Bị Bán Sang Cao Miên, Ta Triệu Hồi Tổ Chức Áo Đen!
- Chương 74: Gây sức ép, buộc trị an vào cuộc
Chương 74: Gây sức ép, buộc trị an vào cuộc
Quá rõ ràng, đợt tập kích lần này là có dự mưu từ trước.
Trần Diện nhanh chóng tổng hợp lại các thông tin tình báo để phân tích.
Đầu tiên, kẻ địch đã lần mò ra được vị trí của sàn tập bắn bằng một phương pháp nào đó.
Nhưng sau khi phát động cuộc tập kích, chúng lại chẳng thu thập được bất kỳ thông tin hữu ích nào, bởi vì hai thành viên áo đen đều có mức độ trung thành cực cao, thành ra khi đối mặt với nguy cơ bị tra khảo cả hai sẵn sàng tự sát để bảo vệ bí mật.
Về phần mấy thành viên vòng ngoài làm việc vặt ở sân tập bắn càng không có gì phải bàn, vì bọn hắn vốn chẳng biết nội tình gì hết.
Chưa đạt được mục đích liền chưa dừng lại ở đó, kế tiếp, nhóm người kia không rời đi ngay mà chọn cách “ôm cây đợi thỏ” và đúng như dự đoán của chúng, Chianti cùng Ryo xuất hiện theo điều khiển của Vodka, cũng vì thế đụng thẳng cào họng súng.
Rốt cuộc là ai?
Trần Diện không cảm thấy bản thân bản lĩnh đến mức đã gây thù chuốc oán cỡ lớn cỡ này chỉ trong chưa tới một tháng.
Casino?
Không đến nỗi đó, mất mấy món hàng nội tạng cùng vài tên đàn em mà thôi, cũng chẳng thiệt hại bao nhiêu tiền trong khi bọn buôn người chỉ bán mấy ngàn đô một mạng, há lại điên cuồng đến mức phải huy động cả trăm nhân thủ đi vây bắt hắn?
Căn bản không hợp lí!
“Không đúng, chưa hẳn đã nhằm vào mình, cũng có thể là nhắm vào Chianti do vụ ám sát lần trước chăng?”
“Hay là dư âm từ đợt ám sát Cô Lang vẫn còn kéo dài tới giờ? Có kẻ địch tiềm ẩn trong tối!?”
Trong khi đại boss của tổ chức còn đang lo lắng vặn óc suy tư tìm ra kẻ đứng sau màn, liền nghe thấy Bourbon đưa ra ý kiến của mình.
[Gin, mặc kệ là để Scotch đánh trực diện hay để Chianti đang bị thương nặng phải tự mình phá vòng vây đều quá thiếu thông minh ]
[ Ý gì thì nói ngắn gọn đi Bourbon, không cần lảm nhảm lời vô nghĩa ]
Giọng điệu lạnh lẽo như băng vang lên, rất dễ hiểu khi Gin cực kỳ chán ghét cái điệu bộ chết tiệt này của Bourbon.
Chỉ nghe Bourbon cười nhạt, mới nói:
[ Gần đây tôi nghe tin tức tuyên truyền rằng chiến dịch Sói Đen tại Smash Chey rất thành công đúng không? Phần tử tội phạm đều bị quét sạch không còn một mống đúng không? Thế mà tối nay có nổ súng trên đường phố, cả trăm kẻ liều mạng xông vào khu dân cư, vậy mà không thấy bất kỳ một bóng dáng của cảnh sát đâu…]
Có lẽ biết Gin đã phát bực đến mức nổi cả gân xanh trên tay, Bourbon liền nhanh chóng vào chủ đề chính:
[ Vậy là đài truyền hình thành phố đang nói nhảm sao? Cả trăm kẻ liều mạng ấy mà, cảnh sát muốn mặc kệ thì ta ép bọn hắn phải quản một chút, chỉ cần hai bên đối đầu rồi đánh lên, Chianti liền có cơ hội thoát đi một cách dễ dàng ]
[Đại ca?]
