Chương 362: Nhật Bản xâm Hạ (2)
Từ trên cao, đại tướng Shigeru nhìn thấy tất cả phản ứng của tiện dân Đại Hạ liền cười phá lên:
– Ha ha ha!
– Đúng là một dân tộc nô lệ ngoan ngoãn!
– Phải cảm ơn Viên Thế Khải vì đã huấn luyện ra những nô lệ vâng lời thế này.
Ở phía sau ông ta, các phụ tá hùa theo chúc mừng:
– Chúc mừng tướng quân, chắc chắn khi trở về ngài sẽ nhận được huy chương Thiên Hoàng.
– Mở rộng lãnh thổ khổng lồ, chiếm tới 30 triệu dân, ngài chính là công thần của đế quốc Nhật.
Shigeru vẫy tay giả vờ khiếm tốn:
– Không có gì, không có gì!
– Tất cả là nhờ quân lính Đại Hạ quá cùi bắp, quân số đông gấp ba mà vừa gặp dũng sĩ Nhật Bổn đã chạy tụt cả quần.
Nói nghe có vẻ khiêm tốn nhưng thực ra Shigeru ngầm khoe khoang có thể đánh bại kẻ địch đông gấp ba lần.
– Đúng rồi, nghe nói đám Đại Hạ Dân Quốc đang tụ binh tạo phản lại Thiên Hoàng.
– Hừ, Đông Á bệnh phu, không cần để ý tới.
– Mau tụ tập đám lính Mãn Châu tay sai, chuẩn bị ra trận.
– Phen này, chúng ta sẽ đánh thẳng xuống Nam Kinh, chiếm lấy toàn bộ Đại Hạ màu mỡ, giàu tài nguyên.
Kế hoạch ban đầu của Nhật Bản là chỉ chiếm vùng Đông Bắc rồi dừng lại, củng cố thống trị xong mới tính tiếp.
Trong kế hoạch đó, tù binh sẽ được trao trả sớm để đổi lấy tiền chuộc từ Đại Hạ Dân Quốc, tiếp tục tái vũ trang và xâm chiếm tiếp sau vài năm.
Tuy nhiên, sau khi nhận thấy Đại Hạ Dân Quốc yếu như cọng bún thiu, người Nhật dần có một tham vọng lớn hơn là chinh phục toàn bộ Đại Hạ trong thời gian ngắn.
Vậy nên, họ quyết định dồn binh lực xuống công chiếm Bắc Kinh, từng là thủ đô của Mãn Thanh để thành lập chế độ Mãn Châu tay sai.
Còn phía Đại Hạ Dân Quốc, chắc chắn sẽ không dễ dàng từ bỏ nên quyết chiến sẽ sớm diễn ra.
Đối với đám Đại Hạ tay sai của đế quốc Anh, người Nhật Bản không hề lo lắng chút nào.
Mối e ngại duy nhất của Nhật Bản chính là sự can thiệp của siêu cường quân sự mạnh nhất thế giới, Đế Quốc Nhà Trần.
Vì vậy, công chúa nước Nhật Yui đã có mặt tại thủ đô Định Long để diện kiến “song thánh” nước Việt.
– Kính chào nữ vương, kính chào lãnh tụ, xin cho phép Yui thay mặt Thiên Hoàng gửi tới hai ngài những lời thăm hỏi thân thiết nhất.
Đứng giữa đại điện trong hoàng cung, công chúa Yui trong bộ trang phục Kimono màu vàng sặc sỡ, hay tay nắm lại đặt trước bụng trông dịu dàng một cách hoàn hảo đậm chất phụ nữ á đông.
Công chúa Yui có khuôn mặt khá ưa nhìn, nụ cười tươi tắn, mái hất một bên và phong thái tự tin thường gặp ở quý tộc, hoàng thất.
– E hèm!
– Xin gửi lời cảm ơn tới Nhật Hoàng.
– Đồng thời, mời công chúa Yui an tọa!
Trần Tí đưa tay ra mời công chúa Nhật Bản ngồi xuống ở bên phải.
