Chương 366: Nhật Bản xâm Hạ (6)
– Khốn kiếp, đám tiện dân Đại Hạ chúng mày sao dám bắt người Nhật Bổn cao quý?
– Mau tránh ra để tao vào lục soát!
Một tên lính Nhật vác súng đã gắn sẵn lưỡi lê lao đến chốt kiểm soát của phía Đại Hạ Dân Quốc cực kỳ hổ báo.
Ở phía sau anh ta chỉ lẻ tẻ vài chục người lính Nhật, đối diện với hơn ngàn lính Đại Hạ súng ống đầy đủ thì quả thực cách biệt rất lớn.
Đó là còn chưa kể đến trạm khác có hàng cây số dây thép gai chồng chồng lớp lớp kết hợp với bê tông cốt thép vững chắc.
Phải biết, hiện tại Đại Hạ và Nhật Bản đang trong trạng thái chiến tranh, cầu Lư Câu lại là trọng điểm quân sự đang tranh chấp, hành vi hổ báo nhất trường mẫu giáo của lính Nhật có thể phải trả giá bằng mạng sống của anh ta.
Nếu dám, lính Đại Hạ có thể nổ súng bắn trả ngay lập tức.
Chẳng qua phản ứng của sĩ quan Đại Hạ sẽ khiến người xem thất vọng.
– Bình tĩnh!
– Các ngài quan Nhật xin bình tĩnh, có gì thì từ từ nói!
Trưởng trạm gác này là do Khổng Huệ Bình chỉ huy, một sĩ quan cao cấp quân hàm đại tá dưới quyền Tưởng Giới Thạch, một trong bốn họ lớn (Tưởng, Tống, Khổng, Trần).
Tuy địa vị cao là thế, nhưng mỗi lần nhìn xuống lá cờ Nhật Bản tung bay trên lưỡi lê, Khổng Huệ Bình liền run cầm cập, sợ vãi ra quần lộ vẻ hèn mọn.
Dù… tên lính Nhật thậm chí đến hàm úy cũng chưa tới.
Là một trong bốn gia tộc tài phiệt lớn nhất Đại Hạ, Khổng Huệ Bình biết rõ những cuộc họp bàn bí ẩn.
Hiện tại, đế quốc Anh đã can thiệp, nghiêm cấm không cho phép Đại Hạ Dân Quốc phản kháng Nhật Bản với lý do sẽ ảnh hưởng đến hòa bình của thế giới tự do.
Vì vậy, Khổng Huệ Bình không dám phản ứng mạnh vì sợ sẽ bị quy tội làm kẻ gây nên chiến tranh và bị Anh Quốc phạt.
Chẳng qua thói đời của tư bản là lấn yếu sợ mạnh, Khổng Huệ Bình càng hèn yếu thì chúng lại càng phách lối:
– Nói cái gì mà nói!
– Cút ra, cái loại dân tộc hạ đẳng chúng mày chỉ xứng ăn phân ngựa thôi, có tư cách gì mà ở đây nói.
– Cút ra! Không tao bắn cho nát sọ!
Hành vi phách lối của lính Nhật khiến một vài binh sĩ Đại Hạ trẻ tuổi chưa trải sự đời nổi giận.
Dù là nơi nào cũng luôn có kẻ xấu, người tốt.
Họ cầm súng lên, nhắm vào kẻ địch và hét lớn:
– Khốn kiếp, đây là lãnh thổ của tụi tao, ai cho mày được phép lớn lối như thế!
– Giết chết bọn khốn này đi!
– Chỉ huy, ngài ra lệnh đi!
Nhưng những hành động nhiệt huyết, yêu nước này mau chóng bị Khổng Huệ Bình ngăn cản, hắn ta thẳng tay vả bôm bốp vào mặt những người lính trẻ manh động.
– Con mẹ mày!
– Ai cho phép tụi mày cãi lãi quan Nhật cao quý hả!
– Câm mõm chúng mày lại!
Trong ánh mắt kinh ngạc của những người lính trẻ tuổi, Khổng Huệ Bình cúi đầu, khom lưng ở trước mặt lính Nhật nịnh nọt:
– Xin ngài tha tội!
