Chương 361: Nhật Bản xâm Hạ (1)
Stark, một Hiền Nhân thiên tài có thể chất mạnh mẽ và khả năng sử dụng thành thạo những vũ khí được để lại từ thời xa xưa trong vô số những Hiền Nhân lười biếng, yếu đuối.
Với tư duy như vậy, Stark luôn tưởng tượng cảnh bản thân là nhân vật chính trong phim Hollywood, đứng ra làm siêu anh hùng, đội trưởng nước Mỹ.
Hôm nay, khi đang trong phòng họp, Stark đột nhiên nghe thấy tiếng súng ở bên ngoài.
Gã ta ngay lập tức cảm nhận được cơ hội ha oai của bản thân đã tới, thời điểm mà có thể bước ra sân khấu đón nhận vỗ tay và hoa tươi.
– Hừ, mấy con sâu bọ này dám chống lại thần linh sao?
Khinh thường bỏ lại một câu xanh rờn, Stark nhảy xuống cầm lấy chiếc khiên in hình cờ nước Mỹ, toàn thân mặc bộ đồ sặc sỡ nửa trắng, nửa xanh cứ như chú hề ở rạp xiếc bay thẳng ra ngoài.
Chẳng mấy chốc, Stark nhìn thấy cảnh hàng chục đặc vụ người Việt súng ống tận răng, gã ta cười phá lên:
– Lao vào đây, xem sức mạnh phi thường của tao đây.
Hắn ta đã tưởng tượng ra cảnh chiếc khiên Etenel siêu cứng hất văng hết đạn ra ngoài một cách dễ dàng nhưng đáng tiếc sự thật phũ phàng.
– Là thằng ngu Stark sao, lấy súng kẹo dẻo ra đây.
Phạm Ẩn không vội vàng hạ lệnh xả súng bằng đạn thật mà bình tĩnh cho đồng đội cầm vũ khí đặc biệt ra.
Một khẩu súng có nòng lớn hoạt động theo kiểu phóng lựu khai hỏa, bắn ra một khối chất lỏng màu xanh đậm về phía Stark đang lao với tấm khiên tròn che chắn.
Chất lỏng ấy không tạo ra bất kỳ một tia lửa nào mà chỉ đơn giản bao trùm toàn thân Stark, sau đó đông lạnh nhanh chóng, đính chặt lấy sàn nhà.
Quả thật, chiếc khiên Etenel không thể bị phá hủy bằng súng đạn nhưng để đánh bại một thứ thì không nhất thiết phải phá hủy nó.
Tên Stark phách lối, kiêu căng ngày nào nay giống như một con ruồi mất đầu bị bã kẹo cao su dán chặt xuống sàn nhà.
Chiếc khiên Etenel vốn được dùng để bảo vệ hắn thì nay lại là thứ đè nặng lên cơ thể, cản trở di chuyển.
– Khốn kiếp, lũ chúng mày chơi trò bẩn bựa gì đây?
– Thả ra, bọn chó, thả tao ra nhanh!
– Có ngon thì đứng ra sô lô với tao.
Cố gồng hết sức nhưng vì bị bó chặt, cơ bắp của Stark không thể tụ lực nổi mà chỉ tạo vài gợn sóng nhỏ trong hỗn hợp keo dính.
Và tất nhiên, Phạm Ẩn không quan tâm tới lời chửi rủa vô nghĩa của một thằng ngu, tiến sát lại gần, ngắm súng thẳng vào đầu.
Đoàng
Gã hiền nhân tự xưng là siêu anh hùng bị bắn nát sọ một cách dễ dàng.
Tổ chức Hiền Giả đã ngủ mê quá lâu trong cơn say.
Họ chưa bao giờ phải đối mặt với kẻ thù thực sự nên không hề nhận ra bản thân giờ chỉ là con mồi.
Có kẻ cầm búa phóng điện bị đánh bại dễ dàng bằng bộ đồ cao su cách điện.
