Chương 363: Nhật Bản xâm Hạ (3)
Sau khi Yui rời khỏi, Trần Tí mới hỏi thăm Huyền An:
– Vợ yêu, em có biết vì sao đế quốc Nhật Bản lại tự tin về việc xâm lược Đại Hạ như vậy không? Sẵn sàng bỏ ra cả công nghệ hải quân cao cấp chỉ để đổi lấy vài miếng nước bọt từ chúng ta.
Không phải Nhật Bản đề nghị hợp tác sao? Chỉ vài miếng nước bọt là cái quỷ gì?
Đây là một câu hỏi mà nếu người nghe không có kiến thức uyên thâm về chính trị sẽ chẳng hiểu mô tê răng rứa.
Rất may, Huyền An là một lãnh đạo tài năng nên có thể đối đáp dễ dàng:
– Nhật Bản chỉ cần chúng ta không nhảy vào can thiệp và hứa miệng là được.
– Theo em dự đoán, đó là vì Anh Quốc đã bật đèn xanh ngầm chấp thuận cho Nhật Bản tấn công Đại Hạ.
Đúng vậy, tuy rằng Nhật Bản nói rằng cần đế quốc Nhà Trần ủng hộ, nhưng cả hai bên đều biết rằng Trần Tí cùng lắm chỉ nói vài câu vô thưởng vô phạt trung lập chứ đừng có mơ người Việt sẽ giúp Nhật Bản chiếm đóng Đại Hạ Dân Quốc.
Bởi vì việc Nhật Bản nam tiến đồng nghĩa với gia tăng sức ép lên hệ thống bảo vệ mà đế quốc Nhà Trần đích thân lập ra.
Đây là vấn đề chính trị mà ở tầm lãnh đạo tất cả đều ngầm hiểu với nhau.
Vậy nên Trần Tí mới thắc mắc vì sao Nhật Bản lại trả giá nhiều như thế chỉ để đổi lấy ủng hộ bằng miệng hoặc trung lập, bởi nó không đáng.
Nhưng nếu đế quốc Anh đã bật đèn xanh thì khác, Nhật Bản đã đủ động cơ.
– Anh Quốc đã chấp nhận cho đế quốc Nhật Bản thôn tính Đại Hạ Dân Quốc?
– Chuyện xảy ra lúc nào vậy?
Đây là câu chuyện mà đến bản thân Trần Tí cũng bất ngờ.
Bởi vì theo dòng lịch sử ở thế giới kia thì chuyện này không xảy ra, Anh Quốc sẽ phản đối Nhật Bản xâm chiếm Trung Quốc chứ không dễ dàng bật đèn xanh.
– Anh quên mất rồi sao?
– Hội Quốc Liên không hề kêu gọi trừng phạt đế quốc Nhật Bản, đó chính là tín hiệu bật đèn xanh rồi.
Hội Quốc Liên là tổ chức do Anh Quốc lập ra để sử dụng dư luận quốc tế, tính chất tương tự như Liên Hợp Quốc nhưng yếu ớt hơn.
Trong nhà chưa rõ, ngoài ngõ đã tường.
Bởi vì Trần Tí bị ảnh hưởng nhất định từ kiến thức lịch sử mà chủ quan về vấn đề Nhật Bản.
Rất may, Huyền An đã bổ sung khuyết điểm ấy.
– Tình hình thế giới đã thay đổi ngay từ khi anh tỉnh giấc.
– Một đế quốc Việt có lãnh tụ và không có lãnh tụ là hai khái niệm khác nhau.
– Đế quốc Anh – Pháp – Mỹ đều cảnh giác cao độ về sức mạnh vượt trội của đế quốc Nhà Trần nên ngầm đồng ý cho Nhật Bản thôn tính Đại Hạ Dân Quốc nhằm tăng cường sức mạnh Nhật Bản.
– Mục đích của họ là biến Nhật Bản thành tiên phong chống Việt, giống cách mà họ nuôi Ba Lan chống Liên Xô vậy.
Nghe xong chuyện, Trần Tí liếc nhìn lại bản đồ thế giới và sững sờ nhận ra mọi thứ đều như Huyền An nói.
Sau cách mạng tháng mười Nga, đế quốc Anh tổ chức xâm lược và tách Ba Lan, các nước Baltic ra ngoài.
Tiếp đó, họ bắt đầu sáp nhập lãnh thổ của Đức, Áo, Liên Xô… mà họ chiếm được vào Ba Lan để tạo ra một Ba Lan lớn mạnh làm phòng tuyến tiên phong chống Liên Xô.
Đây là chiêu bài quen thuộc mà đến tận thời hiện đại vẫn còn tồn tại vì cực kỳ hiệu quả, vừa kiếm được lợi nhuận chiến tranh, vừa có công cụ xung phong chiến đấu cho mình.
Vậy nên việc họ lập ra kế hoạch y chang với Nhật Bản nhằm bao vây chống Việt là điều dễ hiểu.
“Ở thế giới cũ không có một siêu cường hùng mạnh như đế quốc Việt nên Anh mới kìm hãm Nhật Bản ở mức độ vừa phải để chống Mỹ, Liên Xô.”
“Nhưng ở thế giới này, vì một đế quốc Việt siêu cường hùng mạnh, người Anh tìm mọi cách mớm mồi vào tận mồm Nhật Bản để kiềm chế người Việt.”
“Chính mình đã tạo ra hiệu ứng cánh bướm, làm thay đổi quyết định của người Anh.”
Trần Tí có câu trả lời của riêng mình.
Sau đó, anh tiếp tục đứng trước lựa chọn hành động của đế quốc Việt.
– Đế quốc Anh đã bật đèn xanh, hàng loạt vũ khí, công nghệ quân sự quan trọng sẽ được Anh, Mỹ bơm cho Nhật Bản.
– Ngược lại, Đại Hạ Dân Quốc mang tiếng đồng minh của Anh sẽ bị Anh cố tình mượn cớ giam vũ khí, tạo cơ hội cho Nhật tiến quân thần tốc.
– Thậm chí bất kỳ người nào dám giúp Đại Hạ Dân Quốc chống Nhật Bản xâm lược sẽ bị đế quốc Anh cấm vận vì dám chống lại chế độ phát xít đang được đế quốc tư bản bảo trợ.
– Rõ ràng, giúp Đại Hạ sẽ cực kỳ khó khăn.
Huyền An bình tĩnh giúp chồng phân tích thế cục, trong đó có một điểm đáng chú ý là chủ nghĩa phát xít đang được đế quốc tư bản mà cụ thể là đế quốc Anh bảo trợ.
Dù sao Trần Tí chỉ mới tỉnh lại một tháng, khả năng nắm bắt tình hình vẫn còn một số thiếu sót nhỏ.
– Chủ nghĩa phát xít đã xuất hiện rồi sao?
– Đúng vậy! Sau Đại Âu Chiến, ngoài trừ Anh – Mỹ ăn ngập mồm nhờ lợi nhuận chiến tranh thì dân chúng ở quốc gia khác đều phải chịu cảnh đói khát, khổ sở.
– Trong tình cảnh này, chủ nghĩa Phát Xít nổ ra ở Ý và lan sang những quốc gia khác như Pháp, Đức, Nhật, thể hiện sự bất mãn của dân chúng với chính phủ hiện tại.
– Và bởi vì chủ nghĩa Phát Xít đặt chủ nghĩa xã hội làm kẻ địch ưu tiên hàng đầu nên đế quốc Anh đang khá ưa thích, ngầm chấp thuận cho phe phát xít phát triển, thậm chí để cổ vũ còn đề cử những lãnh tụ phát xít của Ý và Đức nhận giải Nobel hòa bình để động viên tinh thần.
Trần Tí thở dài.
– Anh hiểu đứng vị trí của đế quốc Anh, họ sẽ rất yêu thích những con bài tiên phong chống lại chủ nghĩa xã hội như Nhật Bản và Đức.
– Nhưng chẳng lẽ họ lại không nghĩ tới khả năng sẽ bị cắn ngược hay sao?
Mới năm ngoái, Heidler vì muốn nhận được sự ủng hộ của phe đế quốc tư bản đã hạ lệnh bắt giam hàng loạt tổ chức chính trị khuynh hướng xã hội chủ nghĩa, đóng cửa chi nhánh quốc tế thứ 3 tại Đức (Một liên minh mang tính quốc tế của các đảng phái xã hội chủ nghĩa.)
Thời thế thay đổi, mặc dù Heidler rất thích người Việt nhưng vì mục đích phục hưng nước Đức vẫn buộc phải lựa chọn theo sau đế quốc Anh.
Quả nhiên, sau khi thể hiện thái độ thù địch với xã hội chủ nghĩa, Heidler ngay lập tức được các tài phiệt người cáo bơm tiền đắc cử tổng thống.
Chẳng qua Trần Tí biết đây chỉ là âm mưu của Heidler, Đức Quốc Xã trong bàn tay của ông ta sẽ sớm quay lại đấm vỡ mồm người Anh và tộc người cáo.
Buồn cười là bản thân nước Anh và tộc người cáo lại đang cười đắc chí chế tạo ra sợi dây treo cổ chính mình.
Phải biết đế quốc Anh thời kỳ này là đế quốc mặt trời không bao giờ lặn, nắm trong tay hệ thống quân đội đóng trực tiếp trên lãnh thổ Đức, có tài phiệt giám sát, thao túng được cả bầu cử của dân Đức.
Nói không ngoa, chỉ cần người Anh thích, nhấn một ngón tay là Heidler phải chết, nhưng họ lại không làm gì cả.
Nhưng nếu đứng ở góc độ khách quan thì cũng có thể thông cảm cho lãnh đạo nước Anh vì họ muốn duy trì thế cân bằng nên cố ý tạo ta phát xít Đức và phát xít Nhật hùng mạnh.
Mọi thứ sẽ phù hợp với logic khi người Anh muốn duy trì thế cân bằng, kìm hãm Liên Xô và đế quốc Việt.
Sai lầm của lãnh đạo Anh chỉ là quá chủ quan, đánh giá sai tương quan lực lượng làm mất cân bằng vì không ngờ quân Đức mạnh vượt trội có thể hạ gục Anh – Pháp trong thời gian ngắn như vậy.
Chính bởi hiểu toan tính của đế quốc Anh, Trần Tí mới phân vân không biết có nên cho quân đội trực tiếp tham chiến chống phát xít Nhật Bản hay không.
Bởi lẽ dùng đầu ngón chân cũng biết, một khi đế quốc Việt ngăn cản Nhật Bản xâm lược Đại Hạ thì đế quốc Anh sẽ nhảy ra hô hào bảo vệ “nạn nhân” Nhật Bản khỏi người Việt xâm lược, tìm mọi cách hỗ trợ Nhật Bản và cấm vận đế quốc Việt giống như cách họ bảo vệ Khơ Me Đỏ.
Mấy trò lật ngược phải trái, đem kẻ giết người làm nạn nhân này là nghề truyền thống của đế quốc tư bản rồi nên Trần Tí không hề lạ lẫm.
– Anh nghĩ mình không nên quyết định vội vàng.
– Chúng ta có thể tiếp tục tổ chức gặp mặt với Heidler, Lê Ninh, người anh, người Mỹ… để xem tình hình thế nào.
– Chúng ta đã nhịn suốt năm năm để chờ thời, không thể vì cảm xúc dâng trào mà bỏ lỡ cơ hội.
Cuối cùng, Trần Tí vẫn quyết định không vội can thiệp.
Chẳng có lý do gì để hi sinh xương máu người Việt vì chó săn của Anh Quốc mà lại còn mang tiếng oan nữa.
Còn sự uy hiếp tới từ phát xít Nhật Bản, chính người Mỹ mới là nạn nhân đầu tiên của họ.