– Mấy thằng này mất dạy, nói bậy nói bạ làm ngài bẩn lỗ tai rồi.
Nhìn thấy sĩ quan Đại Hạ trước mặt khúm núm, lính Nhật càng thêm khinh thường:
– Hừ, cút ra!
– Minamoto đã mất tích ở khu này, chắc chắn là tụi bay bắt cóc!
– Tao đếm đến ba!
– Nếu tụi mày không tránh ra thì coi như tuyên chiến với đế quốc Nhật Bản siêu vĩ đại, siêu tự do, siêu dân chủ.
Ba!
Hai!
Một!
Khổng Huệ Bình tái mét mặt mày, không dám nói một lời, vội vàng ra lệnh:
– Mở cổng!
– Nhanh mở cổng!
Gã ta không dám làm phật ý người Nhật.
Mặc dù mở cổng trạm gác cho kẻ địch vào là trái quy định nhưng vẫn còn đỡ hơn làm phật lòng tài phiệt Anh Quốc.
Dù chết vài trăm dân đen Đại Hạ thì bốn họ tài phiệt có thể dễ dàng trấn áp, nhưng nếu lỡ làm tổn thương đến cọng lông tơ của lính Nhật, để Nhật Bản có cớ tổng tiến công thì chắc chắn gã sẽ bị đem đi tế cờ.
Và thế là, phòng tuyến trên cầu Lư Câu của Đại Hạ được xây dựng hệ thống phòng thủ vững chắc bằng bê tông, thép gai dễ dàng mở rộng vòng tay chào đón kẻ xâm lược.
Người Nhật dễ dàng đi qua như chốn không người.
Đột nhiên, một người lính Nhật Bản dừng lại trước mặt một anh lính Đại Hạ trẻ tuổi.
– Mày là thằng lúc nãy chửi tao đúng không?
Nói xong, không chờ trả lời, tên lính Nhật Bản giơ cao báng súng, dộng thẳng vào mặt anh lính trẻ tuổi:
– Ngu này!
– Bố láo này!
– Dám chửi bố mày này!
Ngay giữa vòng vây của hàng ngàn lính Đại Hạ súng ống tận răng, tên lính Nhật vẫn tự tin thoải mái giã vào mồm lính Đại Hạ.
Thậm chí đến một người ra can cũng không có vì đều bị kéo lại.
Chờ đến khi lính Nhật đánh mỏi tay, bỏ đi rồi thì các tay già đời mới khinh bỉ:
– Đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời.
– Phận làm tay sai thì lo mà quỳ liếm các bố đi.
– Sùng Tây, cuồng Mỹ, bái Nhật, châm ngôn sống của Đại Hạ mà dám cãi.
Nhưng đây chưa phải là thứ quá đáng nhất mà bè lũ tay sai có thể làm ra.
Minamoto, tên lính Nhật bị mất tích trên thực tế đang bị bao vây bởi người dân vì tội hãm hiếp, giết người.
Trước đó, hắn ta đột nhập vào phòng tuyến của Đại Hạ để thu thập tình báo, vô tình bắt gặp một nữ học sinh xinh đẹp đang về nhà liền đè ra hiếp và bóp cổ chết nhưng chưa kịp chạy trốn thì bị cư dân gần đó phát hiện.
Khi những tên lính Nhật khác cùng Khổng Huệ Bình tới, họ chỉ thấy cảnh một tên lính Nhật bị đánh sưng mặt mũi, trói giữa cột đình.
Bên cạnh đó là xác một người cô gái được phủ trên lớp vải trắng, chờ được đưa xuống mồ an táng.
Tuy rằng quần áo đã được người dân mặc vào theo chủ nghĩa nhân đạo nhưng dùng mắt cá chân để nhìn cũng thấy dấu vết bị bạo hành, hãm hiếp khắp người.
Nếu không phải họ tới kịp, chắc có lẽ Minamoto đã bị người dân giết chết trong phẫn nộ.
Khổng Huệ Bình thở phào.
– May rồi, chỉ cần quan Nhật còn sống là tốt!
