Bị Bán Sang Cao Miên, Ta Triệu Hồi Tổ Chức Áo Đen!
- Chương 75: Tình trạng khẩn cấp, lính đánh thuê lui bước
Chương 75: Tình trạng khẩn cấp, lính đánh thuê lui bước
Chiến dịch Sói Đen có tổng cộng mười hai đại đội chia đều tác chiến tại sáu quận của thành phố.
Quận Chad nằm ở rìa ngoài cùng của thành phố Smash Chey, do không được tập chung đầu tư nên khu vực này tương đối hỗn loạn, nhà cửa chằng chịt rối bời thiếu quy hoạch, số dân nghèo tập chung tại đăng tăng cao theo từng năm, cũng sinh sôi vô số hoạt động phi pháp, tình trạng trị an cực kém.
Mặc dù so ra tốt hơn khu ổ chuột Chakaor nhiều, nhưng so với mặt bằng chung thì lại nằm dưới đáy lòng đất.
Theo kế hoạch tác chiến, đội năm và đội sáu được điều động đến đây trấn áp một số băng đảng địa phương đang gây rối loạn an ninh khu vực.
Thượng úy Abba là đại đội trưởng đội năm, đồng thời cũng là chỉ huy tác chiến cao cấp nhất tại quận Chad, đội trưởng đội sáu cũng chỉ là hạng phó, vẫn phải nghe theo lệnh của hắn.
Tổng nhân lực hơn hai trăm người, trong những ngày thực hiện chiến dịch hắn đã chỉ huy hai đại đội trấn áp một cái băng đảng lớn cùng ba công ty đen có liên quan, thu về hơn ba triệu đô la Ưng Đế là nguồn lợi từ các hoạt động phi pháp, bắt giữ gần chục tên đầu sỏ,…
Có thể nói, với thành quả này đặt trong chiến dịch Sói Đen chính là chiến tích đáng ngưỡng mộ, nhưng đặt trong mắt tội phạm ở thế giới ngầm lại tương đương với ma quỷ, hung danh vang xa.
Cứ theo cái đà này, tiếp tục giữ tiến độ trấn áp tội phạm như bây giờ, đợi đến khi chiến dịch kết thúc chắc chắn Abba sẽ được bổ nhiệm lên chức vị cao hơn, chỉ riêng quân hàm đều phải thăng một bậc lên đại úy.
Chức vị tới mức nào khó nói, nhưng chỉ cần mài thêm vài năm nữa thì hàm tá đã không phải là mộng.
Khi đó hắn cũng là sĩ quan trung cấp, chân chính quyền cao chức trọng.
Nhưng một nhân vật như vậy, mới đây thôi lại bị ba cú điện thoại đánh tới liên tục mắng cho tái mét hết cả mặt mày.
“Đã rõ đại tá Wangon, sẽ lập tức cho các đội đặc nhiệm đến xử lí vụ việc…không đúng, tôi sẽ tự mình tới hiện trường chỉ huy”
“Tôi xin phép”
Cúp điện thoại, Abba tức giận đến mức bóp chặt điện thoại, gân tay xanh lét đều nổi lên từng sợi to tướng đáng sợ.
Lúc này cạnh hắn là trợ thủ, cũng là thân tín vội lên tiếng: “Trưởng quan, cái này hoàn toàn khác với những gì thư ký thị trưởng nói”
“Cút mẹ hắn đi, lần này nếu không phải phía trên từ chỉ huy tới phó chỉ huy đều một mắt nhắm một mắt mở thì sao ta dám làm ngơ như vậy!?”
“Không ngờ chỉ bỏ mặc một chút lại khiến tình hình xấu đi như thế, phiền phức đến mức độ này”
Abba vốn có xuất thân quân đội, bình thường vẫn luôn giữ vẻ hiền lành hòa khí với cấp dưới, nhưng bây giờ thật sự không thể nhẫn nhịn nổi nữa phải mắng to lên.
Càng nghĩ càng giận!
