Chương 376: Trận Thượng Hải (4)
– Không được!
– Nếu dừng lại ở đây, mình sẽ bị phạt mất mấy tháng tiền tiêu vặt!
– Buộc phải dùng chiến thuật biển người thôi.
Khổng Huệ Bình là người của bốn họ lớn, phạt nặng sẽ không xảy ra.
Nhưng đối với gã ta, việc bị cắt tiền tiêu vặt, cấm túc, không được ăn nhậu chơi bời là quá sức chịu đựng.
“Bây giờ nếu không muốn thua, phải nói láo mượn danh nghĩa của anh rể Tưởng Giới Thạch thì mới uy hiếp được đám tiện dân này.”
Nghĩ vậy, Khổng Huệ Bình cầm súng lục hét lên:
– Trận Chiến đã tới hồi gay cấn.
– Tất cả nghe đây!
– Tổng thống có lệnh!
– Tổng tiến công, chiếm lấy lô cốt bằng mọi giá!
– Ai không tấn công sẽ bị tính làm đào binh xử bắn.
Đối với đám cáo già còn lại, Khổng Huệ Bình biết không thể dùng lời nói lừa gạt nên chọn cách ép buộc.
Quả nhiên, đám lính Đại Hạ biến sắc, không dám trốn tránh nữa.
Người của bốn họ lớn như Khổng huệ Bình dù làm đào binh thật cũng không sao nhưng người thường bị buộc tội sẽ khó thoát khỏi cái chết.
Không cần biết mệnh lệnh của Khổng Huệ Bình là thật hay giả.
Cho dù có là giả, anh rể của hắn ta là Tưởng Giới Thạch cũng sẽ sửa thành thật, lúc đó chết chắc.
Đám cáo già trong quân ngũ đa phần cũng là người thường, đành phải thờ dài đứng dậy cầm súng, nghiêm túc chuẩn bị.
– Xung phong!
Theo tiếng ra lệnh của Khổng Huệ Bình, lính Đại Hạ Dân Quốc liền ồ ạt xông về phía lô cốt.
Pháo ở tuyến sau cũng được châm ngòi khai hỏa sau chuỗi ngày ghẻ lạnh.
Oành một tiếng, viên đạn bay ra khỏi nòng pháo rỉ sét, hướng về phía tòa khách sạn, đâm thẳng vào bức tường bê tông cốt thép.
Tuy không đánh sập hoàn toàn nhưng cũng đục lõm bề mặt, lộ ra cây thép bên trong và những mảng bê tông nứt vỡ rơi vãi dưới đất.
Cấp độ hỏa lực tăng mạnh lên khiến, lính Nhật bên trong run rẩy cả người, vội vàng xin chi viện rồi nằm sát trên bao cát đặt dưới bệ cửa sổ, liên tục bắn đạn điên cuồng nhưng lính Đại Hạ quá nhiều, bắn mãi không xuể.
Họ chỉ có thể tuyệt vọng nhìn cảnh kẻ địch ngày càng tiến gần.
Cái giá đánh đổi là thương vong nặng nề gấp hai, gấp ba kẻ địch của phía Đại Hạ.
Nhưng một khi bước vào giai đoạn đánh giáp lá cà thì họ có thể đánh bại Nhật Bản nhờ ưu thế tuyệt đối về số lượng.
– Đúng, chính là như vậy!
– Tiến lên đi, chiến thuật biển người!
Khổng Huệ Bình cười khoái trá khặc khặc, trong đầu đã nghĩ đến cảnh thắng trận trở về gọi mấy em đào cho nóng.
Đột nhiên, một loại võ công cân ba, cân bốn từ trên trời giáng xuống xuất hiện trong tầm mắt Đại Hạ.
Ầm!
Tiếng nổ sấm rền vang lên ngay giữa ngã tư, nơi toán lính Đại Hạ đang chen chúc nhau tiến lên.
