chương 1405 : Hoàn thành lời cảm tưởng Chương 1404 : Thế giới thuộc về Cao Thâm! 【 hết trọn bộ 】
ta-that-khong-phai-khi-van-chi-tu.jpg

Ta Thật Không Phải Khí Vận Chi Tử

Tháng 1 24, 2025
Chương 512. Phiên ngoại thiên Lan Phi nhật ký Chương 511. Phiên ngoại
hong-hoang-thien-a-cai-nay-phuong-hoang-qua-cau-tha.jpg

Hồng Hoang: Thiên A, Cái Này Phượng Hoàng Quá Cẩu Thả

Tháng 1 17, 2025
Chương 420. Đại kết cục (2) Chương 419. Đại kết cục (1)
dao-thanh.jpg

Đạo Thánh

Tháng 1 21, 2025
Chương 1807. Ánh mặt trời cuối cùng mưa gió sau Chương 1806. Hỗn loạn Tinh Vực
doat-dich.jpg

Đoạt Đích

Tháng 1 22, 2025
Chương 1027. Kỷ nguyên mới Chương 1026. Cứng đối cứng một trận chiến!!!
kho-lau-rat-yeu-that-co-loi-ta-co-the-vo-han-tien-hoa.jpg

Khô Lâu Rất Yếu? Thật Có Lỗi Ta Có Thể Vô Hạn Tiến Hóa!

Tháng 2 5, 2026
Chương 140: Mị Ma mục đích: Đề thăng huyết thống độ tinh thuần Chương 139:: Sau khi tỉnh dậy thực lực tăng vọt Lilith
truong-sinh-ban-ton-cau-lan-nghe-hat-phan-than-sieu-cap-cuon.jpg

Trường Sinh: Bản Tôn Câu Lan Nghe Hát, Phân Thân Siêu Cấp Cuốn

Tháng 2 1, 2026
Chương 160: Tứ Hoàng Tử, ngươi đến không đúng lúc! Chương 159: Mười ngày giới hạn, lo xa
khong-co-thi-len-dai-hoc-ta-day-khong-the-lam-gi-khac-hon-la-lua-chon-do-than.jpg

Không Có Thi Lên Đại Học Ta Đây, Không Thể Làm Gì Khác Hơn Là Lựa Chọn Đồ Thần

Tháng 3 31, 2025
Chương 969. Chương cuối Chương 968. Sở Vân Hiên nghiền ép thực lực
  1. Biến Thiên 2 – Đế Quốc Nhà Trần Chinh Phục Thế Giới
  2. Chương 375: Trận Thượng Hải (3)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 375: Trận Thượng Hải (3)

– Đoàng!

Một phát đạn tóe lửa ngay trước mặt Lý Đại Ngưu, khoảng cách suýt soát sượt qua đầu khiến anh ta giật mình rụt đầu lại, dùng hai tay ôm chặt sau gáy.

Nỗi sợ hãi dần dần xâm chiếm trí não, thay thế những khẩu hiệu tự do, dân chủ và lòng tham trong đầu Lý Đại Ngưu.

Anh ta dừng lại, quay đầu nhìn về phía sau với ánh mắt ngấn lệ như thể cầu xin “Tha cho tôi, cho tôi về nhà đi!.”

Đáng tiếc, lúc này Khổng Huệ Bình đang bận chỉ huy binh lính xả súng về phía tòa nhà từ vị trí an toàn, không rảnh bận tâm đến hạt thóc ngốc nghếch.

– Xả hết đạn!

– Không cần tiết kiệm!

– Chỉ cần áp chế là được.

Khuyết điểm lớn nhất của Đại Hạ Dân Quốc là không có xưởng công nghiệp của mình sản xuất đạn được, vũ khí, phụ thuộc hoàn toàn vào nhập khẩu.

Điều này dẫn tới binh lính Đại Hạ không được huấn luyện bằng đạn thật vì sợ… tốn tiền, kinh nghiệm và năng lực thực chiến không khác nông dân cầm súng là bao.

Yêu cầu họ ra đọ khả năng ngắm bắn với lính Nhật trong điều kiện phức tạp như thành phố là điều bất khả thi nên Khổng Huệ Bình mới ra lệnh xả đạn từ xa.

Giá đạn của Đại Hạ Dân Quốc do phải nhập khẩu nên thật ra rất đắt đỏ, đáng lẽ người bình thường sẽ không dám xài lung tung như vậy.

Nhưng Khổng Huệ Bình không phải người bình thường, xuất thân từ một trong bốn đại gia tộc, xài phung phí thế nào cũng được, miễn là hoàn thành nhiệm vụ.