Vodka hỏi một câu, chờ đợi quyết định cuối.
[ Tôi đoán là anh không có bao nhiêu thời gian dư thừa để suy nghĩ đâu Gin, mạng của Chianti đang ngàn cân treo sợi tóc rồi ]
[…] Gin.
Các bên im lặng một chút, cuối cùng Gin chốt lại.
[Có thể thực hiện, làm theo kế hoạch của Bourbon, chỉ mong đám cảnh sát ở thành phố này không phải hàng phế thải ]
Bourbon dù thích chọc ngoáy Gin, nhưng tại thời điểm này vẫn trấn an một câu:
[ Không cần lo lắng thái quá đâu Gin, cái khác tôi không rõ, nhưng có thể xác nhận khả năng phản ứng của lực lượng thuộc chiến dịch Sói Đen không hề chậm, chỉ e vụ lần này có cản tay rất lớn nên bọn hắn mới không dám quản thôi ]
[ Mà nếu bọn hắn không dám quản thì để tôi thêm một mồi lửa vậy,…cục cảnh sát thủ đô cũng được nhỉ? ]
[…]
…
Trông có vẻ lâu, nhưng khoảng thời gian kể từ khi Chianti trốn vào nhà dân cho tới thời điểm này chỉ mới trôi qua chưa tới mười phút.
Vừa nãy, Chianti có làm một mũi Adrenalin rồi lại cố hết sức bình sinh leo bậc thang, liều như vậy chỉ vì từ tầng hai có thể quan sát thấy từng nhóm người đang đi thăm hỏi từng nhà một, có vẻ như bọn hắn đã khoanh vùng một khu vực để tìm kiếm mình.
Không phải chỉ cần hỏi là xong, đám người này đủ hung hăng, thậm chí dám đạp cửa xông vào tìm, còn đánh chủ nhà.
Nhìn tình huống hiện tại, cho dù may mắn hơn nữa thì chỉ cần không quá hai mươi phút nữa nhất định sẽ mò tới bên này, xui hơn thì vài phút là tới.
Bình tĩnh quan sát vài giây, Chianti nở một nụ cười dữ tợn rồi chậm rãi nạp đạn vào súng ngắn.
Cạch!
Cùng lắm thì liều mạng một đợt mà thôi.
Tìm sự sống trong cái chết…
…
Trong khi Chianti đang suy nghĩ tới tình huống liều mạng, quá lắm cũng chỉ là chết, thì cách nơi này không quá xa có một vũ trường đang làm ăn vô cùng phát đạt.
Dù đã gần mười giờ đêm, phần lớn người dân bình thường sắp chuẩn bị đi ngủ, nhưng vẫn có rất nhiều kẻ sống về đêm, và giờ chính là thời điểm bắt đầu ăn chơi.
Ánh đèn từ nơi này rực rỡ chiếu sáng cả đoạn đường, trước cổng vũ trường, hai tên bảo vệ to lớn lực lưỡng đang kiểm tra từng khách vào cửa.
Ánh mắt hung ác trợn trừng lướt qua từng người một, hai tay để trần lộ ra cơ bắp cùng hình xâm dữ tợn, âm thầm cảnh cáo bất kỳ kẻ nào có ý định gây sự đừng nên tìm cái chết.
Bỗng nhiên, chợt có một chiếc xe con màu đen ngừng lại ngay trước lối vào vũ trường.
Hai tên cao to nhìn sang, còn tưởng là khách hạng sang, nhưng khi thấy cửa sổ ở ghế lái hạ xuống thì ánh mắt của cả hai liền co rụt lại.
Cái thứ lộ ra là một họng súng lạnh lẽo!
Phanh, phanh —
Hai phát súng vang lên, vô cùng chính xác bắn thẳng vào hai tên to con, cả hai kẻ lực lưỡng lập tức ngã xuống đất kêu thảm.
“A!”
“Có bắn nhau!?”