Có kẻ mưu đồ bay lên bầu trời bằng thiết bị bay cá nhân bị tên lửa phòng không vác vai tiễn về với chúa.
Có kẻ độn thổ bị địa lôi nổ banh xác.
Toàn bộ hơn trăm Hiền Nhân tụ tập ở đây bị tiêu diệt từng người, từng người một.
Chỉ sau hai tiếng đồng hồ, tất cả đã được dọn dẹp sạch sẽ mà thương vong bên phía người Việt chưa đến hai con số.
Mọi thứ thuận lợi đến mức bản thân Phạm Ẩn cũng phải kinh ngạc.
– Thật không ngờ đám Hiền Nhân tự xưng là hậu duệ thần linh lại yếu tới mức này.
– Cứ tưởng sẽ có một cuộc ác chiến để giải cứu thế giới.
– Không ngờ đám phản diện này lại… yếu nhớt.
Nếu đây đơn thuần là một bộ phim điện ảnh, chắc chắn đạo diễn và biên kịch sẽ bị chửi té tát bởi đầu voi đuôi chuột.
Nhưng thực tế khác với phim, đám Hiền Nhân chỉ mạnh vì núp bóng, âm thầm thao túng chứ thực chất sức chiến đấu trực diện không cao.
Đã thế lại còn phải đối đầu với siêu cường quân sự mạnh nhất thế giới cùng kẻ thù nắm rõ mọi tình báo trong lòng Hiền Giả như Phạm Ẩn.
Elanor đã góp tới một nửa công lao hủy diệt tổ chức này dù đã chết.
Bỗng một tiếng loa ù ù vang lên phía trên trời thu hút sự chú ý.
– Báo, có máy bay của người Mỹ xuất hiện.
– Xe tăng của người Mỹ cũng đang được huy động tới.
Phạm Ẩn khinh thường:
– Hừ, xem ra đám người Mỹ này vì lăm le di sản của tổ chức Hiền Giả nên muốn trở quẻ đây.
Dựa theo hiệp ước ngầm, đế quốc Nhà Trần sẽ dọn dẹp nhanh tổ chức Hiền Giả rồi rút lui trong một ngày, sau đó người Mỹ mới tiếp quản.
Tuy nhiên, người Mỹ nhận ra đám Hiền Nhân chết quá sớm nên vội vàng nhảy xuống vơ vét những gì còn sót lại, sợ bị người Việt lấy hết.
Phải biết, đám Hiền Nhân tuy yếu đuối nhưng sở hữu nhiều vũ khí, công nghệ vượt trội, kèm theo đó là đống tài sản khổng lồ tích lũy cả ngàn năm, giàu chảy mỡ.
Việc Hoa Kỳ thèm muốn không phải chuyện gì khó hiểu, và tất nhiên Phạm Ẩn cũng chuẩn bị sẵn cách đối phó.
Các chiến sĩ Việt nở nụ cười đầy bỉ ổi, móc từ trong túi ra những chiếc hộp nhỏ nhỏ xinh xinh kêu tíc tắc liên tục gắn đầy khắp nơi.
Sau đó, họ rút đi nhẹ nhàng, không hề ngoái đầu lại xem cú nổ mạnh ở sau lưng…
Sáng hôm sau, báo chí Mỹ đồng loạt đăng tin một vụ nổ lớn tại khu 51, nhiều người đồn đoán rằng có sự cố quân sự do tham nhũng gây ra, dẫn tới một loạt biểu tình.
Tuy nhiên, đây không phải là vấn đề hot nhất trên trang báo.
Có một sự kiện khác khiến người Mỹ để tâm hơn.
Nhật Bản phát động chiến tranh…
…
Đại Hạ Dân Quốc, một quốc gia do phương tây mà cụ thể là đế quốc Anh dựng lên để làm bù nhìn, hút máu.
Bản thân Đại Hạ dân quốc có vị trí tương đối xấu hổ, kẹp giữa Nhật Bản và Long Quốc, hai quốc gia xung đột nảy lửa sau chiến tranh Đài Loan năm năm trước.