Đối với Khổng Huệ Bình, mạng sống của tiện dân hạ đẳng không quan trọng, chỉ cần khiến người Nhật hài lòng là được.
Tuy nhiên, gã ta xem thường độ mặt dày của lính Nhật.
– Baka!
– Sao chúng mày dám vu oan cho dũng sĩ Nhật Bổn siêu vĩ đại, siêu tự do, siêu dân chủ!
Chỉ thấy tên lính Nhật rút kiếm ra đe dọa người dân, thậm chí còn muốn buộc tội ngược lại cô gái tội nghiệp đã chết trên đất là dụ dỗ lính Nhật.
Khổng Huệ Bình trợn mắt há hốc mồm, thật không thể tưởng tượng ra kỹ nghệ đổi trắng thay đen tuyệt đỉnh cỡ này.
– Khoan… khoan đã!
– Ngài có… hiểu lầm gì hay không?
Tên lính Nhật cắt ngang:
– Lầm gì mà lầm!
– Nhìn đây, rõ ràng là cô gái này muốn dụ dỗ, cướp lấy tài sản của dũng sĩ Nhật Bản siêu tự do, siêu dân chủ, siêu vĩ đại.
– Tất cả hành động của anh ta chỉ là để tự vệ thôi.
– Ấy vậy mà các người lại dám vu oan cho dũng sĩ Nhật Bổn.
– Chẳng lẽ các người dám chống lại các đồng minh Anh – Pháp – Mỹ siêu dân chủ, siêu tự do của Nhật Bổn sao?
Câu nói này là ngụ ý rằng Anh – Pháp – Mỹ sẽ đứng về phía Nhật Bản.
Trong cơ chế của tư bản, việc phân chia giai cấp được làm triệt để, không chỉ giữa người với người mà giữa quốc gia với nhau cũng phân chia quốc gia thượng đẳng và hạ đẳng.
Ví dụ như sự cố này, nếu kiện ra quốc tế thì đế quốc Anh sẽ ưu ái cho đế quốc thượng đẳng Nhật Bản, auto xử Đại Hạ thua.
Khổng Huệ Bình tái mặt, cuối cùng đành phải cắn răng chấp nhận:
– Vâng!
– Ngài nói đúng!
– Là cô gái dâm tiện này đã dụ dỗ dũng sĩ Nhật Bổn siêu dân chủ, siêu tự do!
Mặc dù đã quen với nói láo trắng trợn, đổi trắng thay đen của giới tư bản tài phiệt nhưng Khổng Huệ Bình vẫn phải dùng hết sức lực mới có thể thốt ra những điều trái lương tâm.
Đây chính là sức mạnh kinh khủng của đế quốc tư bản kiểm soát truyền thông có thể tùy thích biến trắng thành đen, đen thành trắng.
Tới đây, người Nhật Bản mới hài lòng đưa Minamoto trở về trong sự giận giữ, bạo động của người dân bản địa.
– Cẩu quan! Một đám cẩu quan bao che cho giặc!
– Phi! Chỉ giỏi bắt nạt dân nghèo.
Khổng Huệ Bình tuy bất lực trước lính Nhật nhưng đàn áp người dân thì không hề ngần ngại:
– Này này này!
– Cái lũ chúng bay nói gì đấy hả, ngậm mồm vào!
– Lính đâu, gô cổ hết tụi này cho tao, dám chống lại thế giới tự do à?
Vì e ngại làm phật lòng người Nhật, Khổng Huệ Bình ra lệnh cho binh lính bắt hết người dân lại để cho họ xem.
Kiểu như “đấy, tụi tao đã quỳ liếm như thế rồi, tha cho tụi tao đi!”.
Tuy nhiên, gã ta còn quá ngây thơ, người Nhật Bản không dừng lại ở đây.
Mục tiêu của Nhật Bản trong lần này là làm mọi cách lấy cớ để tiếp tục cuộc tổng tiến công.
Không quan trọng Khổng Huệ Bình có quỳ liếm cỡ nào, tên lính Nhật phải tìm cách để leo thang căng thẳng theo mệnh lệnh từ cấp trên.
– Tụi bay, đem xác cố gái này về để khám nghiệm cho tao.