Chương 367: Nhật Bản xâm Hạ (7)
– Cái gì?
Lần này thì đến cả những người lính Nhật Bản đi cùng cũng khải kinh ngạc há hốc mồm.
Đã sang đất nước của người ta, hãm hiếp con gái nhà lành, chửi bới sướng mồm, đi về an toàn và nay lại còn muốn sỉ nhục di thể người đã mất.
Đừng nói là bản thân người Đại Hạ đang có mặt, ngay cả lính Nhật cũng phải đỏ mặt, run chân.
Nhưng tên lính Nhật dẫn đầu phải làm theo đúng mệnh lệnh:
– Đúng vậy, cô gái này đã quyết rũ dũng sĩ của thế giới tự do.
– Chúng ta cần phải khám nghiệm tử thi, mổ xẻ cơ thể để tìm hiểu cô ta đã dùng thủ đoạn gì, có liên hệ với ai để truy bắt.
– Biết đâu… có được chứng cớ cô ta đã lang chạ với nhiều thằng khác… ha ha ha!
Ở trong văn hóa của người á đông, giày xéo thi thể người đã khuất là hành vi cực kỳ báng bổ.
Cho dù có thù lớn đến đâu, khi chết vẫn thường sẽ chôn cất tử tế.
Vậy nên người lính Nhật Bản cố ý nói to như vậy để khiêu khích.
Quả nhiên, dân chúng và binh lính Đại Hạ xung quanh nổi gân xanh, mắt long sòng sọc, thở phì phò như muốn lao vào cắt tiết lính Nhật.
Khổng Huệ Bình tái mét mặt mày, trong lòng cũng xuất hiện nỗi tức giận.
Dù sao họ vẫn chưa phải là tài phiệt, trình độ máu lạnh của họ còn kém.
Nhưng Khổng Huệ Bình không dám làm trái ý lính Nhật vì Tưởng Giới Thạch đã căn dặn trước.
Vấn đề không chỉ liên quan tới một mình anh ta mà ảnh hưởng tới nền thống trị tư bản của cả bốn gia tộc tài phiệt.
Đối với gia tộc tài phiệt, lợi ích tư bản luôn cao hơn lợi ích quốc gia.
– Không được manh động!
– Đứng yên tại chỗ!
– Các quan Nhật chỉ đang làm đúng nhiệm vụ điều tra thôi!
Nhờ vào sự ra sức ngăn cản của Khổng Huệ Bình, binh lính Đại Hạ dù tức giận điên cuồng nhưng vẫn không dám làm gì, trơ mắt đứng nhìn thi thể của cô gái tội nghiệp bị kẻ xâm lược xách đi.
Ngay khi mọi người tưởng kết thúc ở đây thì một tiếng hét lớn vang ra từ phía nóc nhà.
– A a a a…..
– Lũ chó chết!
– Tao liều mạng với chúng mày.
Chỉ thấy một chàng trai trẻ tuổi mặc áo sơ mi trắng, trên tay nắm chặt con dao lao thẳng về phía chỗ tên Minamoto.
Dân làng ngay lập tức nhận ra đó là Lôi Phong, anh trai của nạn nhân.
Bởi vì khoảng cách quá gần và bất ngờ, Minamoto lại đang bị trói nên không ai kịp phản ứng lại.
Đến tận khi con dao của chàng trai cắm thẳng vào trái tim của Minamoto làm máu phụt ra như mưa thì mọi người mới hoàn hồn lại.
Binh lính Đại Hạ ngơ ngác không biết làm gì.
Người dân thì nửa hưng phấn, nửa hoảng loạn.
Chỉ riêng lính Nhật thì ăn ý như đã diễn tập hàng trăm lần, một người bắn pháo hoa lên trời, một người lấy bộ đàm ra gọi:
– Báo cáo khẩn cấp!
– Đại Hạ khai chiến!
– Đại Hạ khai chiến!
Bốn chữ “Đại Hạ khai chiến” khiến trai tim Khổng Huệ Bình co thắt lại, vội vàng muốn đưa tay ngăn cản nhưng chỉ nhận lại một loạt họng súng tối om chĩa vào đầu.