Dư chấn hất văng mười mấy người ngã văng ra xa còn ba tên trung tâm vụ nổ thì biến thành thịt vụn dưới sức mạnh đạn pháo.
Mọi thứ diễn ra chỉ trong chớp mắt khiến mọi người ngỡ ngàng.
Phía Đại Hạ thì tái mét mặt mày, kéo thương binh đứt tay, cụt chân lùi về sau trong khi phía Nhật Bản hoan hô:
– Đây là pháo hạm viện trợ của đô đốc!
– Mọi người kiên cường lên!
– Vì thiên hoàng!
Cùng lúc đó, từ phía ngoài cảng biển, cả trăm chiếc tàu chiến của Nhật Bản đã tụ tập lại từ lâu.
Họng súng pháo hạm có kích cỡ cực to hàng trăm mi li mét với tầm bắn khủng liên tục gầm thét khai hỏa về phía Thượng Hải theo tọa độ được đánh dấu để hỗ trợ.
– Báo! Vị trí xx,yy yêu cầu viện trợ!
– Pháo hạm khai hỏa!
– Các dũng sĩ Nhật Bản đang phải tử chiến với kẻ địch đông hơn gấp mười lần một cách ngoan cường, hãy hỗ trợ cho họ.
– Chuẩn bị!
– Khai hỏa!
Ầm!
Lại một đoàn lửa đỏ rực phun ra, nhắm chuẩn vào vị trí đã được đánh dấu kỹ trên bản đồ, chuẩn xác đánh tan một đợt tấn công của lính Đại Hạ vào nơi khác.
Người Nhật đã sớm thành lập một bản vẽ chi tiết của Thượng Hải để phục vụ cho công tác chiến tranh, điều này dẫn tới sai số của hải quân Nhật cực thấp, có thể dễ dàng chi viện cho lục địa.
Chưa dừng lại ở đó, đô đốc Kiyoshi còn sử dụng cả tàu sân bay:
– Ra lệnh cho hạm đội khởi động máy bay trên tàu.
– Cho không quân bước vào Thượng Hải, hỗ trợ đánh đuổi quân Đại Hạ.
Như đã nói, tàu sân bay là vũ khí chuyên dùng để tấn công, đặc biệt thích hợp tấn công những nước yếu thiếu vũ khí phòng không.
Và Đại Hạ Dân Quốc chiếm toàn bộ những đặc điểm cần thiết làm con mồi cho tàu sân bay là thiếu tàu ngầm uy hiếp, lực lượng phòng không.
Từ trên tàu sân bay, lính Nhật vẫy cờ dẫn đường cho máy bay trượt bánh lấy đà trên đường băng.
Cất cánh đầu tiên là các đội tiêm kích khởi hành đi trước vào chiến trường, chuyên nhắm những nơi lính Đại Hạ dày đặc nhất bắn phá dễ dàng như gặt lúa.
Tiếp theo đó là máy bay ném bom trải mưa nấm xuống trận địa pháo, loại bỏ vũ khí hạng nặng của Đại Hạ Dân Quốc.
Chỉ trong vòng một tiếng, thương vong của phía Đại Hạ Dân Quốc đã lên tới gần ngàn người, tốc độ tiến công bị kìm hãm hoàn toàn, kế hoạch tác chiến trên bờ vực phá sản.
– Khốn kiếp!
– Chúng mày làm ăn thế nào vậy hả? Quân Nhật chỉ có một nhúm thế mà không ăn được.
– Hốc gạo tốn cơm!
Tưởng Giới Thạch giận muốn điên lên trong phòng làm việc.
Ông ta thực sự cảm thấy nhục nhã khi quân đội của mình dù đông gấp mười lần vẫn không thể đánh hạ được tô giới Nhật bé xíu.
Quan trọng là còn bị các quan tây Anh – Pháp – Mỹ nhìn thấy sự yếu đuối, mất hết sĩ diện.