Đều do tên khốn thư ký thị trưởng làm hại, nói cái gì mà tối nay nếu có xung đột ở quanh khu dân cư cũ thì cứ mặc kệ, đợi bọn tội phạm đánh nhau xong rồi hãy tới dọn dẹp tàn cuộc cũng không muộn.
Abba biết rất rõ, đợi đến khi hắn tới dọn tàn cuộc thì đúng kiểu chỉ có nước dọn xác chứ đừng mong làm được gì hơn.
Mặc dù có phần lo lắng, nhưng Abba vẫn nể mặt mũi thị trưởng vì nghĩ đó chỉ là chút chuyện nhỏ, cho dù có đến nỗi bắn nhau thì cũng có tòa thị chính đè đám báo chí xuống, hắn lại đi ra dọn dẹp một phen làm dáng là được.
Nhưng mẹ nó ai nghĩ tới nào phải tội phạm bình thường, cái này rõ ràng là phần tử khủng bố!
Lần này hay lắm, thị trưởng cùng phó thị trưởng cộng lại chung một chỗ đều gánh không nổi, cũng đừng suy nghĩ đến việc đè dư luận, căn bản không ép được, trừ phi có cấp cao hơn vài bậc nữa mới may ra làm được.
Phía trên đã hạ tối hậu thư, trong nửa giờ đội năm cùng đội sáu mà không giải quyết được tình hình thì chờ về quê nuôi cá đi, xui hơn có khi còn phải ra tòa án quân sự.
Abba không ngu, lập tức biết mình cùng đội trưởng đội sáu bị coi thành dê thế mạng.
Thế nên cho dù có giải quyết được vấn đề, có nhanh chóng xử lí tình hình cũng không thoát khỏi tình cảnh bị trách phạt, con đường thăng tiến trong tương lai triệt để bị chặt đứt.
Hắn há có thể không hận!?
Ầm!
Suy nghĩ vừa lướt qua, lại tức giận đập bàn một cái rách cả da tay, Abba liền đứng lên khỏi ghế muốn đi ra phòng làm việc.
Hắn thậm chí không có thời gian để uất ức quá lâu, tình hình khẩn cấp cần nhanh chóng xử lí, nếu không hậu quae mà con “dê” phải gánh sẽ càng thêm nghiêm trọng, Abba thấy trợ thủ đi theo sau lưng liền nhanh chóng nói:
“Carb, lập tức điều động tất cả các đội đi tới khu nhà dân cũ, dọn dẹp sạch sẽ mọi phần tử vũ trang ẩn núp tại đó cùng khu vực lân cận, cho phép tất cả nổ súng mà không cần xin lệnh…”
“Thông báo cho cảnh sát quận ban hành tình trạng báo động khủng bố tại quận Chad”
Trợ thủ nhanh chóng đi làm, Abba cũng đã tới xe riêng của mình, hắn muốn tự thân đi tới hiện trường chỉ huy tác chiến trực tiếp.
Lúc này lại có điện thoại đánh tới, là trợ thủ Carb.
[ Đội trưởng, tiểu đội của Chatty đang xử lí một vụ có liên quan đến buôn lậu súng ống,…đang ở khá gần hiện trường, cần điều hắn qua gấp sao? ]
“Điều ngay, còn vụ án hắn đang xử lý tạm thời giao cho cảnh sát quận, đợi xử lí xong vụ này lại tính tiếp”
[Rõ]
…
…
[ Cảnh báo, dân cư quận Chad thành phố Smash Chey chú ý, tình trạng báo động cấp quận tại quận Chad đã được ban hành lúc 22:37, ngày…
Tất cả dân thường bị cấm rời khỏi nơi ở, mọi lối vào ra của quận đều bị phong tỏa. Cảnh sát quận đàn phối hợp với quân đội sẽ tiến hành kiểm tra từng khu vực. Bất kỳ hành vi chống đối nào đều có thể bị trấn áp bằng vũ lực…]
Vù vù vù —
Gió đêm vi vu thổi qua, không quá lạnh, chỉ mang theo chút se nhẹ thường thấy lúc khuya.