– Giơ tay lên!
– Kể từ giờ, mày đã là tù binh của Nhật Bản đế quốc.
Cùng lúc đó, phía bên kia cầu Lư Câu, hàng chục ngàn quân Nhật chỉnh tề lớp lớp đợi sẵn từ trước.
Chiến tranh không phải trò đùa con nít, lao lên bắn loạn như chơi đồ hàng.
Ngay từ đầu, Nhật Bản đã huy động sẵn quân đội để chờ lý do xuất binh xâm chiếm cầu Lư Câu, tiến giới chiếm đóng Bắc Kinh.
Hàng hàng lớp lớp lính Nhật vác ba lô trên lưng, súng đeo trên vai, đứng nghiêm, nhìn thẳng về khán đài.
Họ đã giữ nguyên tư thế này cả tiếng đồng hồ nhưng không dám có một lời oán trách nào.
Xung quanh có các sĩ quan Nhật cầm kiếm chỉ huy trên tay đi đi lại lại tra xét theo danh sách từng chút một.
Chỉ cần hớ hênh đứng lệch hàng hay mở miệng nói chuyện là ăn ngay kẹo đồng theo quân Pháp.
Trong chế độ phát xít, kỷ luật quân đội là một trong những ưu điểm vượt trội so với đế quốc tư bản.
Cho dù có là tướng lĩnh quân đội khắt khe nhất cũng không thể không hài lòng với những gì mà họ thể hiện.
– Những chiến binh dũng cảm của đế quốc Nhật Bản!
– Trung thành, mạnh mẽ, kiên cường như những samurai chân chính.
– Là niềm tự hào của đế quốc mặt trời mọc.
Người lên tiếng là đại tướng Shigeru, tổng tư lệnh quân đội viễn chinh Đại Hạ của đế quốc Nhật Bản.
Ông ta nhìn xuống những chiến binh quý giá của mình, trong lòng mặc sức tưởng tượng cảnh sẽ đem cả đế quốc Anh, Mỹ dẫm hết dưới chân.
Không sai, người Nhật chưa bao giờ muốn làm tay sai cho đế quốc tư bản, mọi biểu hiện bề ngoài chỉ để lừa gạt lấy viện trợ từ chúng.
Sâu trong thâm tâm, Nhật Bản vẫn cay cú vì Anh – Mỹ liên hợp áp bức, cướp nhiều miếng mồi của họ, tiêu biểu là Ha Oai.
Bỗng trên trời vụt sáng một tràng pháo hoa rực rỡ.
Cùng với đó là sĩ quan cấp dưới báo cáo khẩn cấp:
– Báo, Đại Hạ Dân Quốc khai chiến!
Đây là ám hiệu ngầm của quân Nhật.
Họ không thể công khai nói rằng muốn xâm lược Đại Hạ nên dù muốn cũng phải ngụy trang bằng một cái quần lót mỏng manh.
– Tốt!
– Bọn Đại Hạ tiện chủng lại dám khiêu khích uy nghiêm của Thiên Hoàng!
– Toàn quân chuẩn bị!
– Hoàng quốc hưng suy, tại trong lúc này!
– Xuất Kích!
Shigeru rút từ trong người một thanh kiếm Nhật, làm động tác huy kiếm chém về phía trận địa Đại Hạ.
Toàn bộ đại quân di chuyển theo.
Bộ binh bước đều nhịp rầm rộ về phía cầu.
Xe thiết giáp nổ máy lao lên trước.
Máy bay cất cánh bay lượn trên không, nhanh chóng hóa thành những chấm đen lao vùn vụt xé gió phát ra những tiếng kêu ù ù.
Ù ù ù ù….
Và tất cả những chuyện này, đám lính Đại Hạ không hề hay biết gì cả.
Họ ngẩng đầu lên, tò mò nhìn về những chiếc máy bay chỉ chỏ với ánh nhìn ngơ ngác mà không biết đó là báo hiệu của tử thần.
