Biến Thiên 2 – Đế Quốc Nhà Trần Chinh Phục Thế Giới
- Chương 370: Quốc trưởng Heidler, Đại Đức đế quốc (2)
Chương 370: Quốc trưởng Heidler, Đại Đức đế quốc (2)
Nhưng Tiệp Khắc vui mừng hơi sớm.
Ba Lan, thú cưng mà đế quốc Anh nuôi để cắn Liên Xô gạt phăng ý kiến này:
– Hừ, Liên Xô nên lo chuyện của mình đi, đừng có bồ chao bồ chít, ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng.
– Ba Lan tuyên bố sẽ vĩnh viễn chống lại Liên Xô, ngăn cản bất kỳ nỗ lực nào của Liên Xô nhằm hỗ trợ Tiệp Khắc khỏi một cuộc xâm lược từ Đức.
“Nếu Liên Xô dám hỗ trợ Tiệp Khắc, Ba Lan sẽ chiến đấu cùng với Đức đến người Ba Lan cuối cùng.”
Câu nói cuối cùng không ra khỏi miệng nhưng tất cả mọi người đều hiểu quan điểm của Ba Lan.
Đây cũng không phải là điều gì khó hiểu bởi ngay trước đó, Ba Lan và Đức đã bí mật ký hiệp định đồng minh riêng với nhau, thông tục gọi là đi đêm, cùng nhau mưu đồ phân chia lãnh thổ Tiệp Khắc.
Quả Nhiên, đại sứ Ba Lan cười nháy mắt với bộ trưởng Bộ Ngoại Giao Đức khiến ngoại trưởng Tiệp Khắc tái mặt.
Người thời hiện đại thấy cảnh này sẽ phải ngạc nhiên đến ngoác mồm khi Ba Lan nhảy ra ủng hộ Đức Quốc Xã nhưng chính trị gia đương thời đều biết là chuyện đương nhiên.
Bởi vì ông chủ của Ba Lan, đế quốc Anh đã ngầm bật đèn xanh từ trước.
– Thế giới siêu tự do, siêu dân chủ của chúng ta cần phải tôn trọng quyền bình đẳng của công dân Đức.
– Chúng tôi thấy người Đức đưa ra những yêu sách này hoàn toàn hợp lý.
Đại diện từ đế quốc Anh vốn im bặt từ nãy đến giờ bỗng nhiên nhảy ra phản bác ngay ý kiến của Liên Xô.
Dù sao thù hằn đã lâu, có cơ hội là phá thôi.
Ngay lập tức, các quốc gia chư hầu hùa theo phụ họa:
– Đúng vậy, chúng ta là thế giới dân chủ, tự do, cần phải bảo vệ người Đức.
– Hay là cắt nhường lãnh thổ Tiệp Khắc cho Đức đi!
– Đúng đấy, như thế mới đúng với tinh thần siêu tự do, siêu dân chủ.
– Sáp nhập Tiệp Khắc vào Đức là một quyết định đúng đắn, vì sự hòa bình, thịnh vượng của thế giới tự do.
Mỗi một lời nói ra lại như dao đâm vào tim người Tiệp Khắc.
“Người Đức có quyền, người Tiệp Khắc chúng tôi không có quyền con người sao? Chẳng lẽ Tiệp Khắc là khỉ đột.”
Câu nói này gào thét trong lòng ngoại trưởng Tiệp Khắc không nhưng nói ra miệng được vì các “đồng minh” của Tiệp Khắc đang hùa theo Đức.
Ông ta đành quay sang nhìn đại diện Liên Xô với ánh mắt cầu khẩn.
Thật buồn cười khi trước đó Tiệp Khắc quỳ liếm dưới chân người Anh, thề chống Liên Xô tới người Tiệp Khắc cuối cùng mà nay phải đi nhờ cậy Liên Xô cứu mình khỏi Đức Quốc Xã.
Nhưng Liên Xô cũng không làm gì được, đành thở dài lắc đầu vì hoàn toàn bị cô lập.
“Nếu đế quốc Nhà Trần có mặt ở đây thì tốt, đáng tiếc!”
Thời điểm này, Liên Xô chỉ là một quốc gia vừa hoàn thành công nghiệp hóa, chưa phải siêu cường nên không có nhiều tiếng nói.
Quyền quyết định ở châu âu về hết tay đế quốc Anh.
Trừ khi đế quốc Nhà Trần, siêu cường đối trọng với đế quốc Anh vươn tay ra can thiệp thì Tiệp Khắc mới thoát nguy cơ nhưng hiển nhiên Trần Tí không điên mà tự làm thiệt hại bản thân để đi giúp đế quốc Anh làm gì.
Ai phá thì người đó chịu, đế quốc Anh phải tự mình chịu trách nhiệm cho việc nuôi Đức béo mập múp míp.
– Được!
– Tất cả mọi người biểu quyết đi, Tiệp Khắc có nên sáp nhập vào Đức quốc Xã hay không?
Theo lệnh của đế quốc Anh, tất cả chư hầu dồn dập bỏ phiếu đồng ý khiến ngoại trưởng Tiệp Khắc run rẩy siết chặt nắm đấm.
Trong đầu ông ta bây giờ thấm đẫm câu nói: “Thà làm kẻ thù của đế quốc tư bản, đừng bao giờ làm đồng minh của họ.
Tiệp Khắc không có quyền tự quyết.
Cơ chế của đế quốc tư bản giống như xã hội đen thu phí bảo kê vậy.
Đế quốc mạnh nhất là đế quốc Anh sẽ thu tiền cống nạp của các nước nhỏ như Tiệp Khắc, đồng thời vỗ ngực chịu trách nhiệm bảo kê họ.