Trên mái nhà cao sáu tầng, một bóng người vẫn lặng im đứng đó, khoác áo gió dày, tay nâng khẩu súng bắn tỉa hạng nhẹ, ánh mắt bình tĩnh chăm chú theo dõi mục tiêu qua ống ngắm.
Mục tiêu là một khu vực nhà dân mà con mồi vừa chạy vào, dựa theo tính toán của hắn, đối phương bị thương không nhẹ, nên chỉ có thể ở đâu đó trong phạm vi đó thôi.
Không lâu trước đó, Uimun đã nổ một phát súng vào mục tiêu.
Dự định bắn vào đầu, nhưng đội trưởng Ratchaya không đồng ý, hắn muốn bắt sống để tra hỏi thế nên Uimun đành chuyển xuống bắp đùi.
Là một tay bắn tỉa xuất sắc đến từ chiến trường trung đông, hắn tự nhận bản thân rất có kiến thức nhìn người, nhưng hiện tạu tay xạ thủ này rất muốn biết mục tiêu vừa rồi được huấn luyện bởi ai, có xuất thân từ nơi nào.
Một phát xuyên bắp chân, vậy mà vẫn có thể phóng đi nhanh như sóc, thoáng chốc đã biến mất khỏi tầm ngắm của hắn.
Phát súng vừa rồi chắc chắn thổi bay cả mảng da thịt, cơn đau do dây thần kinh tại bắp chân tuyệt đối là đến độ kinh thiên động địa, vậy mà đối phương vẫn có thể nhịn được, còn mẹ nó hoạt động nhanh nhẹn.
Hình dung bằng hai chữ thôi, đáng sợ! Ít nhất khoảnh chịu đau cực mạnh!
Uimun đang thông qua ống ngắm giám sát tình hình bên dưới thì nghe thấy tiếng của đội trưởng qua đường dây liên lạc chung, nhưng không nói với hắn mà là người khác.
[ Tamon, còn mấy tòa nhà chưa tìm kiếm nữa?]
[ Đội trưởng, vẫn còn tám tòa nhà với một dãy lầu trọ]
[ Chậc ~ ]
Ai cũng có thể nghe rõ đội trưởng Ratchaya tặc lưỡi một cái rất bực dọc.
Dễ hiểu thôi, Ratchaya cũng không thể ngờ được chỉ có một người mà khó đối phó đến thế, thoáng chốc liền mất dấu vết, Uimun đều không phản ứng kịp.
Mặc dù lúc chạy đối phương có để lại vết máu, nhưng sau khi lần theo thế mà đứt đoạn giữa đường, thành ra mới khiến cả đám không biết đường đâu mà lần.
Cuối cùng đành phải dùng biện pháp khá đần của Uimun là vẽ một cái vòng tròn, quay quanh cả khu vực lại rồi mới từ từ rà soát từng nơi một.
Theo dự tính của Ratchaya thời gian tìm kiếm khá dư dả, nhưng hiện tại thì…
Hắn vừa nghe thấy thông báo của cục cảnh sát!
Đành chịu vậy, dù sao phía thân chủ cũng đã kiêng kỵ đối phương nên có ý đụng từ bỏ, thế nên vừa giao cho đội của hắn một nhiệm vụ khác, được nhấn mạnh là quan trọng không thua gì lần trước.
[ Tamon, còn có bốn phút, nếu vẫn không tìm thấy mục tiêu liền cùng tiểu đội rút lui nhanh lên, còn mấy tên kia không liên quan đến chúng ta cứ mặc kệ ]
[Đã hiểu]
Ratchaya dặn dò tiểu đội đang tìm kiếm xong, lại quay sang nói với tay bắn tỉa.
[Uimun, đợi lát nữa thấy đèn xe cảnh sát tới rồi thì cũng nhanh chóng rút lui quay về căn cứ ]
Cảnh sát tới?
Không phải trước đó nói là phía thân chủ sẽ lo liệu việc này sao?
Uimun nghi ngờ không thôi nhưng biết đây không phải lúc hỏi nhiều, liền nhanh chóng đáp lời.
“Thu được”