Chương 374: Trận Thượng Hải (2)
– Mau tập trung!
– Cẩn thận, thấp đầu xuống
– Từng người, từng người vào lô cốt thôi, đừng đứng sát nhau quá.
Trên đường phố Thượng Hải đã trở nên vắng lặng sau tiếng nổ súng, từng đoàn lính Nhật Bản vác súng vào vị trí khách sạn làm bằng bê tông đã được trưng dụng.
Bởi vì đã tính trước khả năng chiến tranh, người Nhật xây dựng nhà ở theo cấu trúc quân sự, có thể trưng dụng phục vụ chiến đấu ngay với vai trò tương tự lô cốt.
Còn người từng sống ở đây hiển nhiên đã lo mà chạy tới tô giới của Anh, Đức.
Hiện tại thế chiến vẫn chưa bùng nổ, tô giới của các cường quốc âu mỹ còn tương đối an toàn vì phe trục và phe đồng minh đang liên minh với nhau.
Tiểu đội trưởng dẫn đầu quân đội Nhật đi sát tới mép cửa sổ.
Thông qua khe hở, gã ngó ra ngoài đường phố nơi có xác cảnh sát Nhật và Đại Hạ chết thẳng cẳng dưới đất.
Với khả năng trinh sát được huấn luyện hàng năm trời, hắn ta nhạy bén phát hiện nhiều đôi mắt ẩn núp bên trong nhà ở hai bên phố.
Họ có thể là gián điệp, có thể là dân thường, cũng có thể là quân địch.
Chiến tranh đường phố phức tạp chính ở chỗ đó, vừa nhiều chỗ ẩn nấp lại còn hỗn tạp địch ta khó phân.
Viên sĩ quan ngẫm nghĩ một chút, đầu tiên cứ phải tìm hiểu tình hình.
– Có chuyện gì xảy ra!
Nghe tiểu đội trưởng hỏi, một người cảnh sát Nhật Bản đeo băng cầm máu trên trán tiến lại nói:
– Tôi là Mori, đội trưởng đội tuần tra khu phố.
– Nửa tiếng trước, khi đang đi tuần tìm kiếm một học sinh tiểu học tên Conan thì đột nhiên xảy ra xung đột với Đại Hạ Dân Quốc.
– Lực lượng giữ gìn trị an của Đại Hạ lao vào nổ súng giết chết người của chúng ta trước.
– Bọn họ có trang bị vũ khí hạng nặng, súng máy, lựu đạn, hỏa lực áp đảo hoàn toàn.
– Những người khác đều đã chết ngay tại chỗ, chúng tôi vừa đánh vừa lui cầm cự ở nơi đây.
Đại Hạ bị đế quốc Anh cấm không được cho quân đội vào Thượng Hải, chỉ được đưa một vài người vào giữ gìn trị an.
Tuy nhiên, nhìn cách sử dụng vũ khí thế này thì ai cũng biết đây là quân đội đóng giả mà thôi.
– Hừ!
– Đám Đại Hạ này chỉ biết chơi khôn lỏi!
– Đây là một âm mưu đã được lên kế hoạch từ trước.
– Nhưng mọi người yên tâm đi, đô đốc Kiyoshi đã điều ba lữ đoàn bộ binh à sáu tiểu đoàn lính thủy đánh bộ tăng viện.
– Bản thổ cũng sẽ sớm gửi chi viện tới.
– Nợ máu phải trả bằng máu.
Viên sĩ quan Nhật vỗ vai Mori, sau đó nghiêm túc ra lệnh:
– Tất cả giữ vị trí cố thủ chờ viện binh.
– Đại Hạ sẽ không chỉ đơn giản dừng lại ở bắn phá vài viên đạn.
– Anzu canh giữ tại ngã rẽ bên trái, Hayate trấn giữ ngã tư đối diện…
– Mọi người sử dụng đạn tiết kiệm, không ai biết trận chiến này kéo dài bao lâu.
Phía bên Nhật, mọi thứ được chỉnh đốn đâu ra đấy, thể hiện tố chất quân sự vượt trội chỉ đứng sau người Việt.
Ngược lại, ở đối diện, phía Đại Hạ Dân Quốc sở hữu số lượng binh lính lớn nhơn nhiều.
Hàng trăm lính Đại Hạ Dân Quốc ồ ạt cầm súng trường lao tới với số lượng lớn, trang bị cả súng cối và lựu đạn chống tăng, bao vây khách sạn mà Nhật Bản đang giữ.
Dẫn đầu phe Đại Hạ là đại tá Khổng Huệ Bình được giao trách nhiệm tiêu diệt lực lượng Nhật Bản trước mặt, cùng với những đơn vị khác tạo thế để đẩy lui quân Nhật trên toàn tuyến, ép họ ra Biển.
Dựa theo kế hoạch của Tưởng Giới Thạch, quân đội Đại Hạ dân quốc sẽ lợi dụng ưu thế về số lượng gấp mười lần, đẩy quân Nhật ra khỏi Thượng Hải và dồn vào sát đường bờ biển, tiến tới đàm phán có lợi theo chỉ đạo của đế quốc Anh.
Chênh lệch về lực lượng giữa hai bên là cực lớn bởi Nhật Bản đang chuẩn bị kế hoạch liên minh xâm lược Liên Xô do Anh dẫn đầu giống năm năm trước nên không bố trí quá nhiều bộ binh tại Thượng Hải.
Khổng Huệ Bình liếc nhìn những tòa nhà được xây dựng bởi bê tông cốt thép rắn chắc mà hàm răng thấy ê ẩm hết cả.