Những tên khôn lỏi không dám ló đầu ra ngoài vì sợ chết rất vui mừng khi nghe mệnh lệnh này.

Nếu chỉ cần úp mặt vào tường, giơ súng lên cao bắn loạn xạ về phía đối thủ để cho có thì họ làm được.

Chẳng qua hiệu quả có hạn, đối với lính Nhật, nó chỉ là con muỗi vo ve quấy rối bên tai.

Người Nhật có hệ thống công sự lô cốt bằng bê tông cốt thép che chắn, kiểu bắn của lính Đại Hạ muốn xuyên qua khe của bé xíu, đâm thủng bao cát để trúng lính Nhật không khác vì mua vé xổ số.

Có chăng chỉ hù dọa làm giảm hỏa lực lính Nhật đi một chút.

Nhưng đội ôm bom cảm tử của Đại Hạ thì khác, họ hoàn toàn không được bảo vệ, đưa lưng về phía đồng đội đang nhắm mắt bắn bừa loạn xạ về phía trước.

– Bằng!

– Bằng chíu!

– Đoàng!

Từng viên đạn không phân rõ địch ta bắn vèo vèo sượt qua đầu, qua tóc đội ôm bom cảm tử một cách lạnh lùng.

Bỗng, một viên đạn đập xuống nền đường, bật lên trên đâm thẳng vào đầu gối trong sự kinh ngạc đến ngỡ ngàng của nạn nhân.

Làm gì ai ngờ đường sẽ bị đâm dao từ sau lưng, họ chỉ lo đề phòng đạn từ quân Nhật.

Máu tươi chảy ròng ròng, cơn đau tê tái xung kích thần kinh khiến anh ta thét lên đầy đau đớn.

– A a! Đau! Đau chết mất!

Vừa la hét, anh ta vừa buộc phải bò vào trong xe kéo chở hàng ngã bên đường vì sợ bị đạn lạc tiếp tục bắn trúng.

Hai tay anh ta ôm chặt lấy bắp chân sưng tấy với lỗ máu giữa đầu gối, mồ hôi lạnh đổ đầy đầu, trong lòng tràn ngập hối hận vì ngây ngốc bị Khổng Huệ Bình lừa gạt đi chịu chết.

– Mẹ kiếp!

– Mấy thằng chó!

– Tao mà sống được thì chúng mày xong đời với tao.

Mặc dù không biết bị ai bắn nhưng anh ta chắc chắn rằng nó đến từ những người “đồng đội thân thiết” ngay tuyến sau.

Cho dù nhắm mắt bắn bừa đi nữa nếu họ muốn tránh đội cảm tử thì việc ngộ thương cũng khó xảy ra.

Rõ ràng là những kẻ máu lạnh ấy hoàn không bận tâm tới mạng sống của nông dân thấp hèn, tùy tiện bắn chết cũng chẳng sao.

Nhưng anh lính cảm tử kia đã nghĩ quá nhiều, Khổng Huệ Bình sẽ không cho gã ta cơ hội trả thù.

Hắn ta lạnh lùng ra lệnh:

– Ném lựu đạn vào trong xe kéo, giúp lính cảm tử của chúng ta ra đi thanh thản.

– Khổng Huệ Bình mình thật là nhân từ.

Và thế là sau một tiếng nổ “oành” đinh tai nhức óc, chiếc xe kéo hóa thành biển lửa bốc cháy dữ dội.

Làn khói đen mù mịt bốc lên, che khuất mọi đau đớn, uất hận của người lính xấu số chết trong tay đồng đội đâm sau lưng.

Và tất cả mọi thứ đều rơi vào mắt Lý Đại Ngưu.

Đôi mắt trợn trừng gằn tia máu, gân xanh nổi đầy trên nắm đấm, cảm giác như bất cứ lúc nào cũng có thể đứt mạch máu não vì nổi giận.

– Tại sao?

– Tại sao?

Người vừa chết đó là Trịnh Xá, bạn thời thơ ấu, cùng nhau lớn lên với Lý Đại Ngưu từ lúc Napoleon còn cởi truồng tắm mưa.

Chính Lý Đại Ngưu là người rủ Trịnh Xá cùng nhau lên thành phố kiếm tiền cưới vợ, trở thành nhân thượng nhân.

Hai người từng tưởng tượng ra chiến trường phấn đấu, thăng chức thăng hàm, vinh quy bái tổ.

Nhưng giờ chỉ là cái xác chết tức tưởi dưới tay đám tài phiệt thượng đẳng.

Miệng Lý Đại Ngưu hỏi tại sao nhưng thực tế đáp án đã có trong lòng.

