Chương 160: Hiệp Ước Cuối Cùng (3).
Bên trong mảnh này tinh vực vậy mà có nhiều cường giả như vậy xuất hiện, nó làm cho pháp tắc vốn đã bị phá hủy hoàn toàn lại càng thêm run lắc dữ dội, tinh không ở trên bị một bàn tay vô hình bóp nghẹn lại đến không chịu nổi.
“Các vị không muốn sao? Các tộc hiện giờ tương lai tiểu bối, chắc chắn sẽ không thể chịu nổi chúng ta dư ba chiến đấu”.
Một tên yêu tộc chuyền ra thần thức, nhưng trong bóng tối vẫn ẩn giấu lấy, không muốn bản thân lộ ra ánh sáng để bị người khác nhằm vào.
“Ta nghĩ cũng không cần thiết như vậy đâu, các ngươi nghĩ cái gì trong đầu bộ tưởng bọn ta không biết hay sao?”.
Diệu Linh ánh mắt xinh đẹp lộ ra hai vệt ánh sáng kinh người, trong đôi mắt kia dường như có thể ngắm nhìn vạn vật, nhìn thấu hết thảy âm mưu.
“Ta thấy nơi đây chính là hoàn hảo nhất để rèn luyện, mấy vị tiểu hữu ở đây rèn luyện tâm tính rất là tốt”.
Kiếm Phong trưởng lão lời nói ôn hòa.
“Các ngươi thật sự cố chấp như vậy?”.
Bên kia chiến tuyến, một tên mang theo một cái bản mệnh hồn âm trầm mở miệng, hắn ta là một cái sinh linh tu đạo đặc thù, vì vậy cho nên hắn càng không đủ khả năng thăng hoa bản thân nữa cho nên bị kẹt ở cảnh giới Giả Anh này, trở thành hộ Đạo Giả của Tà Linh Tử, một khoảng thời gian trước từng đánh cho Diệu Linh thương nặng phải về hậu phương ôn dưỡng, khả năng của người này tuy hiện giờ ai cũng biết rõ nhưng lại không tìm ra cách chóng đỡ.
Nhiễm Linh ánh mắt sáng lên nhìn lão bất tử trước mắt, trước kia Trương Phàm từng nói là rất hứng thú với lão già này, muốn bắt hắn về nghiên cứu một chút, bây giờ nàng đã có năng lực này muốn hay không thử.
Tiền bối, người hình như không phải đối thủ của hắn.
Trong đầu hình như có lời nói chuyền ra khiên cho nàng tâm thần cũng yên tĩnh lại, lời nói này tất nhiên là của thiếu niên nàng nguyện đi theo làm hộ đạo giả rồi, người tuổi trẻ này trên người loại kia khí chất đã tiếp cận với tiên rồi, nếu như Trương Phàm bản tôn biết đến thì chắc là sẽ muốn thu hắn làm đệ tử, còn việc phía sau hắn có một vị siêu cấp cường giả thì nàng không bận tâm cho lắm, dù sao nàng cũng là Hoàng Tộc xuất thân, nhà ai Hoàng Tộc mà không có mấy vị Hóa Thần nha.
“Nhiễm Linh cố nương thấy thế nào?”.
Bên cạnh Kiếm Phong trưởng lão mở miệng hỏi dò, Nhiễm Linh hiện giờ thân phận không phải là công chúa Cơ Gia nhưng lại là quản gia của Trương Phàm, đối với Kiếm Phong trưởng lão cái này hậu bối mới xuất thế lời nói còn nặng hơn ai hết, chỉ vì nàng là đại diện cho thế lực của người thanh niên kia.
Nhiễm Linh suy nghĩ một chút rồi chấp tay lại bái một cái, nàng thể hiện ra tôn trọng đáng có với trưởng bối, hơn hết là người này đáng được nàng làm như vậy.
“Ta nghĩ Tiền Bối nói đúng, cường giả là bên trong chém giết tạo thành, mà nơi này địa phương rất thích hợp để rèn luyện”.
Khi nàng vừa nói xong thì bên kia đối nghịch chiến tuyến cũng có người lên tiếng khiêu khích.
“Gừ… Bộ ngươi xem thường bọn ta hay sao?”.
“Thứ chó giấu đầu lộ đuôi, muốn nói chuyện thì dám không lộ mặt”.
Nhiễm Linh không kiên nể gì mà nói, trong lời nói phát ra cực hạn chán ghét.
“Ta chỉ nói đúng sự thật mà thôi”.
Yêu tộc giấu trong bóng tối bình tĩnh nói nhỏ, hắn không dám đi ra ngoài sợ bị nhằm vào, nhưng mà trong bóng tối ba hoa miệng lưỡi vẫn là có thể.
“Ngươi thử xem một chút, chỉ cần các ngươi dám lấy lớn hiếp nhỏ, xem thử đám oắt con kia của các ngươi có sao không, ta thề sẽ xé bọn hắn ra từng mảnh nhỏ”.