Long Quốc với sự hậu thuẫn của người Việt đã thu hồi Đài Loan, Singapore, phát triển mạnh quân sự, quốc phòng, trở thành mối uy hiếp cực lớn đè nặng lên vai của Đại Hạ.
Dưới tình thế đó, Đại Hạ Dân Quốc buộc phải cắn răng nhịn nhục đi theo Nhật Bản dù trước đó Nhật Bản đã xâm lược và chiếm lấy các tỉnh Đông Bắc và Triều Tiên.
Những tưởng có Anh ở giữa điều hòa, Nhật Bản sẽ không dám mở rộng lãnh thổ, tấn công vào Đại Hạ nhưng không ai ngờ rằng ngay sau một tháng kể từ khi Trần Tí tỉnh giấc, Nhật Bản đã phát động một chiến dịch quân sự tổng lực bất ngờ vào Hắc Long Giang, Cát Lâm, Liêu Ninh, Thiên Tân, Bắc Kinh và Nội Mông vốn đang nằm trong sự kiểm soát của Đại Hạ Dân Quốc.
Sự kiện ở tít châu á này ngay lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của Hoa Kỳ, bởi xét về địa chính trị, Nhật Bản chính là người cạnh tranh chủ lực với Hoa Kỳ tại khu vực Thái Bình Dương.
Họ gọi đó là chiến tranh xâm Hạ.
…
Thẩm Dương, một thành phố lớn nằm ở Liêu Ninh, thuộc khu vực Đông Bắc của Đại Hạ Dân Quốc.
Người Nhật đã xuất hiện và chiếm vị trí quan trọng ở đây từ rất sớm bằng những chuỗi nhà máy công nghiệp, dãy đường sắt độc quyền cũng như những ngân hàng, tài phiệt gốc Nhật khét tiếng.
Vì vậy, người dân chốn này từ lâu đã biết là người Nhật rất đáng sợ, không thể gây chuyện với họ.
Tuy nhiên, dân chúng Đại Hạ không biết rằng nỗi sợ này còn có thể lớn hơn nữa cho đến khi tận mắt nhìn kỵ binh người Nhật diễu hành đi ngang qua thành phố sau chiến thắng giòn giã.
– Mẹ, mẹ, họ là ai vậy?
Một giọng nói trong trẻo, ngây thơ của bé gái bên đường lộ rõ vẻ tò mò chỉ về phía đoàn lính Nhật giữa đường.
Nhưng mẹ của cô sợ đến điếng cả người, vội vàng bịt miệng đứa bé lại, vung tay đét mông cô thật mạnh.
– Im miệng!
– Sao dám chỉ tay vào người Nhật.
Bà mẹ sợ như vậy vì đằng sau đoàn kỵ binh đang ị phân đầy cả trên đường là quan chức Đại Hạ bị kéo lê đằng sau, mặt úp vào phân ngựa, nước đái ngựa rơi rớt.
Nhìn cảm giác cứ như thể kỵ binh người Nhật ỉa cho quan chức Đại Hạ ăn.
Hành động sỉ nhục cả một dân tộc nặng nề như vậy nhưng không ai dám hé miệng nói nửa lời.
Suốt bao năm qua, người dân Đại Hạ đã bị tẩy não bản thân là tiện dân hạ đẳng, phải quỳ Anh, liếm Pháp, bái Nhật.
Bọn họ đều đã quen bị người ngoại bang sỉ nhục, đè đầu cưỡi cổ giống như cách mà Đại Nam gia đình trị làm nên không còn bất kỳ ý thức phản kháng nào.
Đến ngay cả quan chức Đại Hạ ngày thường cao cao tại thượng còn phải hít phân ngựa Nhật thay cơm thì làm sao dân thường Đại Hạ dám hó hé nửa lời.
Trong mắt họ, việc quan tây, quan Nhật thượng đẳng trên lãnh thổ mình là chuyện đương nhiên, nếu không thì tức là không tự do, không dân chủ theo quy định của đế quốc Anh.