Người Đại Hạ chưa từng có kinh nghiệm chiến đấu với máy bay, không biết rằng lúc này tốt nhất nên nhảy xuống hầm nào đó mà trốn.
Bọn họ bất ngờ cũng không lạ vì vốn trước đó Đại Hạ Dân Quốc đang có ưu thế về quân sự tại cầu Lư Câu thì đột nhiên phải nhận lệnh ngừng bắn do đế quốc Anh đưa ra.
Người Anh khẳng định chắc nịch rằng sẽ kiến tạo hòa bình, chỉ cần phía Đại Hạ ngoan ngoãn đứng im.
Bởi tư tưởng sùng tây, binh lính Đại Hạ Dân Quốc hoàn toàn không đề phòng nên chẳng hay biết gì về việc Nhật Bản được Anh Quốc ngầm câu giờ để tăng cường lực lượng.
Họ không biết chính tay đế quốc Anh là người viện trợ công nghệ, bán máy bay, xe tăng cho Nhật Bản, giúp họ tăng cường lực lượng tấn công Đại Hạ.
Để rồi giờ đây khi bị tập kích đột ngột, chẳng có bất kỳ thông tin hay phản ứng hợp lý nào cả.
Người có hiểu biết tương đối là Khổng Huệ Bình thì lại chơi trò mất tích, càng khiến tình thế thêm nát bét.
Thậm chí, một vài người lính còn giơ tay vẫy chào, tưởng máy bay Nhật sang đàm phán Hòa Bình theo lời hứa của Anh Quốc.
Đoàng!
Một viên đạn tóe lửa bay ra khỏi súng máy gắn trên máy bay, xuyên qua phần cánh quạt, làm một người lính Đại Hạ đang vẫy chào bắn ngược ra sau, đập lưng vào vách tường, chết ngay lập tức.
Trong khi mọi người khác còn chưa kịp hoàn hồn thì chiếc máy bay tiêm kích hai tầng cánh Kawasaki đã tiếp tục xả đạn quét một loạt.
Đoàng đoàng!
Đoàng đoàng đoàng!
Mặt đất bị cày xới tung lên, kèm theo đó là mùi máu tanh nồng của hàng chục binh lính xấu số bị ngã gục trong loạt tấn công đầu tiên của máy bay Nhật Bản.
Tới lúc này, một vài sĩ quan tầm trung mới hốt hoảng la hét:
– Chuyện gì thế!
– Mau tập trung!
– Tìm chỗ nấp, nhanh!
– Khốn kiếp, quân Nhật vi phạm hiệp định, lén đánh úp à?
– Nấp sau chiến hào, bao cát.
Những tiếng chửi loạn bay nhảy khắp nơi, may thay tuy trình độ có hạn nhưng họ cũng biết nấp sau công sự là cách an toàn nhất đối phó với súng máy.
Ngoài ra, máy bay tiêm kích của Nhật Bản cũng đã lướt qua trên đầu, tạm thời không bắn tiếp được do nòng súng chỉ hướng về phía trước khiến họ thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên, tiếng thở phào này còn quá sớm.
Sau Đại Âu Chiến, máy bay chiến đấu đã được phát triển hoàn thiện hơn rất nhiều.
Ngoài các lại máy bay tiêm kích sử dụng vũ khí cho không chiến như súng máy, rốc két còn có loại máy bay đánh bom chuyên biệt.
Và tất nhiên, đế quốc anh luôn hào phóng giúp đỡ Phát Xít Nhật trong việc chế tạo vũ khí.
Ù ù ù…
Lại một đàn máy bay nữa lao tới, nhưng những chiếc máy bay này tạo cảm giác nặng nề, chậm chạp hơn nhiều.
Bởi giới hạn công nghệ đương đại, máy bay bị hạn chế bởi động cơ nên tốc độ của máy bay ném bom rất chậm do phải tải thêm bom, dễ bị bắn hạ.
Đáng tiếc, quân đội Đại Hạ chỉ là bãi rác của đế quốc tư bản, trong tay không có vũ khí phòng không nên chỉ có thể trơ mắt nhìn máy bay Nhật Bản tiếp cận.