Nam tả, nữ hữu là quy tắc truyền thống của văn hóa á đông.
Đồng thời, anh cũng tránh nhắc đến danh xưng Thiên Hoàng mà dùng ngôn từ khác phù hợp hơn là Nhật Hoàng.
Nghe có vẻ giống nhau nhưng trong văn hóa á đông thì Thiên Hoàng là một danh xưng đặc thù mang đầy tham vọng mà Trần Tí sẽ không chấp nhận.
Công chúa Yui hiểu ẩn ý bên trong, nhưng phải cố giả vờ không biết tiếp tục câu chuyện:
– Dạ vâng! Nhìn thấy ngài lãnh tụ đã khỏe lại nhanh chóng như vậy, Yui cũng thấy vui trong lòng.
– Sức khỏe của ngài quả thật rất quan trọng với ổn định và an ninh khu vực.
Trần Tí cười, khẽ nắm tay Huyền An đang ngồi bên cạnh với ánh mắt chân tình:
– Tất cả cũng nhờ có em chăm sóc thì anh mới khỏe được.
– Cảm ơn em!
– Không có gì! Đó là bổn phận của người vợ!
Nhìn thấy sắp bị nhét một đống thức ăn cho chó, Yui vội vàng đổi chủ đề:
– Tình cảm của hai vị thật khiến người khác ngưỡng mộ.
– Không biết quý quốc có muốn kết mối tình thắm thiết với Nhật Bản giống như vậy hay không?
– Chúng ta đều là người châu á da vàng, nên chung tay xây dựng một châu á hùng cường.
Đây là một lời đề nghị có thể ngầm hiểu rằng muốn Nhật Bản – Việt cùng nhau chia cắt châu á.
Điều này hoàn toàn khả thi bởi cả Nhật Bản và đế quốc Việt đều nắm trong tay sức mạnh và tầm ảnh hưởng vượt trội.
Trong năm năm này, đế quốc Việt đã ngầm mở rộng ảnh hưởng trực tiếp ra tới tận châu phi, Nam Mỹ.
Toàn bộ những quốc gia nhỏ như Miến Điện, Xiêm, Indo, Mã Lai, Phi Líp Pin đều có trục kháng chiến thân Việt hoành hành, chiếm đóng một phần lãnh thổ.
Bản thân đế quốc Việt còn sở hữu cảng biển ở Đài Loan, Singapore nhờ hợp đồng thuê với Long Quốc.
Kết hợp với quyền kiểm soát đảo, quân cảng ở Biển Đông, đế quốc Việt đã kiểm soát được toàn bộ con đường hàng hải chủ chốt trong khu vực Đông Nam Á.
Còn phía Nhật Bản cũng đã thôn tính được nhiều lãnh thổ quan trọng giàu tài nguyên như Triều Tiên, Đông Bắc Đại Hạ, các vùng biển đảo quan trọng trên khu vực châu á – thái bình dương.
Thậm chí Nhật Bản còn đang cạnh tranh cả đảo Ha Oai với Mỹ, muốn hớt tay trên.
(Thời kỳ này, Ha Oai mới được sáp nhập và vẫn chưa bị Mỹ thôn tính hoàn toàn, có khá đông người Nhật sống tại Ha Oai.)
Nghe có vẻ hay với danh nghĩa đoàn kết châu á.
Nhưng Trần Tí từ chối:
– Ha ha ha, người Việt và người Nhật trước giờ vẫn là bạn bè thân thiết mà.
– Hơn nữa, châu á có nhiều quốc gia như vậy, phải để họ chia sẻ bớt gánh nặng đi chứ, gồng gánh hết làm gì.
Một lời từ chối không có hai chữ “từ chối” trong câu nó, mang đậm sắc ngoại giao á đông, nói ít hiểu nhiều cực kỳ thâm thúy.
Yui trầm xuống trong lòng, bởi lẽ đây là tín hiệu không mấy khả quan.
Trên thực tế, Nhật Bản có địa vị rất khó xử.
