Chương 161: Thượng Cổ Ma Trận, Mở Ra.
Diệp Linh Nhi bước ra rời khỏi cái này tuổi trẻ hội tụ, nàng tránh xa khỏi nơi giả dối đây mà bước lên chuyền tống trận, từ từ đi xa.
Nàng cơ thể run rẩy trong mắt hiện ra từng vệt ánh sáng hóa thành đạo văn rực rỡ, bên trong đó chứa đựng lực lượng luân hồi, nguồn gốc bên trong xuất phát từ người của Diệp Linh Nhi tận sâu bên trong linh hồn của nàng.
Cả cơ thể lẫn linh hồn của nàng đều đang xuất phát ra lực lượng thần bí, năng lượng kia phát tán ra cổ lão đạo văn, từ trước đến sau vô số thời gian ký ức tụ hợp lại thành một chỗ, mi tâm của nàng nở rộ ra một vệt đạo văn bên trên, nó là một bông hoa tượng trưng cho vãng sinh, đó là một loại hoa sen màu trắng.
Nàng hiện giờ lạc vào trong một trạng thái nửa thật nửa ảo, lại là kiếp trước kiếp này, hai linh hồn của thời đại khác nhau chung một thể, một cái đã là hoàn toàn tỉnh táo, còn cái còn lại thuộc về kiếp trước đang rơi vào mê man dường như là sắp thức tỉnh.
Nhưng mà trong thoáng qua ánh mắt của nàng đột nhiên thiêu cháy lên quang mang ánh sáng, sắc lạnh trong đôi mắt từng vệt sáng lóe lên thiêu đốt trong mắt mê mang.
“Trấn!”.
Diệp Linh Nhi khẽ quát lên một tiếng, trong hai con ngươi tia sáng mãnh liệt cũng đang bắt đầu nhảy vọt, trên mi tâm đóa hoa sen màu trắng kia từ từ thay đổi hình thái, bắt đầu thiêu cháy thành màu đỏ như là máu tươi đang nở rộ, đậm chất u buồn bông hoa xuất hiện trên mi tâm nàng, nó gọi là dấu ấn bỉ ngạn.
“Vẫn không được sao?”.
Nàng khuôn mặt trắng bệt từng ngụm máu lớn nôn ra ngoài, trong cơ thể pháp lực đang quấy nhiễu gắt gao.
Ngón tay đẹp khẽ động khép lại thành chỉ, chỉ với điểm nhẹ lên trên mi tâm một cái, cái kia cổ lão đạo văn hoa bỉ ngạn phát ra ngọn lửa bắt đầu luân chuyển, nồng đậm luân hồi phát ra lại xuất hiện chói tai đau thương khiến người ta không hiểu.
Khóe mắt nàng có nước mắt chảy ra, đau thương bên trong chỉ có nàng mới hiểu được nhưng không phải là nàng thật sự trải qua, kiếp trước ký ức đã bắt đầu rèn luyện trí nhớ của nàng, cưỡng ép cho linh hồn được gọt dũa đến cực hạn, cái kia nổi đau từ linh hồn phát ra khiến cho Diệp Linh Nhi đau tới tận xương tủy.
“Được thì thành, lấy kiếp trước tẩy rửa kiếp này căn cơ, lấy kiếp trước sức mạnh đắp lên mình của hiện thế”.
Diệp Linh Nhi lẩm bẩm lấy đạo văn bên trong trí nhớ, kia chính là Luân Hồi Tử khắc vào trong trí nhớ của nàng, hiện giờ nàng xuất phát từ Đạo mà lấy lại ký ức của thời đại xưa, muốn phục hồi đạo văn trong cơ thể.
Tu vi của nàng, linh hồn của nàng, đều đang thăng hoa đến cực điểm, thiên địa bên trong lại mơ hồ xuất hiện một thân ảnh nữ tử phong hoa tuyệt đại, người kia chỉ để lại một bóng lưng phía sau mà thôi vậy mà bộc lộ ra một nét đẹp khác.
Nàng chính là một thời đại khác linh hồn của Diệp Linh Nhi, đó chính là Kiếp trước của nàng, ở trạng thái này là một loại khác chuyển đạo.
Mà cái gọi là chuyển đạo là dùng thông qua một loại Đạo giống nhau làm môi giới mà chuyền lại tu vi cho người đến sau, một loại tu vi chuyền xuống chỉ có người có Đại Đạo vững chắc nắm giữ lấy pháp tắc trong tay mới có thể thực hiện được thủ đoạn này.
Người này nữ tử thân phận phi phàm, cùng một thời đại với Mị Cơ, càng là muội muội của Luân Hồi Tử.
Nàng cũng tu luân hồi nhưng thuộc về một nhánh khác, được gọi là vãng sinh, vì vậy ở kỷ nguyên trước, ở thời đại kia khi nàng đạt được thành tựu thì liền được thế nhân gọi là Vãn Sinh Công Chúa.
Kỷ nguyên đó là rực rỡ biết bao, có hai vị tu luyện Trường Sinh Công cùng Bất Tử Quyển thiên kiêu, thêm tới là hai cái Lão Lục Mị Cơ cùng với Luân Hồi Tử, tiếp đó cuối cùng là vị này Vãn Sinh Công Chúa.
