Biến Thiên 2 – Đế Quốc Nhà Trần Chinh Phục Thế Giới
- Chương 369: Quốc Trưởng Heidler và Đại Đức đế quốc (1)
Chương 369: Quốc Trưởng Heidler và Đại Đức đế quốc (1)
– Các hiệp ước giải trừ quân bị là bất bình đẳng.
– Vì sao chỉ có người Đức chúng tôi là bị hạn chế!
– Lạy chúa, tôi có thể giải tán toàn bộ quân đội ngay lập tức, miễn là Anh và Pháp làm điềm tương tự.
– Nhưng hãy nhìn xem, bọn họ sẽ không bao giờ làm điều đó.
– Họ không những không giảm bớt quân đội mà còn tăng mạnh một cách điên cuồng, để làm gì vậy? Họ muốn giết sạch người Đức sao?
Những lời diễn thuyết hùng hồn của anh chàng họa sĩ nhanh chóng thu hút mối quan tâm của hàng chục ngàn người đang tụ tập nghe tại trung tâm Berlin.
Bộ ria mép quen thuộc.
Ngôn ngữ cơ thể mạnh mẽ với tay chân vung vẩy.
Khuôn mặt tếu theo kiểu nghiêm túc một cách lạ thường.
“Đây là chàng họa sĩ sẽ vẽ lại đường biên giới châu âu.”
Một khẳng định mà bất cứ người hiện đại nào có kiến thức lịch sử xuyên không tới đây đều sẽ thốt lên.
Ánh mắt lấp lánh ánh sao của dân Đức bên dưới khán đài là minh chứng rõ ràng nhất cho việc ấy.
Họ đã hoàn toàn bị thuyết phục.
– Đúng vậy! Vì sao chỉ có nước Đức bị phân biệt đối xử? Vì sao những quốc gia khác không bị giải tán quân đội.
– Chỉ có Heidler, chỉ có ông ấy mới thực sự suy nghĩ cho người Đức.
– Lũ tài phiệt người cáo đáng chết, chúng đã hút máu nước Đức bao lâu nay rồi.
– Heidler đã dẫn dắt chúng ta vượt qua Đại Khủng Hoảng, tôi tin tưởng ngài ấy.
Sau thế chiến thứ hai, các nhà tài phiệt Mỹ – Anh do tộc người cáo làm chủ lực đã âm thầm phát động một cuộc khủng hoảng kinh tế ở phố Wall, sau đó xuất khẩu khủng hoảng ra toàn thế giới để vơ vét tài sản.
Sự kiện này còn được gọi với cái tên là Đại Khủng Hoảng, chỉ có Liên Xô, đế quốc Việt, Long Quốc, Tây Việt thoát khỏi.
Đức khi đó đang nằm trong sự kiểm soát của Anh cũng không tránh được việc thất nghiệp tràn lan, dân đói đầy đường.
Đúng lúc này, Heidler đứng ra, hứa với người dân rằng sẽ cứu họ thoát khỏi khủng hoảng kinh tế, công nhân có việc làm, người dân có bánh mì.
Và ông ta đã làm được, sử dụng hệ thống can thiệp nhà nước của xã hội chủ nghĩa, Heidler nhanh chóng khôi phục sản xuất, tạo ra công ăn việc làm cho người dân.
Không khó hiểu khi uy tín của Heidler lên cao chót vót trong lòng dân Đức.
Và hiện tại, Heidler tận dụng uy tín của mình, công khai chất vấn những hạn chế về mặt quân sự mà Anh – Pháp tròng lên cổ nước Đức.
Đây là câu hỏi nhức nhối mà đến ngay cả chính trị gia lão luyện nhất nước Anh cũng khó lòng trả lời thỏa đáng.
Sau Đại Âu Chiến, nước Đức bại trận và phải chấp nhận giải tán quân đội, chỉ được phép duy trì một số lượng rất nhỏ cho mục đích an ninh.