“Mau chạy —”
Chỉ hai tiếng súng, từng tiếng hét ầm lên, lối vào vũ trường lập tức loạn thầy một bầy khỉ.
Cạch!
Người trên xe bước xuống, hắn bịt kín mặt bằng vải đen, một ay cầm súng.
Khi hắn tiến lại gần hai tên bảo vệ đang giãy giụa, thấy một tên cố gắng đưa tay về phía hông liền đá một cước thật mạnh vào cầm đối phương.
“A!”
“Mẹ nó!”
Kẻ bịt mặt nhanh chóng cúi người xuống sờ soạng một chút, thế là liền móc ra một khẩu súng ngắn từ bên hông của tên canh cổng.
Chỉ tên này có, tên bên cạnh thì không.
“Canh cổng đều có súng? Xem ra vũ trường cái này không đơn giản, cũng đúng thôi, làm gì có chỗ làm ăn màu xám nào là đơn giản”
Lẩm bẩm một câu, kẻ bịt mặt nhân lúc người của vũ trường còn chưa kịp phản ứng liền xông thẳng vào trong, không thèm nói một câu liên nã mấy phát súng lên trên nóc sàn nhảy, chuyên nhắm vào mấy cái đèn treo.
Phanh, phanh, phanh!
Liên tục ba phát, kẻ bịt mặt chợt chuyển hướng nòng, hai phát súng nhắm thẳng vào một tên bảo vệ xông tới.
Phanh!
“Gra!!!!”
“Cứu mạng!”
Vũ trường, lập tức hỗn lên.
…
Có kẻ gây sự ở vũ trường, lúc này lại có người lái một chiếc mô tô ghé ngay trước quán ăn tối.
Bảo vệ thấy có khách tới liền ra đón, muốn hỗ trợ đối phương dắt xe nào ngờ ăn ngay một cước vào bụng.
“Cút xa một chút”
Nói bằng tiếng anh khiến bảo vệ ngớ cả người ra không hiểu gì, nhưng hắn vẫn hiểu đối phương tới gây chuyện, vừa muốn đứng lên chạy vào báo cho ông chủ liền gặp cảnh đối phương móc từ ba lô trước xe ra một bình thủy tinh gì đó.
Đút giấy, châm lửa,…sau một loạt thao tác, kẻ này liền ném mạnh chai thủy tinh về phía hàng xe của khách đang xếp gọn.
Choang!
Phừng!!!
Chai thủy tinh vỡ tung, ánh lửa lập tức bùng lên dữ dội.
Không dừng lại, tên lái mô tô bất thình lình rút súng bắn liên tiếp hai phát vào các xe đang lưu thông ngang qua, rồi mới ung dung phóng xe rời đi, bỏ lại sau lưng sự hỗn loạn.
Mãi sau, bảo vệ mới hoàn hồn, hét lớn:
“Cháy! Cháy rồi!”
“CÓ KẺ PHÓNG HOẢ!!!”
…
Trước một quán nhậu…
Trước một tiệm cafe…
…
Với những vụ trên, chỉ trong thời gian ngắn đường dây nóng của cảnh sát thành phố Smash Chey liền bị gọi cho cháy máy.
Liên tục có người dân báo cảnh sát, thậm chí do đường dây nóng bận quá mà rất nhiều người không đợi được, thế là gọi thẳng vào số của cảnh sát quốc gia.
Lần này hay lắm, cảnh sát ở tận thủ đô đều biết Smash Chey xảy ra sự kiện lớn.
Phóng hỏa?
Không sao, không phải vấn đề gì lớn, có cứu hỏa lo.
Gây rối trật tự, phá hoại tài sản? Chỉ là vấn đề nhỏ, giao cho cảnh sát ở đó.
Chờ chút, gì cơ, nổ súng?
Còn bắn vào người đi đường?
Tấn công nơi công cộng có đông người!?
Fuck! Cái này rõ ràng là phần tử khủng bố!!!
Lớn chuyện!