Ở phía đối diện, Trương Trị Trung, tổng chỉ huy chiến dịch chỉ có thể cúi đầu giải thích:
– Thưa ngài tổng thống!
– Máy bay và chiến hạm của Nhật Bản oanh tạc quá kinh khủng, hải không bộ liên hợp tác chiến khiến chúng ta chẳng thể triển khai ưu thế lực lượng.
– Thượng Hải lại quá sát biển, thực sự bất lợi với chúng ta.
Đây là khuyết điểm chí mạng của quân đội Đại Hạ Dân Quốc mà người hiện đại ít người biết nếu không học sử.
Trên thực tế, Đại Hạ Dân Quốc không phải hoàn toàn không có xe tăng, súng ống như trên phim miêu tả, dù sao người Đại Hạ cũng không bị tắc mạch máu não mà ngu như vậy.
Tuy vũ khí hơi lạc hậu nhưng Đại Hạ vẫn nhập khẩu số lượng tương đối lớn súng máy, pháo, xe tăng để có thể chiến đấu được dựa vào số lượng quân đội và dân cư lớn.
Khuyết điểm chí mạng nhất của Đại Hạ Dân Quốc là hoàn toàn không có Hải Quân và Không Quân do bị đế quốc Anh cấm vận phục vụ chính sách nuôi Nhật Bản.
Giống như hiện tại, chiến hạm và máy bay của Nhật Bản thỏa thích đánh phá Thượng Hải mà không sợ bất kỳ uy hiếp gì từ kẻ địch.
Ý nghĩ của Tưởng khi muốn nhân cơ hội Nhật Bản dàn trải chủ lực chống Liên Xô là không sai nhưng chọn mục tiêu Thượng Hải là hoàn toàn ngủ xuẩn về mặt quân sự.
Nghĩ thử xem, đã không có hải quân và không quân rồi, lại còn cố cắm đầu đánh vào vị trí sát biển, tập trung chủ lực hải quân của đối phương để tự sát, nhìn chả khác gì thằng đụt.
Nhưng đây cũng không phải nói Tưởng ngu dốt.
Tuy có nhiều tật xấu nhưng ít nhiều gì Tưởng cũng là chỉ huy có học hành đàng hoàng, yếu tố cơ bản như vậy vẫn hiểu.
Khổ nổi Đại Hạ Dân Quốc tấn công Nhật Bản không phải để chiến thắng mà vì muốn phục vụ Anh Mỹ tuyên truyền.
Mục đích của Tưởng Giới Thạch là thu hút sự chú ý của đế quốc Anh, quảng bá vũ khí của đế quốc Mỹ, xin tiền viện trợ nên cần phải khai chiến tại Thượng Hải, nơi tập trung tô giới ngoại quốc.
Nói thông tục, gọi là chơi ngu lấy tiếng.
Vì thế, Tưởng lập tức đập bàn:
– Im mồm!
– Tưởng tao không biết hả?
– Chiến lược này là chiến lược của vì một thế giới siêu vĩ đại, siêu tự do, siêu dân chủ theo chỉ đạo của phương tây.
– Nhưng…
Trương Trị Trung còn muốn nói gì nữa liền bị Tưởng gạt phăng đi.
– Thôi dẹp!
– Ông về nhà cày ruộng đi!
– Để đích thân tôi dẫn dắt Đại Hạ Dân Quốc hoàn thành giấc mộng siêu tự do, siêu dân chủ theo phương tây.
Theo lệnh của Tưởng Giới Thạch, Trương Trị Trung liền bị cách chức đuổi ra ngoài
Vì không nằm trong bốn đại gia tộc tài phiệt nên Tưởng thích đuổi lúc nào cũng được, không quan tâm nhiều.
Nhưng việc này chẳng giúp Đại Hạ Dân Quốc giành chiến thắng được, ông ta cần phải có viện trợ về không quân, hải quân
Và đúng lúc này, Henry Kissinger tới gặp Tưởng.