Rõ ràng, đây là điều khoản bất bình đẳng với người Đức.
– Vậy nên!
– Kể từ hôm nay, Đức Quốc Xã sẽ rút khỏi hội Quốc Liên, đồng thời khôi phục chế độ nghĩa vụ quân sự, bãi bỏ mọi hạn chế đã ký trong hòa ước Versailles.
Trên thực tế, Đức đã ngầm khôi phục quân sự từ trước, chỉ là không công khai ra mà thôi.
Nay cảm thấy đế quốc Anh có dấu hiệu thả lỏng nên mới nhân cơ hội tuyên bố.
Theo sau, toàn châu âu bước vào cơn địa chấn chính trị chưa từng có.
Người dân Đức vui mừng hớn hở nhưng cả châu âu phải nín thở xem phản ứng của đế quốc Anh.
Bởi vì hành động của Heidler không khác nào cái vả đôm đốp vào mặt người Anh.
Dựa theo lẽ thường, người Anh sẽ sử dụng sức mạnh tuyệt đối nghiền nát Heidler trước khi ông ta làm được điều gì khác lớn lao hơn.
Nhưng đáng kinh ngạc là đế quốc Anh lại im lặng trước hành động này.
Thậm chí ngay sau đó, khu vực Saarland đang bị Hội Quốc Liên do Anh điều hành để giám sát Đức cũng được Đức thu hồi mà không tốn một viên đạn.
Anh Quốc vẫn im lặng, một sự im lặng kỳ lạ.
Một tháng sau, đế quốc Anh tuyên bố giải tỏa hạn chế quân sự và cho phép Đức phát triển hải quân.
Hành động này có thể nói là khiến toàn bộ châu âu kinh ngạc đến há hốc mồm.
Cho dù có vặt hết tóc trên đầu thì họ cũng không hiểu vì sao đế quốc Anh lại “cắn răng nhịn nhục” trước Đức đến vậy.
Phải biết Liên Xô chỉ quịt của đế quốc Anh có mấy đồng tiền lãi thôi đã bị cấm vận, bao vây vĩnh viễn.
Có thể thấy người Anh thù hằn ghê gớm thế nào.
Nhưng đối với giới chính trị có hiểu biết rộng thì họ thừa sức hiểu rằng Anh Quốc đang muốn biến Đức thành con bài tiên phong chống Liên Xô hỗ trợ Ba Lan.
Sau Đại Khủng Hoảng, Liên Xô ngày càng cho thấy sự ưu việt của mình khi phát triển thần tốc trong khi Ba Lan đã đuối sức vì bị Anh – Pháp hút máu quá nhiều.
Dưới tình thế đó, việc tạo thêm con cờ chống Liên Xô là cần thiết nên Anh Quốc cố tình nuôi Đức béo lên là hành động dễ hiểu.
Chính vì biết mục đích của Anh Quốc nên Heidler ngày càng tham lam hơn.
Ông ta tự xưng Quốc Trưởng suốt đời, đồng thời cho xây các trạm phát sóng theo công nghệ của tập đoàn Murkoff đã lấy được giai đoạn cuối Đại Âu Chiến.
Dưới sức mạnh của công nghệ tẩy não từ tập đoàn Murkoff, toàn bộ đế quốc Đức đều đã chung tay một lòng.
Dựa vào đó, Heidler lần lượt thu hồi Rhineland, sáp nhập Áo, can thiệp vào nội chiến Tây Ban Nha, biến thành quái vật khổng lồ dưới sự che chở của đế quốc Anh.
Thậm chí chưa vừa lòng, Hitler còn lên kế hoạch xâm lược Tiệp Khắc.
Tuy nhiên, hành động này đã bị rò rỉ, dẫn tới Liên Xô kêu gọi sự phản đối từ hai cường quốc khác ở châu âu là Anh Pháp.
