Chương 368: Nhật Bản xâm Hạ (8)
Từ trên thân máy bay, những quả bom được thả rơi tự do, nhẹ nhàng rớt xuống như trái chín cành, xuyên qua tầng mây trắng phau, dần dần tiếp cận đám người ngơ ngác bên dưới.
Tái bom nhỏ dần, chao đảo qua lại cực kỳ tinh nghịch cho tới khi trở thành một chấm li ti và “bùm”.
Ánh sáng đỏ rực nhanh chóng chiếm lấy tầm mắt của những sĩ quan Đại Hạ dốt nát.
Đi kèm với nó là những tiếng nổ rung trời đánh bay bao cát, ụ súng, lô cốt…
Ầm!
Ầm!
Ầm!
Toàn bộ binh sĩ Đại Hạ lân cận lâm vào tình trạng điếc tạm thời, tầm mắt mơ hồ không thấy gì cả, cứ như kiểu vừa mới uống vodka pha với bia hà nội.
Thậm chí có người chảy máu lỗ tai, ngất xỉu vì bị tiếng bom nổ xuyên thủng màng nhĩ.
Đây chính là tai hại của việc thiếu kiến thức quân sự hiện đại, đáng lẽ tất cả phải biết nằm sát đất, bịt tai khi thấy máy bay ném bom.
Nhưng cũng không thể trách họ được vì Đại Hạ Dân Quốc chỉ là bãi rác của đế quốc tư bản.
Dù đổ một số tiền khổng lồ đầu tư vào quốc phòng nhưng đế quốc Anh không cho phép Đại Hạ mua hay phát triển hệ thống phòng không.
Dẫn tới binh lính Đại Hạ lần đầu đối mặt với may bay hầu như không có kinh nghiệm gì cả.
Ầm!
Ầm!
Ầm!
Lại thêm một loạt bom rơi nữa kèm với pháo kích khiến binh lính Đại Hạ Dân Quốc sợ đến vãi ra quần.
Đây là chiến thuật liên hợp tác chiến thường thấy của quân đội hiện đại.
Máy bay tiêm kích đi đầu dọn đường, máy bay ném bom dọn sạch chướng ngại, pháo kích phá hủy lực lượng phòng ngự và tiếp đó bộ binh, tăng thiết giáp xung phong.
Nếu ở khu vực gần biển sẽ có thêm tiết mục pháo hạm mở màn nữa là tuyệt cú mèo.
Có thể nói, quân Nhật hiện tại đã được Anh – Pháp – Mỹ hỗ trợ đạt tới tiêu chuẩn hiệp đồng tác chiến của quân sự hiện đại.
– Cứu con, mẹ ơi, cứu con với!
– Con chỉ đút lót đi lính để chơi gái thôi mà!
– Hu hu hu, ai cứu tôi với!
– Không chơi nữa, tôi muốn về nhà.
Tiếng khóc lóc, hoảng loạn ngày càng dâng cao trong khi các chỉ huy của Đại Hạ Dân Quốc cũng không biết làm cách nào để chống lại máy bay.
Những thứ mà họ có chỉ là súng pháo đánh bộ cổ lỗ sỉ mà chính phủ Đại Hạ bị phương tây ép mua với giá cắt cổ. (Pháo phòng không khác với pháo bình thường)
Họ không phải nhân vật chính trong mấy bộ phim “kháng nhật thần kịch” cầm lựu đạn ném tới tận máy bay.
Rất may, cuối cùng họ cũng được nhìn thấy kẻ địch trên bộ, tạo cơ hội thể hiện sức chiến đấu “siêu phàm” của quân đội tay sai.
Nhưng cũng không may, bởi vì kẻ địch trên bộ này cũng chẳng phải yếu đuối gì cho cam.
Từ phía đối diện cây cầu, rậm rạp, chằng chịt lính bộ binh Nhật tiến lên cùng với xe tăng thiết giáp yểm trợ đằng trước.
Cầu Lư Câu vốn là một cầu lớn trọng điểm kiên cố, có chiều rộng không nhỏ nên thậm chí có thể cho hai đến ba xe thiết giáp đi song song.
