Chương 162: Ma Trận Uy Lực.
Tinh Không bên trong, một vòng xoáy dường như đã chuẩn bị từ trước đại trận từ từ mở ra không gian trận pháp, tòa trận pháp này vừa mở khiến cho bên trong lộ ra không gian chi khí vô cùng mộng đậm.
Bên trong đi ra trước là một cái chân đẹp ngọc ngà từ từ đi ra, từng bước ưu mỹ trên tinh không động đậy lộ ra bóng dáng, người này hai mắt lộ ra ánh sáng trí tuệ đủ để phát hiện ra vạn vật âm mưu, trên mi tâm lại nở rộ ra cổ lão đạo văn chính là một bông hoa sen màu trắng, thân hình lòi lõm thấy rõ khiến cho người ta nhìn vào đều phải đỏ mắt, khuôn mặt kia khi lộ ra càng là khiến cho thế giới đẹp nhất bông hoa đều phải cúi đầu.
Nàng ngón tay nhỏ nhẹ mà dịu dàng vuốt ve lấy đôi môi đỏ mộng của mình, tiếng nói dịu ngọt nhưng lại mang theo ngữ khí cổ lão từ miệng thiếu nữ này nói ra.
“Thượng Cổ Ma Trận, mở ra thôi”.
Diệp Linh Nhi trong tay nắm lấy bên trong túi trữ vật một cây trận kỳ, thánh cấp pháp khí trong tay của nàng dường như là giống hổ mọc thêm cánh vậy, dũng mãnh vô song, càng thêm đáng sợ là trận kỳ phát ra ánh sáng đạo văn cực kỳ rực rỡ, bên trong có pháp trận thượng cổ liên kết, rõ ràng trước kia chủ nhân của nó cũng là một vị trận sư cấp thánh.
Nàng tất nhiên là không biết dùng cái gì trận pháp rồi, nhưng mà trước kia được Nhiễm Linh chỉ cách thôi động Thông Thiên Ma Trận, lúc trước nàng còn mơ hồ một trận, nhưng mà sau khi hồi phục được mấy vạn năm ký ức thì loại này thôi động trận pháp vừa nhìn qua biết ngay.
Mà trước tiên cũng cần phải một vật rất cần thiết để mở ra đại trận, Diệp Linh Nhi ngón tay điểm vào bên trên Đạo Văn mi tâm một cái, khuôn mặt nàng nhanh chóng trở nên trắng bệt, bên trên mi tâm lại từ nơi ẩn sâu trong cơ thể huyết mạch đi ra một giọt máu, nó lơ lửng bên trên mi tâm nàng sau đó được Diệp Linh động đậy một chút khiến cho nó đưa vào Trận Kỳ Thánh Cấp.
Bản mệnh máu của nàng bên trong có luân hồi khí tức, dù là nó bị ăn mòn đến cực hạn yếu ớt, nhưng dù sao vẫn là Đại Đạo Kiếp Chủ cho nên vẫn còn có uy lực nhất định.
Sau khi một giọt thánh huyết rơi vào Thánh Kỳ thì lập tức nó phát sáng ra vô hạn lực lượng, Thánh Kỳ vừa được nạp năng lượng khiến cho nó hoàn thành bùng phát ra năng lượng tối đa, tuy là bên trong linh vật của nó đã bị đánh chết nhưng lại có dấu hiệu được thức tỉnh.
Vô tận ánh sáng chiếu sáng toàn bộ không gian tinh không, từng vệt đạo văn phát uy lộ rõ trên hư không lực lượng, kinh thế trận pháp chìm nổi bên trên tinh không như là muốn cắn nuốt vạn vật hết thảy.
Diệp Linh Nhi bấm ngón tay một cái tạo ra những sợi dây liên kết nối liền Trận Kỳ với linh hồn của mình, điều này giúp nàng một niệm trong đầu liền có thể khởi động trận pháp.
Nhưng lúc nàng tính là tiếp tục kết ấn quyết định là thôn phệ trước nơi đây tinh vực thì lại có sự cố xảy ra.
Xung quanh cách mấy cái cổ tinh đột nhiên lại xuất hiện mấy cái thân ảnh đang chạy tới gần, mấy người kia khí tức ngập trời đẳng cấp đã là Kết Đan Đỉnh Phong, người mạnh nhất càng là một vị Giả Anh Ma Tu, khí tức những sinh linh kia phát tán ra ngoài muốn ăn mòn xung quanh không khí.
Diệu Linh Nhi nở lên một nụ cười đùa cợt, nụ cười này là rung động thế gian nhưng lại là đánh dấu cái chết cho đám người sắp đi đến, nàng cảnh giới chưa hồi phục đến mức cùng chiến với đám kia người cùng một lúc, nhưng làm sao không may cho bọn hắn là Diệp Linh đang cầm lấy một cây Thánh Kỳ đây.
Trong lúc bọn đám người kia chưa đi tới thì đã nghe được một giọng nói ngọt ngào từ xa, tuy là lời nói ngọt như vậy nhưng mà lại có cáu loại cảm giác nguy cơ tử vong tràn về khiến bọn hắn tê cả da đầu, người mạnh nhất trong đó lại càng là lui về phía sau muốn rời khỏi nơi đây tinh vực.