Ưu điểm của nó là giúp Tiệp Khắc giảm bớt gánh nặng quốc phòng về người và của trong thời bình, tập trung nuôi một đế quốc mạnh nhất làm đại ca.
Nhưng đánh đổi lại là mất đi quyền tự chủ an ninh, khi bị đại ca vứt bỏ thì chỉ có thể trơ mắt nhìn người khác giày xéo quê hương mình, giống như cách mà Áo bị Anh bán rẻ cho Đức.
Vậy nên xét công bằng mà nói, ngoại trưởng Tiệp Khắc không phải hèn khi phải nhìn sắc mặt người khác mà tình thế bắt buộc phải như thế vì bản thân Tiệp Khắc không có khả năng tự vệ.
Trong giây phút đen tối nhất, một tiếng nói trầm đục vang lên giống như hi vọng cuối đường hầm:
– Liên Xô kiên quyết phản đối việc sáp nhập Tiệp Khắc vào Đức và Ba Lan, đảm bảo quyền toàn vẹn lãnh thổ của một quốc gia có chủ quyền.
Cả hội trường rơi vào tình trạng căng thẳng.
Bởi vì Liên Xô là một nước lớn, ý kiến phản đối của Liên Xô khiến cuộc họp không đưa ra được hiệp định cuối cùng.
Cả Anh – Pháp – Đức đều tức giận với việc phá bĩnh của Liên Xô trong kế hoạch nuôi Đức mập lên.
Cuối cùng, Anh đành tuyên bố cuộc họp kết thúc, ngày mai bàn tiếp.
Ngoại trưởng Tiệp Khắc cứ tưởng quốc gia của mình đã thoát khỏi nạn ngoại xâm.
Thế nhưng, sự thực tàn khốc…
– Cái gì?
– Vì sao tôi lại không được tham gia cuộc họp liên quan tới chính tổ quốc mình?
– Hội nghị bàn về Tiệp Khắc mà không có Tiệp Khắc, các ông làm ăn kiểu gì vậy?
Ngay sáng hôm sau, ngoại trưởng Tiệp Khắc bị đội bảo vệ lực lưỡng của đế quốc Anh đuổi ra ngoài.
– Xin lỗi!
– Đại diện Tiệp Khắc và Liên Xô bị loại khỏi cuộc họp vì không tự do, không dân chủ theo sự chỉ đạo của đế quốc Anh.
Một câu chuyện cười nhưng lại không thể gây cười.
– Tự do.. dân chủ!
– Lại cái lý do củ chuối ấy!
– Tại sao đế quốc anh tự cho mình cái quyền quy định ai là dân chủ, ai không dân chủ?
Đại diện ở Liên Xô ở bên cạnh chất vấn nhưng không có đáp án vì chẳng ai quan tâm tới ý kiến của Liên Xô.
Trên thực tế, nguyên nhân thì ai cũng biết.
Bởi vì đế quốc Anh đã hứa bán Tiệp Khắc cho Đức với Ba Lan rồi mà Liên Xô và Tiệp Khắc dám đưa ra ý kiến phản đối nên chúng mượn cớ đuổi ra ngoài dằn mặt.
Chiêu trò cô lập, cấm vận với người bất đồng ý kiến cực kỳ quen thuộc mà đến thế kỷ 21 người ta vẫn sẽ dùng tiếp.
Quả nhiên, sau khi đuổi đi Liên Xô, tất cả các lãnh đạo ở châu âu đều biết đế quốc Anh đã đi đêm với Đức nên đồng loạt bỏ phiếu xóa xổ Tiệp Khắc, cắt nhường lãnh thổ cho Đức và Ba Lan chia nhau.
Kể từ đây, Đại Đức đế quốc chính thức thành lập nhờ sáp nhập phần lớn lãnh thổ Tiệp Khắc vào mình.
(Đây là sự kiện có thật chứ không phải tác bịa nhé, bạn nào không tin có thể tra cứu hội Nghị Munich.)
Sáng hôm sau, người ta nhìn thấy một kẻ điên lang thang trên đường phố Munich, luôn mồm lẩm bẩm:
– Thà làm kẻ thù của đế quốc tư bản, còn hơn làm đồng minh của nó.
– Thà làm kẻ thù của đế quốc tư bản, còn hơn làm đồng minh của nó.
– Thà làm kẻ thù của đế quốc tư bản, còn hơn làm đồng minh của nó.
Người ta gọi đó là thằng ngu đồng minh, không ai rõ hắn là ai, cuối cùng đành đưa vào viện tâm thần Murkoff cống hiến chút giá trị cuối cùng cho thế giới tự do.
Khi Trần Tí nghe tin tình báo, chỉ có thể bật cười trong sự chua xót.
– Quả là vở hài kịch hay nhất thế giới.
– Đất nước Tiệp Khắc không được phép tham gia cuộc họp quyết định vận mệnh của chính mình.
– Đức tương lai hủy diệt đế quốc Anh lại được đế quốc Anh liều mạng bảo vệ bằng mọi giá.
– Ba Lan sắp bị Đức thôn tính giờ lại đang là đồng minh thân thiết với nhau cùng chia cắt Tiệp Khắc, tình chàng ý thiếp.
– Liên Xô, quốc gia bị cả châu âu thù ghét lại là người duy nhất cản trở Đức hủy diệt châu âu.
– Pháp, đồng minh thân thiết của Tiệp Khắc lại nhảy ra bán đứng Tiệp Khắc đầu tiên.
– Bộ phim lịch sử này mà được thể hiện đúng sự thật thì phim bom tấn Hollywood cũng phải gọi bằng… điện thoại.
– Đáng tiếc, thời hiện đại, truyền thông phương tây tìm mọi cách lấp liếm bằng được sự thật này, nếu không thì đã có phim hay để xem rồi.