Lính Nhật nấp ở đằng sau xe thiết giáp từ từ tiến lên trong sự bất lực của quân đội Đại Hạ Dân Quốc.
Đừng nói đến việc bắn trả sẽ bị lính bắn tỉa Nhật Bản xuyên táo.
Cho dù bắn được thì súng cổ lỗ sĩ mà Anh – Pháp thải ra làm sao xuyên nổi lớp thiết giáp dày cộm.
– Keng!
– Keng!
– Keng!
Tia lửa và tiếng sắt thép ma sát chói tai vang lên liên tục mỗi khi lính Đại Hạ bóp cò súng nhưng hiệu quả thì như muối bỏ biển.
– Súng bắn không có tác dụng!
– Mau đem pháo ra!
Một sĩ quan chỉ huy pháo binh của Đại Hạ Dân Quốc vội vàng chỉ lệnh vì đây là biện pháo khả dĩ nhất.
Nhưng khi anh ta quay lại thì cũng phải ngẩn người ngơ ngác.
Trận địa pháo binh của họ hầu như đã bị phá hủy hoàn toàn sau đợt dội bom vừa rồi.
Binh lính cụt chân, gãy tay nằm la liệt trên đất, bánh xe pháo lủng lẳng đong đưa trên họng pháo cong queo hơn cả boy phố bo cua.
Bằng một cách nào đó, người Nhật Bản đã có được bản bồ bố trí quân sự mà người Đại Hạ nộp cho đế quốc Anh, tiếp đó xả bom phá hủy khu vực chủ chốt.
Nhìn xe tăng Nhật Bản ngày càng gần, suy nghĩ đầu tiên của họ là đầu hàng hay trốn.
Tất nhiên, nếu lúc này có chiến sĩ cảm tử ôm bom lao vào trận địa địch giống người Việt từng làm thì may ra chặn được thoáng chốc.
Đáng tiếc, yêu cầu quân đội tay sai của đế quốc hy sinh mạng sống vì nhân dân thì còn khó hơn cả bảo hoa hậu ngừng bán rau.
– Rút!
– Mau rút lui!
– Lui về phương Nam!
Không cần có mệnh lệnh từ cấp trên, đám lính Đại Hạ dắt nhau thành đám, quăng súng, vứt mũ chạy thục mạng về phía hậu phương.
Vật tư bị vứt lại nhiều đến nỗi mà lính Nhật Bản vì mải lượm nhặt nên không kịp đuổi theo toán lính bỏ chạy của Đại Hạ.
Đến khi người Nhật Bản đuổi theo thì đã muộn, đào binh Đại Hạ đã chạy được vào trong thành Uyển Bình, nơi tập trung chủ lực của Đại Hạ Dân Quốc.
– Dừng lại!
– Không nên vội vã, hấp tấp!
– Truyền lệnh toàn quân ổn định chuẩn bị!
Đại tướng Shigeru của đế quốc Nhật Bản ra lệnh cho binh lính dừng lại tổ chức hàng ngũ.
Máy bay của họ cần phải trở về căn cứ để tiếp viện nhiên liệu, đạn dược rồi mới có thể xuất kích.
Dừng lại để chuẩn bị là một quyết định chính xác.
Nhưng chính bản thân Shigeru cũng không ngờ được, trận chiến của họ đã kết thúc.
Trong thành Uyển Bình.
Tưởng Giới Thạch thổi phù phù khói thuốc súng đang phì phèo trước mặt, bình thản ra lệnh:
– Phát điện báo, quốc trưởng Viên Thế Khải phạm phải tội ác tày trời, tạo ra xung đột với đế quốc Nhật Bản siêu dân chủ, siêu tự do nên đã tự sát tạ tội.
– Bắt đầu từ giờ, Đại Hạ dân Quốc sẽ rút khỏi khu vực mà Nhật Bản chiếm đóng.
– Đầu tiên là thành Uyển Bình, toàn quân rút lui, nhường lại thành trì cho Nhật.
Ở trước mặt Tưởng Giới Thạch, Viên Thế Khải nằm gục trên ghế, thái dương xuất hiện lỗ máu do đạn bắn, đã chết thẳng cẳng từ lâu.
Ở sau lưng Tưởng Giới Thạch, viên đại tá họ Khổng run như cầy sấy:
– Anh… anh rể!
