Bị Bán Sang Cao Miên, Ta Triệu Hồi Tổ Chức Áo Đen!
- Chương 77: Kết thúc đêm bất ổn, đoàn nghiên cứu
Chương 77: Kết thúc đêm bất ổn, đoàn nghiên cứu
“Không biết đám điên này định làm cái gì mà gấp gáp bán sạch số hàng cấm như vậy, chẳng lẽ định làm một vố cuối rồi nghỉ hưu!?”
“Đó chỉ là một chuyện, là lá chắn giúp che đậy thôi” Đồng nghiệp trẻ tuổi cạnh ghế lái khẽ lắc đầu.
“Mục đích thật sự là do phía quân doanh cạnh vịnh vừa mất một kho vũ khí đạn dược cũ từ hồi chiến tranh lạnh, quân biên phòng muốn thu hồi lại nên mới nhờ tới sự hỗ trợ của cảnh sát”
“Cái gì!?”
Tài xế giật mình kinh hô lên, cứ như nghe chuyện nghìn lẻ một đêm, vừa muốn hỏi kỹ hơn thì xe cảnh sát hộ tống đằng trước bất thình lình giảm tốc dọa hắn chết khiếp vội đạp thắng.
Két!!!!
“Fuck!”
“Cái con mẹ thế!”
Tài xế mắng to một tiếng, suýt nữa thì đã dọa hắn chết khiếp, đồng nghiệp ngồi cạnh cũng nhíu mày, vội vàng hỏi tham tình hình bộ đàm.
“Chuyện gì phía trước, sao lại đột nhiên ngừng xe?”
“Hả, lốp xe bị vỡ?”
Trong lúc hắn đang hỏi chuyện, một tên cảnh sát từ xe hộ tống đằng trước bước xuống kiểm tra.
Không kiểm tra thì thôi chứ, vừa xem liền bị dọa cho giật mình.
“Không ổn, là vết đạn!”
Theo tiếng quát, không khí tức thì trở nên căng thẳng đến cực điểm, nhưng không đợi cảnh sát làm ra phản ứng, chỉ thấy ngay lúc này, hai tia lửa chợt lóe lên giữa trời đêm.
Oanh! Oanh!
Choang!
Cửa kính của chiếc xe tải phía sau bị bắn thủng hai lỗ to tướng, bên trong cabin bắn tung tóe đầy máu tươi.
“Ẩn núp! Mau xuống xe núp xuống”
“Là súng bắn tỉa, lập tức kêu gọi chi viện”
Các sĩ quan trên hai xe cảnh sát hộ tống liền nhảy khỏi xe, tìm nơi ẩn nấp, cố tránh những phát bắn đến từ hướng đối diện, tưởng rằng đã an toàn, nào ngờ chỉ sau vài giây yên lặng, tiếng súng lại vang lên…ngay phía sau lưng!
Oanh!
Oanh!
“A! Tay, tay — ”
Thế mà lại có tận hai tay bắn tỉa!
Oanh! Oanh! Oanh!
Giữa đêm liên tục nổi lên nhiều tiếng súng vang dội, thoáng chốc thôi mà gần từ chục cảnh sát chỉ còn lại ba người đứng nổi, còn lại đều bị thương nặng.
Không chờ ba vị cảnh sát may mắn tìm thấy chỗ núp mới tránh tay bắn tỉa từ cả hai phía trước và sau, thì ngay lúc này lại mấy ba chiếc xe bán tải chạy tới từ nhiều hướng khác nhau.
Chỉ thấy, từ trên xe bán tải nhảy xuống vài tên mặc đồ tây đen, đeo kính đen, còn bịt vải đen che kín mặt.
Nhìn thôi là biết “xã hội đen” rồi, bởi vì cả đám đều đen từ đầu tới chân trừ màu da.
Ba người “may mắn” lạnh cả người khi nhìn thấy đám đó đều móc súng ra, lại quan sát đồng đội nằm kêu rên dưới mặt đất, ba người đồng thời liếc nhau một cái, cũng chẳng cần thảo luận liền đồng loạt giơ hai tay lên cao đầu hàng.
Rất mất mặt, nhưng mạng nhỏ quan trọng hơn.
…
Chỉ một phút sau, ba người may mắn chờ mấy chiếc xe bán tải nối đuôi nhau rời đi rồi cùng lúc thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Bọn hắn rất may mắn khi không bị đám người nguy hiểm kia giết người diệt khẩu!
Mấy người kia chĩa súng vào họ trong một phút, sau đó có một người nhảy lên buồng lái xe tải rồi lái đi, những kẻ đồ đen khác cũng lần lượt rút đi theo, đến một câu thừa thãi cũng không thèm nói thêm với bọn hắn.
“Giờ làm sao?”
Một người chợt hỏi, một người liền quát ầm lên:
“Sao chăng gì nữa, gọi chi viện, báo cứu thương, thử sơ cứu cho những người đang bị thương nặng”
Một lời đánh thức tất cả người trong mộng, ba người họ đúng là nhát gan thật nên mới đầu hàng, nhưng vẫn chưa tới mức biến chất muốn diệt khẩu đồng đội chỉ để che giấu sự sợ chiến của bản thân.
Qua thêm một lát, khi chi viện tới rồi thì đối đám áo đen kia đã biến mất đâu không thấy.
Đợi thêm nửa giờ nữa, cảnh sát phát hiện mấy chiếc bán tải khả nghi bị vứt ở ven đường, còn có xe tải của cảnh sát, thế là đều kéo hết về cục thành phố phục vụ cho điều tra, nhưng cuối cùng có tìm được dấu vết gì hay không lại là một câu chuyện khác nữa.