Ngay lập tức chỗ bọn hắn đứng đột nhiên xuất hiện từng vệt đạo văn bao quanh lấy bọn hắn, khí tức bên trên hiện ra khiến cho những người bị nhốt vào trong muốn lùi lại chạy trốn.
Lúc nãy người mạnh nhất trong đó lão sau khi lùi thoát được thì cũng quay lại nhìn về phía kia lúc trước mình đứng, không nhìn không sao, vừa nhìn thấy liền tê cả da đầu, cả người đều có cơn ớn lạnh ùa về.
Chỉ thấy những người bị nhốt vào trong đạo văn kia từ từ thân thể bị tan chảy ra năng lượng, mặt kệ cho những người kia có gào thét trong tuyệt vọng thì cũng không thể làm gì được, khả năng bọn hắn đều không nghĩ đến bản thân lại như vậy chết.
Lão Giả Anh cố gắng tỉnh táo lại ngón tay chỉ về phía trước, ma khí ngập tràn bên trên ngón tay kia, năng lượng ma khí hóa thành một tia đỏ như máu năng lượng sợi chỉ nhỏ, nó trực tiếp bắn ra.
Nhưng cái kia cảnh tượng Đạo Văn bị phá vỡ cũng không có hiện ra, cái kia dòng năng lượng ma khí màu đỏ âu còn chưa tiếp cận với Đạo Văn liền bị bên trên tinh không trận văn cho nuốt chửng, toàn bộ năng lượng hóa vào hư vô trở về Thánh Kỳ trong tay Diệp Linh Nhi.
“Năng lượng cũng nhiều lắm”.
Diệp Linh Nhi lạnh lùng lời nói rất là vô cảm, giết đám này kiến hôi nàng không hề có cảm giác gì tội lỗi cả, kiếp trước tuy mới là Vực Chủ nhưng cũng dám với Kiếp Chủ va chạm một chút, có thể thấy được Vãng Sinh Công Chúa là loại người hung ác.
Nàng nhiếp ra toàn bộ năng lượng vừa hấp thu được trong trận kỳ, sau khi tiếp nhận toàn bộ năng lượng kia vào trong cơ thể, ánh mắt xinh đẹp trí tuệ kia hiện ra cảm xúc ba động chính là thỏa mãn.
Diệp Linh cái lưỡi không xương liếm láp lấy bờ môi đỏ mộng kia, hành động này là do bất giác thèm muốn lại càng nhiều năng lượng hơn nữa nhưng lại khiến cho lão già phía xa kia phải ngẩn ngơ nhìn thẳng.
“Oh… Còn dám nhìn ta?”.
Diệp Linh Nhi hơi có chút khó chịu mà nhíu lại đôi lông mày xinh đẹp, thái độ vô cùng không vui nhìn lấy lão già kia, trong tay Thánh Kỳ lại khẽ động đậy một cái, mà một động tác này mà thôi vậy mà khiến cho lão già đứng xa kia phải sợ hãi lui về phía sau, hắn muốn chạy trốn.
Nhưng mà sau khi Diệp Linh Nhi hấp thu toàn bộ năng lượng của Thôn Thiên Ma Trận hấp thu lại thì, tu vi của nàng đã trở lại một mức độ cao hơn rồi, vì vậy nàng trực tiếp một bàn tay đập tới muốn chặn lấy đường lui của lão.
Nhưng mà tên Giả Anh này cảnh giới vẫn là ở đó, hắn là kiên kỵ lấy Trận Kỳ trong tay nàng nhưng tu vi hiện giờ thật sự cao hơn Diệp Linh Nhi nhiều lắm, vì vậy vừa thấy nàng đánh ra một chưởng chặn đường lui của mình thì hắn cũng tích tụ ma khí trong lòng bàn tay, cùng chưởng đối đầu trực tiếp.
‘Oanh!’.
Tinh không rung động, ở chỗ kia chưởng cùng chưởng va chạm khiến cho hư không ở đó đều vỡ nát, lão cũng nhanh chóng lui về phía sau tránh khỏi Trận Văn trói buộc lấy, hắn tiếp tục du cước bộ lại chạy trốn.
Diệp Linh Nhi cũng ấn ngón tay một cái, lực lượng linh hồn hóa thành thực chất trở thành một mũi mâu, nó trực tiếp trên tay của nàng được phóng ra, tốc độ cực nhanh vượt qua tốc độ bình thường mà phá nát hư không nhanh chóng bắn tới nơi lão già đang chạy trốn kia.
Lão Giả Anh cảm giác được nguy cơ phía sau, hắn quay lưng lại tích tụ ma khí vào trong bàn tay, đao quang động đậy một chút thì liền cùng với mũi mâu va chạm một cái, thanh âm đinh tai nhức óc vang vọng khắp nơi tinh không, tinh vực ở trong đều nghe thấy tiếng hét thảm của một lão già.