– Làm thế này có ổn không?
Tưởng Giới Thạch khinh thường:
– Bây giờ biết sợ?
– Sao lúc nãy cầm mật thư của người Nhật chạy vào tim tao vui lắm mà?
– Do … do em không biết nội dung.
Tưởng Giới Thạch xoay người lại, cười gằn từng chữ:
– Mày đã lên thuyền giặc rồi, có hối hận cũng đã muộn.
Nói xong, nghĩ tới quan hệ họ hàng, thở dài vỗ vai căn dặn:
– Đừng có sợ!
– Pha đảo chính này có người Anh Quốc chỉ đạo, không ai dám phản đối.
– Chỉ cần chúng ta nghe lời Anh Quốc, dâng lãnh thổ cho Nhật Bản là được.
Nghe nói tới có Anh Quốc bảo kê, viên đại tá họ Khổng vui mừng lên hẳn.
Ở đất nước tay sai thì lời mẫu quốc chính là thánh chỉ.
– Dạ vâng!
– Để em chỉ huy quân đội rút lui.
Và thế là, tổng tư lệnh quân Nhật bất ngờ nhận được thư đầu hàng của Đại Hạ Dân Quốc.
Tưởng Giới Thạch quyết định rút khỏi cầu Lưu Câu, ngầm cắt nhường Bắc Kinh và Thiên Tân cho Nhật Bản.
Chưa dừng lại ở đó, đế quốc Anh còn công khai tẩy trắng cho Nhật Bản.
– Minamoto là một chiến sĩ vĩ đại của thế giới tự do!
– Anh ấy đã kiên cường chiến đấu tới giây phút cuối cùng để chống lại những tên khủng bố cộng sản Lôi Phong.
– Đế quốc Anh vô cùng thương tiếc trước sự ra đi của một chiến binh siêu tự do, siêu dân chủ, mong rằng anh ấy sẽ được an nghỉ.
Đại sứ của Anh đứng tại trước mộ của tên tội phạm hiếp dâm, giết người Minamoto dõng dạc tuyên bố anh ta là anh hùng của thế giới tự do.
Tưởng Giới Thạch, tân tổng thống của Đại Hạ Dân Quốc buộc phải quỳ xuống trước mộ của gã ta:
– Xin lỗi chiến sĩ vĩ đại của thế giới tự do Minamoto.
– Đại Hạ chúng tôi đã phạm phải tội lỗi không thể tha thứ khi đã làm anh thiệt mạng bởi những kẻ khủng bố cộng sản độc ác.
– Mong rằng những bồi thường mà Đại Hạ Dân Quốc dành cho đế quốc Nhật làm anh an ổn phần nào.
– Kể từ đây, Đại Hạ Dân Quốc sẽ ban bố lệnh tố cộng diệt cộng, giết bằng được những tên khủng bố cộng sản.
Khung cảnh trang nghiêm tới mức mà người ngoài không biết sẽ tưởng nhầm đây là lễ truy điệu của anh hùng giải cứu thế giới.
Đây chính là sức mạnh của đế quốc Anh, có thể dễ dàng tẩy trắng tội phạm thành anh hùng, biến nạn nhân thành khủng bố vì tư lợi bản thân.
Người Nhật hài lòng bắt tay với đại sứ Anh Quốc, cười nói vui vẻ:
– Cảm ơn ngài đã chủ trì công lý của thế giới tự do!
– Cho dù có phụ nữ, trẻ em thì họ vẫn bắt buộc phải làm khủng bố, là mục tiêu hợp pháp của quân đội hoàng gia Nhật Bản.
– Đúng vậy, chỉ cần binh lính của thế giới tự do thì tức là chính nghĩa.
Câu chuyện trở nên hài hòa đến mức người ta quên mất vừa mới xảy ra chiến tranh xong.
Nhưng thực sự phát xít Nhật sẽ dừng tại đây sao?
Điều đó không ai biết, người ta chỉ biết rằng sau khi Nhật Bản tạm lắng xuống, Đức quốc Xã lại nổi lên.
Cả châu âu đều đang phải phát cuồng với anh chàng họa sĩ người Áo tên Heidler.