Tại Smash Chey, một đêm bất ổn đến cỡ nào đi nữa rồi cũng có thời điểm kết thúc.
…
…
Một đêm khó ngủ vô số người trôi qua.
Trời tờ mờ sáng, bình minh đã xuất hiện, nhưng đây không còn ở Cao Miên nữa mà là giữa biển rộng.
Khi này tại biển đông, mười mét ngàn trên không trung, một chiếc máy bay tư nhân đang bay lượn trên trời cao vượt qua từng tầng mây trắng.
Trong khoang máy bay, một thanh niên người bắc mỹ đang làm việc trước máy tính thì có một nữ nhân tóc vàng đi tới.
“Jack, phi trưởng nói còn hơn một giờ nữa máy bay sẽ hạ cánh tại sân bay Riwut”
Thanh niên tên Jack hơi ngẩng đầu lộ ra khuôn mặt điển trai nhưng có phần già dặn thành thục, hắn khẽ gật đầu rất lễ phép đáp:
“Cảm ơn cô Sam, tôi sẽ liên hệ về công ty trước, để bọn họ mau chóng chuẩn bị trực thăng”
“Thân là trợ lí, việc này nên giao cho tôi mới phải”
Nữ nhân tóc vàng tên Sam, đầy đủ họ tên là Sam Roger, nói rồi liền muốn đi lấy điện thoại nhưng bị thanh niên tên Jack ngăn cản.
“Được rồi Sam, tôi đoán mấy người trong hội đồng quản trị càng muốn đích thân tiến sĩ của bọn họ tự mình báo cáo tình hình chuyến đi”
Thấy Sam bị bản thân thuyết phục không giành việc nữa, Jack liền tự mình bấm gọi điện thoại.
“Xin chào cô Sarah tôi là Jack”
[ Các anh đã đến nơi? Xem ra mọi chuyện rất thuận lợi ]
“Đúng vậy, máy bay sắp hạ cánh tại đảo Borneo, hi vọng chiếc trực thăng sẽ đưa cả đoàn đội vào thẳng trong rừng nguyên sinh đã được chuẩn bị sẵn sàng, hẳn sẽ không có bất kỳ ai mong muốn ngồi một chiếc thuyền mong manh tiến vào giữa rừng sâu trong mùa mưa bão đâu”
[ Tất nhiên, Wexel Hall đã liên hệ với một công ty lính đánh thuê đáng tin cậy, rất nhanh thôi sẽ có một đội mang theo trực thăng liên hệ với các anh ]
[ Đúng rồi, còn một chuyện nữa tôi cần phải nhắc nhở, khoảng thời gian gần đât khu vực đông nam á tương đối bất ổn, công ty không hy vọng quá trình thu nhập mẫu vật sẽ xảy ra bất trắc gì nên mong anh sẽ cẩn thận hơn một chút ]
“Tôi có nghe qua vụ khủng bố hôm qua rồi, nhưng đảo Borneo cách Kal Kon cả một vùng biển rộng lớn, sẽ không có vấn đề gì đâu nên mời các vị trong ban quản trị công ty cứ yên tâm
[ Hy vọng là vậy, phải biết khoảng thời gian sau mỗi lần nở hoa của mẫu vật cách nhau đến tận bảy năm, bảy năm là quá lâu, mong anh ghi nhớ kỹ điều đó ]
“Tôi biết”
Vừa cúp cú điện thoại với quản lí cấp cao của ông ty Wexel Hall, Jack lại thấy một cô nàng da đen đi tới trước mặt mình.
“Jack, ta không đi thuyền sao? Tôi còn tính nhờ Cole chụp cho vài bức ảnh sông nước..?”
“Gail, cô nghĩ mọi người muốn đi trực thăng thẳng tới địa điểm thu thập mẫu vật, vẫn là muốn ngồi thuyền vượt qua rừng nguyên sinh đầy nguy hiểm?”
Gail Stern cứng cả họng, nhìn ánh mắt của mấy người Gordon Mitchell, Sam Rogers, Cole và Tiến sĩ Ben Douglas là biết ngay.
Mặc kệ cô nàng da đen tự phụ này, Jack liền hướng với phía những người khác trong đoàn đội nói:
“Tất cả mọi người chuẩn bị đi, đã sắp tới nơi, kế hoạch lần này là xuống sân bay sau đó liên lạc với lính đánh thuê do công ty giới thiệu, kế tiếp dưới sự bảo vệ của bọn họ ngồi trực thăng đi vào rừng nguyên sinh, cuối cùng là thu thập mẫu vật rồi quay về công ty một cách thuận lợi”
Nghe lời ấy, tất cả liền nhấc tinh thần lên cao hết mức, thù lao cho chuyến đi này không hề thấp, ai cũng không muốn bỏ lỡ.
Nhắc nhở xong, Jack liền quay về chỗ ngồi của mình tiếp tục công việc dang dở.
Chỉ thấy trên màn hình là hình ảnh của một bông hoa kỳ dị, đó là một bụi hoa lan đỏ thẫm như máu, từng cánh hoa mỏng manh xoắn nhẹ như lưỡi dao uốn cong…lộ ra vẻ không tầm thương.
“Hoa lan máu…dù có thể nào đi nữa, cũng nhất định phải thu thập cho bằng được!”
Jack nhẹ giọng lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ cuồng nhiệt cùng tham lam rồi lập tức biến mất.
Cố giữ bình tĩnh rồi, nhưng Jack vẫn không nhịn được mà khiến cơn suy nghĩ bay xa.
Hoa lan máu…
Chỉ cần có được nó, từ tiền tài đến danh vọng, thậm chí quyền lực đều không phải là chuyện khó, cuộc đời của hắn sẽ lập tức bước sang một trang mới.
…