Đế quốc Nhà Trần với địa vị siêu cường cũng được mời tới nhưng Trần Tí từ chối với lý do đây là việc nội bộ của châu âu.
Trên thực tế, Trần Tí muốn nhìn xem Anh – Pháp tự tay đẩy mình xuống địa ngục như thế nào.
Chỉ cần giải quyết được thái độ của đế quốc Anh thì Heidler sẽ hoàn tất công việc chuẩn bị cho thế chiến thứ hai, cũng đồng thời là trận chiến biến đưa Anh – Pháp ra khỏi vị trí siêu cường vĩnh viễn.
Ngày ba mươi, ngày cuối cùng của tháng.
Đại diện các nước Ý, Anh, Pháp, Đức, Liên Xô… tụ tập xung quanh một phòng họp lớn tại Munich, nơi mà có rất nhiều nhân vật lớn tại châu âu bàn bạc về vấn đề Tiệp Khắc.
– Đức tập trung quân đội ở biên giới, đang xua quân tấn công xâm lược ồ ạt vào Tiệp Khắc.
– Tôi mong rằng các nước đồng minh cùng nhau lên át và đẩy lùi Phát Xít Đức, bảo vệ nền dân chủ, độc lập và toàn vẹn lãnh thổ của Tiệp Khắc.
Đại diện của Tiệp Khắc đứng lên tuyên bố dõng dạc trước hội nghị.
Với tư cách là đồng minh thân cận của Anh và Pháp, Tiệp Khắc tin rằng mình sẽ được các đế quốc tư bản bảo vệ.
Đáng tiếc, Khi anh ta nhìn sang chỉ thấy đại diện Anh Quốc bận giũa bộ nail móng tay trong khi người Pháp cúi đầu ngủ gục cứ như thể tối qua cày cuộng cả đêm vậy.
– Này, ông đừng có mà vu khống bậy bạ.
– Nước Đức là một quốc gia siêu vĩ đại, siêu tự do, siêu dân chủ, không bao giờ có hành vi xâm lược.
Đại diện từ Đức đứng dậy phản pháo bằng một tuyên ngôn quen thuộc của đế quốc Anh khiến đại diện từ Anh rất hài lòng.
– Hơn nữa, chúng tôi cũng đang có quan ngại lớn về việc phân biệt đối xử của chính phủ Tiệp Khắc đối với công dân Đức ở Sudeten.
Sudeten là một vùng đang thuộc cai trị của Tiệp Khắc, hiện đang có hơn ba triệu người Đức sinh sống và chịu phân biệt đối xử.
Đây là chính sách của đế quốc Anh dùng để kích mâu thuẫn nhưng hiện tại lại trở thành lý do để Đức mặc cả.
– Các người giết hại, áp bức người Đức, sau đó lại còn không cho người Đức lên tiếng sao?
Đại diện từ Đức đứng ra chất vấn một cách hùng hồn khiến cả hội trường lặng ngắt như tờ.
Ngoại trưởng Tiệp Khắc quay sang cầu cứu đồng minh là Anh Pháp nhưng chỉ nhận được ánh mắt miệt thị.
Chỉ có duy nhất Liên Xô đứng ra phản bác:
– Đây không phải là lý do để các người thực hiện cuộc xâm lược vào một quốc gia có chủ quyền như Tiệp Khắc.
– Nếu người Đức khăng khăng gây chiến, Liên Xô có thể gửi quân tới tham chiến bảo vệ Tiệp Khắc.
Lời này khiến ngoại trưởng Tiệp Khắc mừng tới phát khóc.
Cuối cùng cũng có người đứng ra bảo vệ Tiệp Khắc trong khi những “đồng minh” lại làm ngơ.
Hiện tại, ông ta mới thấm thía chân lý: “Thà làm kẻ thù của đế quốc tư bản chứ đừng bao giờ làm đồng minh của họ.”