Xung quanh tòa nhà có rất nhiều cửa sổ để tay súng bắn tỉa ngắm bắn, nếu tấn công ồ ạt sẽ chịu thương vong nặng nề mà lại khó lòng đánh hạ được.
Bởi vì hành động vội vàng, Đại Hạ Dân Quốc không kịp huy động xe tăng hạng nặng tới kịp, Tưởng Giới Thạch đã quá chủ quan khi nghĩ rằng có thể dễ dàng đánh bại lính Nhật trong Thượng Hải một cách dễ dàng.
Nhưng đây không phải lúc oán trách, Khổng Huệ Bình đã bị phê bình kín đáo khi lén bỏ trốn trong trận cầu Lư Câu.
Nếu bây giờ thất bại trước một tòa nhà “nho nhỏ” của Nhật Bản thì kiểu gì cũng trách móc dù có Tưởng bao che.
Để hoàn thành nhiệm vụ, Khổng Huệ Bình liền nghĩ ra cách cho binh lính ôm bom cảm tử lao vào phá lô cốt.
– Phía trước là lô cốt của quân Nhật!
– Ai xung phong lao tới phá ném bom phá hủy tòa nhà trước mặt? Làm xong sẽ có thưởng lớn.
– Chỉ cần ném bom bạo phá thôi, công việc rất đơn giản.
Nhưng đáp lại ánh ta chỉ là những ánh mắt trốn tránh, sợ hãi, nhìn chằm chằm dưới đất cứ như thể nơi đó có mỏ vàng.
Rõ ràng là quân đội tay sai như Đại Hạ thì rất ít kẻ ngu, ôm bom cảm tử lao vào trận địa địch khác gì chịu chết.
“Mẹ kiếp, lũ nhát cáy này tối qua đi ăn chơi thì vỗ ngực oai lắm, tới giờ lại sun vòi hết cả.”
Khổng Huệ Bình thầm chửi trong lòng, ngoài mặt thì giả vờ hiền lành vỗ vai về phía một người đàn ông có làn da rám nắng.
– Lý Đại Ngưu, tôi tin tưởng anh và bạn bè của anh có thể làm được.
– Tôi biết anh cũng sợ hãi, nhưng hãy vượt qua nỗi sợ hãi đó của chính mình, đứng lên đi, người lĩnh vĩ đại của thế giới tự do.
– Vì thế giới siêu dân chủ, siêu tự do!
– Tôi đảm bảo, chỉ cần anh hoàn thành nhiệm vụ lần này thì sẽ được cấp hộ khẩu Nam Kinh, oai hơn cóc.
Nói xong, Khổng Huệ Bình nắm chặt lấy tay Lý Đại Ngưu, cố nặn ra nụ cười dù trong lòng buồn nôn.
Lý Đại Ngưu và đồng bọn xuất thân nông thôn, vốn tự ti thèm khát cơ hội được thăng tiến, muốn thông qua cung phụng con cháu tài phiệt Khổng Huệ Bình để leo lên:
– Ngài yên tâm, tôi sẽ cố gắng hết sức mình vì thế giới tự do.
– Tốt!
– Tiểu đội số một, Lý Đại Ngưu mau dẫn đầu tiến sát lại lô cốt.
– Những người còn lại tập trung hỏa lực yểm trợ mở đường.
Không cho Lý Đại Ngưu có cơ hội đổi ý, Khổng Huệ Bình lập tức hạ lệnh.
Mặc dù trong đội Lý Đại Ngưu có người phát hiện điểm bất thường nhưng đã không kịp nữa.
Những anh chàng nông thôn quê mùa nghiêm túc ôm bom cảm tử đi ra trong sự… khinh bỉ của đồng đội phía sau.
“Đúng là mấy thằng nhà quê, đầu óc ngu dốt dễ bị lừa.”
“Tiện dân hạ đẳng vẫn mãi là tiện dân hạ đẳng, tuổi trẻ chưa trải sự đời.”
“Đi làm tay sai mà liều mạng làm gì? Tới lúc bị vứt đi như chó chết lại khóc.”
Tội nghiệp những người lính chân đất thật thà, vừa phải liều mạng, vừa bị chửi là ngu si, đần độn.
Trong tòa nhà, sĩ quan Nhật nhìn thấy có bóng dáng lính Đại Hạ cõng thuốc nổ chạy ra chỗ ngã tư liền hạ lệnh:
– Nổ súng!
– Bắn chết tụi nó!
Viên sĩ quan Nhật Bản gào lên, sau đó cầm súng trường lên ngắm bắn.
– Đoàng!
– Đoàng!
– Đoàng!
Mỗi một người lính Nhật đều ngắm bắn thật kỹ trước khi bóp cò, chắt chiu từng viên đạn nên hỏa lực nghe có vẻ lẻ tẻ.
Tuy nhiên, với khả năng ngắm chuẩn của lực lượng tinh nhuệ, mỗi một tiếng súng của người Nhật vang lên là lại khiến cho Lý Đại Ngưu và đồng bọn co rúm người lại vì sợ hãi.
Mỗi người trong nhóm lính của họ cõng bao một thuốc nổ trên lưng và buộc một bao trước ngực tiến sát lại về phía tòa nhà hiện đang là lô cốt của Nhật.
Họ vừa bò vừa cúi sát đất, luồn lách qua những chiếc xe vứt lại giữa đường, cố gắng né tránh đạn bắn của lính Nhật Bản một cách vụng về.
Dù sao họ cũng chỉ là nông dân, mới được đưa ra chiến trường thí mạng gần đây, hoàn toàn không biết gì về kiến thức, chiến tranh, kinh nghiệm chiến đấu.