Sau thất bại trong chiến tranh Đài Loan năm năm trước, Nhật Bản trở nên thân thiết hơn với Anh, Mỹ, muốn dựa vào họ để mạnh lên.
Nhưng Anh, Mỹ là những con cáo già, chúng ừ ừ ậm ậm tỏ vẻ thân thiết nhưng chỉ muốn bòn rút lợi ích từ Nhật, lợi dụng quyền áp đặt ngôn luận để ngăn cản Nhật mở rộng bằng Hội Quốc Liên.
“Mẹ kiếp, lũ khốn tây lông, chúng nó đi xâm lược nước khác thì là ban phát văn minh, xuất khẩu dân chủ, tới lượt mình lại lấy cớ ngăn cản.”
Nghĩ tới những gì mà Nhật Bản gặp phải, Yui lại thầm chửi thề lũ Anh chim lợn đạo đức giả.
Nhật Bản vốn thèm thuồng lãnh thổ của Đại Hạ Dân Quốc từ lâu, thậm chí ngay cả Liên Xô cũng dám chiếm.
Chỉ là Anh Quốc không cho phép nên mới cắn răn nhịn tới giờ.
Lần này, khó khăn lắm Nhật Bản mới có cơ hội mở rộng lãnh thổ.
Đế quốc Việt chính là đối tượng cuối cùng mà Nhật Bản bắt buộc phải nhận được sự ủng hộ.
Nhưng Trần Tí không phải là con gà công nghiệp nhẹ dạ cả tin.
Phải biết, trong lịch sử của thế giới khác, chính tay phát xít Nhật đã khiến hai triệu người Việt chết đói không thương tiếc, dù cùng là cư dân châu á da vàng.
Đối với đế quốc tư bản, không bao giờ tồn tại hai chữ đồng minh, lợi ích mới là ưu tiên tối thượng.
Thà làm kẻ thù của đế quốc tư bản chứ đừng bao giờ mơ mộng làm đồng minh của họ.
Nhật Bản cũng biết rằng đế quốc Nhà Trần sẽ không dễ dàng đứng nhìn Nhật Bản mở rộng về phía nam.
Họ cũng chuẩn bị món quà hậu hĩnh.
– Lãnh tụ, ngài nghĩ sao về việc hợp tác Việt – Nhật phát triển hải quân?
– Chúng tôi được thừa hưởng rất nhiều công nghệ tiên tiến từ phương tây, bao gồm cả tàu sân bay.
– Nếu chúng ta hợp tác, Nhật Bản sẽ hỗ trợ toàn bộ công nghệ mà không cần tốn một đồng nào cả.
Công chúa Yui tung ra một miếng mồi béo bở.
Bởi vì về mặt nổi, hải quân của đế quốc Nhà Trần vẫn thua xa phương tây, lại còn cắt giảm kinh phí nhiều năm, cảm tưởng như khá là yếu.
Và kỹ thuật, công nghệ trong Hải Quân luôn là thứ đắt đỏ bậc nhất trong thời kỳ này vì liên quan tới địa vị bá chủ thế giới.
Thậm chí có bỏ hàng tỉ đô la chưa chắc đã lấy nổi.
Nên món quà này của người Nhật là cực kỳ đắt giá.
“Họ muốn đổi công nghệ quân sự hàng hải để lấy sự ủng hộ của chúng ta trong chiến tranh xâm lược Đại Hạ sao?”
Trần Tí khẽ cau mày.
Anh không cau mày vì phân vân chọn lựa, mà cau mày bởi cái đề xuất này đáng lẽ phải không thể xuất hiện được.
Nhưng hiện tại không phải lúc tìm hiểu, Trần Tí nhẹ nhàng từ chối, nói khách sáo vài câu rồi tiễn khách.
Chưa nói đến việc đế quốc Việt đã bí mật phát triển thành công tên lửa hành trình chuyên chống tàu sân bay.
Cho dù không có, Trần Tí cũng không chấp nhận nuôi một nước Nhật béo mập để quay lại cắn mình, thà tốn tiền tự phát triển hàng Việt xài vẫn hơn.