Kinh diễm như thế thì cũng ngã xuống trong sông dài năm tháng, thiên địa bên trong sinh linh không siêu thoát ra ngoài thì cũng chỉ là sâu kiến dưới tay thiên đạo.
Nhận được từ sâu trong linh hồn chuyền tải, loại kia ký ức khiến cho linh hồn nhỏ bé của Diệp Linh muốn sụp đổ, tiếp theo đó phải cố chịu đựng nổi đau đớn tận tâm can phế phủ, cơn đau đớn vô biên khiến nàng muốn ngất đi nhưng vẫn cố chịu đựng lấy để gặt hái được chánh quả.
Trong cơn đau đớn kia nàng đôi mắt cũng dần trở nên mơ màng, linh hồn đột nhiên gánh chịu vô số ký ức nặng nề khiến cho nàng khoảng khắc này khiến cho mệt mỏi vô bờ tràn ngập trong cơ thể.
Diệp Linh Nhi cắn răng một cái cố giữ bản thân mình tỉnh táo hơn, nếu như lần này có chút nào đó sơ ý một chút thì chỉ sợ là ký ức cùng lý trí đều phải bị nhấn chìm bởi những ký ức của kiếp trước, đến lúc đó nàng sẽ là nàng sao.
Bởi vì vậy nàng dù có là đau đớn gấp bội cũng không thể để ký ức bản thân rơi vào quên lãng, dù cho là nó so với kiếp trước Ký Ức thì nhỏ bé như là một hạt cát giữa sa mạc, nàng cũng phải cố gắng để giữ lại hạt cát đó.
Nhìn về phía trước điểm đến của chuyền tống trận, trong lòng Diệp Linh ánh mắt trở nên lạnh như băng, nàng không trách Trương Phàm cũng không trách ai cả, nàng chỉ là vô tình muốn đến một thứ vốn không thuộc về mình, nhưng mà liệu có được không.
Diệp Linh thở dài đầy đắng cay, có lẽ là đời này sẽ không thấy được hắn mỉm cười nhưng vẫn có thể từ trong bóng tối nhìn lấy hắn mãn nguyện chinh phục cái này mảnh cổ giới đi, đến lúc đó nàng muốn được đứng bên cạnh hắn dù là nàng đã không còn là nàng của trước kia, nhưng mà dù sao cũng còn một tia hy vọng, phải không.
Trong ký ức ít ỏi kia, những khuôn mặt lạnh lùng vẫn là đang quan sát nàng thay đổi từng ngày, cái này chết tiệt Luân Hồi sao không thể tự chôn vùi mình xuống cổ sử cơ chứ?
À… Nhớ rồi.
Là cái kia lão già suốt ngày muốn nàng gọi hắn là ca ca.
Là cái kia đáng hận lão đã bỏ nàng lại giữa cái này thế giới nóng lạnh.
Là đáng chết cái kia ánh mắt của Lão, cái đó ánh mắt lúc nhìn nàng luôn là một loại tâm tính hiền diệu ấm áp, nhưng nàng biết cái đó mục quang không phải cho Diệp Linh Nhi nàng, mà là dành riêng cho nữ tử trong trí nhớ Vãng Sinh Công Chúa.
Nàng cười, nụ cười ấy mang theo bi thương nồng đậm, cười cười thì lại khóc, ánh mắt kiên định hay mờ mịt lúc trước nay đã tràn ngập trong tâm tình bi ai, bản thân nàng từ khi sinh ra là làm gì chứ, cố gắng suốt một đời người cuối cùng thì cũng làm giá áo cho người khác sao?
Ký ức từ từ mơ hồ, cái kia khuôn mặt đẹp trai đến mức yêu dị kia trong lòng cũng chợt phai mờ, mấy năm này cố gắng chốn tránh hắn là sợ gặp hắn sao?
Không, nàng không sợ.
Nàng chỉ sợ hắn nhìn nàng nhưng lòng lại nghĩ đến một người khác thôi.
Nàng yêu hắn, Diệp Linh Nhi yêu Trương Phàm.
Nhưng mà hắn không yêu nàng, người Trương Phàm yêu mãi mãi sẽ không phải nàng.
Trí nhớ chìm trong nỗi đau, từng mảnh nhỏ ký ức tràn vào hóa thành biển lớn bao la, mà mảnh nhỏ ký ức của Diệp Linh Nhi thì như từng bong bóng bọt biển, giãy giụa rồi nổ ra, chìm vào bên trong sâu biển lớn, từ từ hòa tan.
Cuối chuyền tống trận, Diệp Linh bước ra, trong ánh mắt hiện ra hai con ngươi thể hiện cho trí tuệ bẩm sinh, nó rất là sáng không chút bóng tối nào nhưng lại khiến cho người ta cảm thấy rất đáng sợ.
Trên mi tâm nàng là một đóa hoa sen màu trắng nở rộ ra, một loại cổ lão đạo văn phát ra từ bên trong tượng trưng cho vãng sinh.
Nàng bước ra từ trong chuyền tống trận nhưng khí chất cách biệt một cái kỷ nguyên cũng không hề che giấu mà lộ ra, vô cùng tang thương cổ lão khiến cho người ta cảm thấy rùng mình, loại kia bên trong sông dài năm tháng vớt ra lão quái vật khiến cho người ta sửng người.
“Thượng Cổ Ma Trận, mở ra đi thôi”.