Đại Hạ Dân Quốc có xã hội phân chia giai cấp cực cao dập khuôn theo chủ nghĩa tư bản với dẫn đầu là tứ đại gia tộc (Tống, Khánh, Khổng, Trần).

Khổng Huệ Bình là người của tứ đại gia tộc tài phiệt cao cao tại thượng, ở trong mắt họ Khổng thì dân thường đều là tiện dân hạ đẳng.

Càng không cần phải nói tới Lý Đại Ngưu và đồng bọn xuất thân nông thôn là hạ đẳng trong các loại hạ đẳng, chỉ xứng làm pháo hôi.

“Mình đã làm trâu làm ngựa, quỳ liếm như một con chó dưới chân lũ tài phiệt cao cao tại thượng với mơ ước thành công, để rồi đồng bọn phải chết như thế này đây.”

“Nếu có kiếp sau.. chắc chắn mình sẽ không làm con chó cho bọn chúng nữa…”

Lý Đại Ngưu cú nằm sụp dưới đất như thể đã chết, chẳng ai quan tâm, chẳng ai hỏi han.

Nhưng tình thế chiến trường không lặng yên theo Đại Ngưu.

Tuy rằng Đại Ngưu là tiểu đội trưởng đã buông xuôi nhưng các binh lính khác vẫn lao đầu như con thiêu thân về phía lô cốt Nhật Bản với niềm tin sẽ được các tài phiệt thương tình cho ít tiền.

– Lao lên.. á!

– Xung phong… hự!

Người trước ngã xuống, người sau tiến lên, phải bỏ lại ba mạng người thì mới có một binh sĩ Đại Hạ tới được chân tòa khách sạn.

Anh ta vội vàng châm lửa đốt bao thuốc nổ, sau đó ném mạnh vào bên trong tầng hai rồi quay đầu bịt tai.

Ầm!!

Tiếng nổ cực mạnh làm rung chuyển mặt đất.

Bom bạo phá có sức phá hủy mạnh mẽ, thậm chí phá hủy được xe tăng.

Một vài tòa nhà cấp bốn lụp xụp ở bên cạnh được xây dựng vội vàng cũng bị dư chấn làm sụp đổ, kèm theo đó là tiếng la hét thất thanh của dân thường bên trong.

Những tưởng là người Nhật cũng sẽ phải chịu chung số phận nhưng khi nhìn lại thì tòa nhà của họ vẫn sừng sững không suy chuyển.

Cửa kính tầng hai bị nổ banh chành nhưng cột trụ bê tông chỉ bị sứt mẻ với vài hố lõm.

Kế hoạch của Khổng Huệ Bình đã thất bại, một vài túi thuốc nổ không thể làm sập tòa nhà bê tông cốt thép kiên cố được.

Điều này khiến Khổng Huệ Bình kinh ngạc và bối rối trước độ rắn chắc đến khó hiểu.

– Sao có thể như thế được.

– Đây chỉ là một khách sạn thôi mà?

– Lô cốt của Đại Hạ cũng chưa chắc bền bằng.

Khổng Huệ Bình không biết, người Nhật xây dựng các khách sạn, nhà hàng tại Thượng Hải theo quy cách quân sự cao nhất nhằm chuẩn bị cho cuộc tấn công của Long Quốc hoặc đế quốc Nhà Trần.

Dù sao Chiết Giang do Long Quốc kiểm soát nằm ngay sát Thượng Hải.

Hơn nữa, người Nhật có một “tật xấu” là làm việc rất máy móc, khắt khe, tòa nhà họ tạo ra bền chắc hơn nhiều so với những kẻ khôn lỏi, rút ruột bên Đại Hạ.

Tất cả dẫn tới phán đoán sai lầm chiến lược của Tưởng Giới Thạch và lãnh đạo Đại Hạ Dân Quốc, đẩy cuộc chiến tưởng chừng dễ dàng vào thế cực kỳ khó khăn, ác liệt.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

sieu-duy-thuat-si
Siêu Duy Thuật Sĩ
Tháng 2 2, 2026
tuyet-the-vo-hon
Tuyệt Thế Võ Hồn
Tháng 12 7, 2025
toan-dan-than-linh-than-vuc-cua-ta-la-vo-tan-tham-uyen.jpg
Toàn Dân Thần Linh: Thần Vực Của Ta Là Vô Tẫn Thâm Uyên
Tháng 2 1, 2025
conan-ben-trong-tru-linh-tham-tu.jpg
Conan Bên Trong Trừ Linh Thám Tử
Tháng 3 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP