Bị Bán Sang Cao Miên, Ta Triệu Hồi Tổ Chức Áo Đen!
- Chương 76: Kế hoạch thuận lợi, Gin bắt đầu hành động!
Chương 76: Kế hoạch thuận lợi, Gin bắt đầu hành động!
22 giờ 50 phút, Smash Chey về đêm.
Không biết bao nhiêu mà tính tiếng còi cảnh sát vang lên trong đêm, tình hình ở quận Chad căng thẳng đến mức mấy trung đội ở quận lân cận cũng được bộ chỉ huy điều động sang hỗ trợ.
Khi những chiếc xe cảnh sát đầu tiên tiến vào khu vực bị báo động là có khủng bố, lập tức va chạm với một đám phần tử tội phạm càn rỡ sở hữu vũ khí nóng.
Đám này có tóc đỏ rồi tóc tím, cưỡi xe gắn máy gây ồn ào đến mức điếc cả tai nên mới bị phát hiện, khi thấy xe cảnh sát tới lại như có tật giật mình, bọn chúng lập tức bỏ chạy, tưởng thoát được thì thoát đi ại ai ngờ như có bệnh quay xe trêu ngươi cảnh sát.
Vờn nhau một hồi, cho đến khi bị xe cảnh sát chặn đường liền móc súng bắn phá, hai bên lập tức đấu súng ngay giữa đường lớn.
Phanh phanh!
Cạch, cạch,…
Trên mái một tòa nhà gần đó, Uimun đang nấp theo dõi toàn bộ sự việc, trong lòng chỉ muốn chửi má nó một trận.
Thật mẹ kiếp không đáng tin cậy, đã bảo cảnh sát tới rồi thì nhanh chóng chạy đi còn trêu ngươi cảnh sát làm gì cho mang tội vậy!?
Đúng như Aurora nói, hợp tác với đám đâm thuê chém mướn cho vay nặng lãi này phải nâng cao cảnh giác lên ba trăm phần trăm, bằng không… chẳng biết vào một ngày đẹp trời nào sẽ bị một đám đồng đội heo hại chế thảm.
Uimun rất cạn lời, nhưng hắn cũng hiểu rằng đám bên dưới làm xằng làm bậy đã thành thói quen, đầu óc lại toàn bột mì nên tương đối điên.
Lại vì gần nhất thành phố thực hiện chiến dịch trấn áp tội phạm khiến bọn hắn nín rồi nghẹn rất lâu, giờ gặp chuyện như vầy thì tất nhiên sẽ thỏa thích giải phóng bản thân.
Hơn nữa ngay vừa nãy có không ít kẻ đã lén lút chơi chút hàng cấm, cả đầu óc liền trở nên phấn kích đến cực điểm, trong cơn mơ màng thì đến cả chết đều không sợ, há lại ngán cảnh sát!?
“Ồ?”
Mặc kệ cuộc đấu súng đang định rút lui thì ánh mắt Uimun bỗng dừng lại ở phía xa, nơi một chiếc xe bọc thép đen sì vừa ngừng bánh bên vệ đường.
Từ trên xe, một kẻ khá quen mặc bước xuống.
Uimun biết hắn, từng thấy trong một tệp hồ sơ tình báo về những kẻ cần chú ý khi hoạt động ở Smash Chey, nhất là tại quận Chad mấy ngày này.
Abba, mang hàm thượng úy, tính cách tàn nhẫn nhưng thích tỏ vẻ hiền lành, bối phận cha chú của hắn rất có thế lực ở khu vực biên giới Vạn Tượng.
Điểm ngắm chậm rãi được lia vào đầu đối phương, Uimun ngứa tay kéo nhẹ cò súng nhưng cuối cùng vẫn không thể bóp mạnh.
Dĩ nhiên, Uimun cũng không có bị điên, giờ mà giết đối phương thì cả đội bọn họ chỉ có nước chạy vội ra vịnh Vạn Tượng, bằng không tất nhiên sẽ bị cảnh sát cùng quân đội liên hợp lại đập chết bên vệ đường.
Thế là Uimun gấp súng, bỏ vào ba lô, khóa kỹ rồi liền đứng lên.
“Đi”
Nhờ vào màn đêm, cùng với tuyến đường rút lui được lên kế hoạch sẵn từ trước, Uimun dễ dàng biến mất khỏi đây mà không làm kinh động đến cảnh sát hay để lại dấu vết.
…
“Sắp tới quận Chad, khoảng chừng hai phút nữa”
Nghe tài xế mặc áo đen thông báo, Gin, người mà sau gần nửa giờ ngồi trên chiếc xe tốc độ cao lao vun vút cuối cùng cũng sắp tới nơi cần đến.
Chỉ là đúng lúc này, có người liên lạc hắn.
[ Gin, là Scotch đây, kế hoạch của Bourbon thành công, hành động vô cùng thuận lợi ]
[ Khi lực lượng cảnh sát đến thì đám người nguy hiểm nhất cùng tay bắn tỉa ẩn núp dường như đã rời đi ngay lập tức, về phần đám tạp nham còn lại đang đối đầu trực diện với cảnh sát ]
“Từ bỏ dứt khoát như vậy?”
Gin ngồi ở ghế sau, kẻ trầm mặc cả đoạn đường khiến tài xế không dám nói một câu dư thừa chợt nhướng mày rất ngoài ý muốn khi nghe Scotch nói.
Không kinh ngạc không được, dựa theo cách nghĩ của Gin, khi bọn chúng đã tốn công tốn sức lập kế hoạch kỹ càng, thậm chí còn lần mò ra cả căn cứ bí mật của tổ chức thì không có khả năng buông xui dễ dàng như vậy.
Nhưng với tình huống hiện tại, đối địch thế mà từ bỏ một cách nhẹ nhàng khi cảnh sát tới.
Cảm giác cứ như là…
Sấm to mưa nhỏ?
Mục đích gì?
Gin cảm thấy vụ này đầy mùi kỳ lạ, không chờ hắn hoài nghi tiếp thì Scotch lại báo cáo.
[ Sau khi nhờ mối quan hệ trong cục cảnh sát quận giúp hỗ trợ che lấp hành tung, tôi đã đón được Chianti lên xe, cô ta bị thương không nhẹ, chân trái đều muốn hủy, giờ đang trên đường tới phòng khám của tổ chức ]
“Tốt lắm, không cần phải quan tâm đến việc dùng bao nhiêu tiền cho cảnh sát quận, sau đó báo lên là được, giờ cứ âm thầm rời đi, cố gắng đừng xung đột với cảnh sát hay bất kỳ ai”
Gin thuận miệng nhắc nhở Scotch một câu nhưng cũng không lo lắng gì.
Chưa nói đến việc Scotch luôn tỏ ra rất trầm ổn cẩn thận, chỉ riêng đám tạp nham kia đang thu hút hết sự chú ý của cảnh sát đặc nhiệm là quá đủ để bọn người Chianti rời đi an toàn rồi.
Cắt đứt liên lạc, Gin nhìn qua kính chiếu hậu rồi đột ngột phân phó.
“Không cần tới quận Chad nữa, quay xe, đi đến khu vực nơi căn cứ vừa bị tập kích”
Két !!!
Tài xế bẻ lái quay đầu lại, Gin liền liên lạc với Vodka.
[Đại ca?]
“Vết thương của Ryo thế nào rồi?”
[ Không tính quá nặng, chỉ là đi lại khá bất tiện, muốn bay nhảy hoạt động mạnh chắc chắn không được ]
“Không cần cô ta hoạt động, ngồi yên một chỗ cầm súng là đủ rồi” Gin lạnh nhạt đáp lại, ánh mắt hơi lóe lên như có kế hoạch gì đó.
“Vodka nghe kỹ đây, chuẩn bị một chút…”
…
Chưa đầy hai mươi phút sau, bây giờ là hơn mười một giờ đêm.
Có ba chiếc xe cảnh sát, hai chiếc bốn chỗ một đi trước một đi sau hộ tống một chiếc xe tải đi ở giữa…đang chạy băng băng trên đường lớn, nhìn hướng đi có vẻ như muốn di chuyển tới cục cảnh sát thành phố.
Trên xe tải, hai viên cảnh sát vừa lái xe vừa làm điếu thuốc.
“Này, rốt cuộc mấy thùng hàng phía sau xe là cái gì vậy? Hàng trắng? Hay hàng buôn lậu?” Tên cảnh sát trẻ tuổi ngồi cạnh ghế lái tò mò hỏi, giọng điệu rất hiếu kỳ hướng về đồng nghiệp.
“Không rõ lắm, nhưng nếu là tang vật do đội đặc nhiệm thuộc chiếc dịch Sói Đen thu giữ…thì khả năng cao là hàng trắng hoặc súng ống các kiểu”
“Khó hiểu, tang vật do đội đặc nhiệm thu giữ sao lại giao cho chúng ta hộ tống?”
“Thiếu nhân lực chứ sao nữa ” Tài xế tùy ý nói:
“Vừa rồi người anh em thuộc đội giao thông bên quận Chad có nói với ta, rất nhiều đội đặc nhiệm đều đã được điều động chạy tới một khu nhà dân cũ, nghe bảo ở đó xuất hiện phần tử khủng bố cực đoan vô cùng nguy hiểm”
“Khủng bố?”
Tên cạnh ghế lái trợn trừng mắt, cực kỳ kinh ngạc không nhịn được nhỏ giọng nói thầm.
“Đúng là cái thời buổi rối loạn, hết một chuyện lại một chuyện, hết quân đội xảy ra bê bối rồi tới khủng bố…”
Tài xế liếc mắt nhìn đồng nghiệp trẻ đuổi một cái, có chút chần chừ nhưng rồi vẫn nhỏ giọng hỏi: “Lại có tin tức ngầm gì nữa sao? Nói nghe một chút đi? Thề tối mai nhất định sẽ mời ăn lẩu”
Hắn biết tên đồng nghiệp này của mình có người anh ruột không hề đơn giản, nghe bảo giữ chức khá cao trong quân đội biên phòng.
“Cũng không phải chuyện bí mật gì, có khi sáng mai đều phải truyền tới đây cũng nên…còn nhớ sáng nay bên phòng tuần tra được lệnh lập chốt nghiêm ngặt tại cửa khẩu cùng với mấy lối vào cảng sao?”
“Nhớ chứ, là do đám tàn dư của Tướng Yang gây chuyện, tuồng ra, lại bán tháo một lượng bột mì rất lớn…nghe nói bên ban chống hàng cấm cũng chỉ tóm được mấy phần nhỏ thôi, còn chưa bằng một phần mười so với số lô hàng bị tuồn đi”