Nhiễm Linh sát khí đã không có còn che giấu nữa, bùng phát ra hư không sát ý xé toàn ra bầu trời tạo ra vết nứt cực lớn, trong đôi mắt ẩn giấu nồng đậm sát cơ bây giờ ầm ầm bộc phát, tu vi càng là bộc lộ ra thấy rõ.
“Ta hỏi ngươi lần nữa, mày dám không”.
Khi lời nói này vừa xong thì trong bóng tối có tiếng rên rỉ trong bóng tối hiện lên, có người trong bóng tối ra tay tấn công.
‘Oanh’.
Lực lượng ngũ hành bùng phát ra tia sáng khiếp người, tinh không phía trên nở rộ ra năm màu ánh sáng của kiếp quang thiên địa, đây chính là pháp thuật tuyệt thế đánh bay u ảnh mà nhắm thẳng vào một sinh linh ẩn nấp trong bóng tối.
Hư không vặn vẹo, có người lại muốn xuất thủ ngăn chặn lại sức mạnh đang đánh ập tới, kinh thế lực lượng muốn bùng phát, hoàn toàn ẩn trong bóng tối người kia trực tiếp cường thế ra tay, đánh bay mọi vật cản trở mà khiến một vùng hư không hóa thành biển máu.
“Lại có cường giả như thế ẩn trong bóng tối, Tiên Môn các ngươi là muốn trực diện bọn ta hay sao?”.
Năm vị cường giả đứng lên, sức ép vô hình bộc phát bùng nổ ra ngoài năng lượng hủy diệt nhất, có yêu tộc huyết khí dâng cáo xé nát hư không xung quanh, lại có ma tộc tu sĩ bốc lên ma khí giết chóc, hóa biển tinh không thành từng mảnh huyết sắc.
Kinh thế dị tượng bộc phát giữa tình không, mấy chục tên cường giả bộc phát ra sát cơ dường như là muốn lật bàn, kinh thế đại chiến chẳng lẽ bây giờ mở ra hay sao?
“Ta thấy hiệp ước này cũng không cần nữa, giết hết các ngươi không phải tốt rồi sao”.
“Đám ngoại giặc các ngươi muốn ô nhiễm Đông Vực của bọn ta tịnh thổ? Cũng tốt thôi, xem các ngươi có khả năng đó hay không”.
Thiên địa bên trong các loại lực lượng cùng nhau bộc phát ra hủy diệt khí tức, sức mạnh sát phạt tràn ngập nơi khiến cho bầu trời cũng nhuộm lên một màu huyết sắc đỏ âu.
Khoảng khắc trong giai đoạn mấu chốt sắp bùng nổ, dường như chỉ cần một cái chốt được kéo ra thì trận chiến sẽ diễn ra ngay lập tức.
Bên ngoài mảnh này xa xôi tinh vực, đám thiếu niên hai bên đang ngồi đàm đạo bàn tán về chuyện liệu có thật sự nổ ra chiến tranh không, dù là hai bên có là kẻ địch sinh tử khi ra trên chiến trường nhưng khi ở đây đàm đạo thì bọn hắn rất là khách khách khí khí.
Chỉ vì bọn hắn biết trên người đối phương đều có thủ đoạn trưởng bối bày ra, chỉ cần bản thân có manh động thì chỉ cần sơ xuất một giây liền phải rơi vào tình thế vạn kiếp bất phục.
Nhưng khi hai bên mặt ngoài vui vẻ một chút thì bỗng dưng trong cơ thể rung động một chút, trong bản năng nguy cơ mãnh liệt thì ánh mắt đều nhìn thẳng về một phương hướng.
“Chắc cũng đúng lúc rồi”.
Trong đám người Diệp Linh Nhi canh lúc không ai có thể phát giác ra mình thì nằng lặng lẽ biến mất, nàng vốn dĩ có nhiệm vụ được giao cho thì làm sao có thể ở lại đây lâu dài cơ chứ.
Diệp Lam ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía tiểu bằng, hắn phát giác được tên này vẫn đang theo dõi lấy đam người.
“Để ta”.
Thiếu nên bên cạnh trong mắt trong sáng không nhiễm chút bụi trần, hắn là thiếu niên lúc trước được Nhiễm Linh chấm điểm rất cao, bây giờ muốn ra tay chiến đấu với Tiểu Bằng.
Diệp Lam cũng không gì mà chỉ nhẹ nhàng thôi động Kiếm Hình Đại Thành lên đỉnh phong nhất, bọn hắn muốn ra tay rồi.
Khi Tiểu Bằng cảm thấy không ổn muốn hô lên bảo mọi người cẩn thận thì bị một từ trường cắt đứt thanh âm của hắn phát ra, nhanh chóng như vậy hắn chỉ biết thở dài mà bị thiếu niên kia kéo đi ra xa.
Kế hoạch diễn ra thuận lợi, mỗi cái hành động đều là vạch rõ ràng ra, không thể thất bại.