Chương 154: Thiên Nữ Nhân Tộc.
Màn đêm kéo xuống đánh bay ánh sáng trên bầu trời mà thay vào đó là bóng đêm yên tĩnh đến lạ thường, từng đốm sao trên trời phát sáng ra ánh sáng nhỏ chỉ để chiếu xuống đường đi trên mặt đất.
Cái lạnh của trời đêm quét qua mặt đất cuống theo những chiếc lá bay lên hư không, gió lại bắt đầu thổi vào những ngôi nhà của người dân sống tạm bợ, thổi qua ánh đèn trước cửa để lộ ra bên trong sự ấm áp của gia đình nhỏ.
Bên trên đỉnh núi là nơi phát quang nhất, mặt trăng hôn nay thật tròn lại rải ra từng chuỗi ánh sáng huyền ảo rọi xuống căn nhà tranh nhỏ bé kia.
Ánh sáng chiếu qua cửa sổ để lại thấy một vị nữ tử thân hình mờ ảo, cả cơ thể nàng như là bị che phủ bởi sương mù cho nên không nhìn rõ lấy được hình dáng, nhưng mà khí chất bên trong lộ ra thì vô cùng ung dung mang theo mị thái, từng cái nhấc chân đưa tay cũng có mị ý thoát ra, có thể biết được dù cho là nữ nhân nhìn thấy nàng thì cơ thể cũng không tự giác mà tê dại chứ đừng nói là nam nhân.
Nữ tử này đứng bên cạnh cái giường băng, bên trên xuất hiện vô số dòng khí trắng bóc lên, bên trong lại có sinh mệnh giải nén hóa thành vô số điểm nhỏ, những năng lượng li ti này từ từ trôi nổi rồi thấm vào người một nữ tử khác đang nằm trên hàn ngọc giường.
Ánh mắt thiếu nữ nằm bên trong lộ ra mệt mỏi, bên trên thân thể lại càng thêm toát ra cảm giác tử vong nồng nặc, trong sinh mệnh yếu ớt kia lại bị trói buộc bởi mấy trăm sợi dây nhân quả.
Nàng khuôn mặt trắng bệt không có màu máu, bờ môi khô khan như là đã trải qua cuối đời tuổi già vậy, làn da không còn có loại trắng như tuyết như trước kia nữa mà thay vào đó là một sự nhăn nheo già nua.
Bàn tay nàng nắm chặt lấy thiếu nữ bên cạnh, thầm thì vào vài câu, nàng lời nói nhỏ bé như đã dùng hết sức lực vậy, yếu ớt đến không chịu nổi.
“Sư tôn à, ta sợ rằng chịu không được rồi”.
Nàng vừa nói bàn tay càng thêm run rẩy, khóe miệng liên tục chảy ra máu tươi.
Bên cạnh thiếu nữ đôi môi đỏ hồng kiều mị kia vậy mà khô khốc không biết nói gì, trên mắt từng giọt nước mắt xuất hiện rơi xuống lộ ra một cảm giác thật thương tâm, bàn tay xinh đẹp kia mang theo một cái khăn mà từ từ lâu lấy khóe miệng máu tươi của người kia.
“Sư tôn, ta biết mấy năm này ngài luôn tìm cách giúp ta, nhưng mỗi lần ta hồi phục được một chút thì lại tiếp tục bị nhân quả ăn mòn, cái này một thế sợ rằng cũng đã tới cuối”.
Thiếu nữ bên cạnh ngồi yên lắng nghe lấy những lời nói yếu ớt của đệ tử của mình, trong ánh mắt lộ ra cảm xúc phức tạp, vô cùng thương tiếc cho một đời Thiên Nữ trước mắt.
“Sư tôn ơi, trước kia ngài nói chính mình cũng là Thiên Nữ nhân tộc sao? Nói vậy có phải không tính trong u minh định số ta cũng chính là hậu bối của ngài từ lâu trong nhân quả đã sắp đặt trước”.
Nằm trên giường băng tuy là sắc mặt vô cùng yếu ớt nhưng luôn mang theo một nụ cười khi nói chuyện, nụ cười kia thật là trong sáng cũng rất là hạnh phúc.
“Ta biết rồi nha sư tôn, người là Thiên Nữ, ta cũng là Thiên Nữ, vậy có phải hay không sau khi đứa con này của ta sau khi sinh ra cũng chính là một đời Thiên Nữ”.
Khi nhắc đến đứa bé kia thì thiếu nữ không tự giác đưa tay xoa xoa lấy cái bụng của mình, tuy là nó chưa to lên như là mấy cái thai phụ khác, nhưng mà hắn biết bản thân cùng người kia không giống bình thường huyết mạch, đứa con này dù là cho thêm vài năm cũng chưa chắc sinh ra được.
“Huynh ấy có biết ta có huyết mạch của huynh ấy không, hay bây giờ huynh ấy cũng đã thật sự quên ta rồi”.
Thiếu nữ nói trong hai con ngươi lại hiện ra thân ảnh kia, những ký ức ùa về khiến nàng trong lòng siết chặt lại, tuy là đau đớn nhưng lại không muốn quên đi, dù biết là bản thân cũng không là gì của đối phương cả, cũng có lẽ người kia đã quên mất nàng là ai, quên mất đi khoảng thời gian kia là thế nào hắn bảo vệ nàng, cũng có thể một cuộc gặp gỡ cũng chỉ là giao dịch đối với hắn mà thôi.
“Ta xin lỗi con… Ta xin lỗi con Giao Nhi”.
Bên cạnh bóng người xinh đẹp kia vẻ mặt đau khổ vô cùng lại nắm bàn tay yếu ớt kia càng thêm chặt, trong nội tâm có đau đớn lại vô cùng tự trách bản thân trước kia tại sao làm như thế, rốt cuộc là tại sao muốn kéo lấy nhân quả của hắn đẩy cho Giao Tiên của nàng phải gánh chịu.
“Sư tôn ơi đừng khóc… Đừng khóc mà, đệ tử không sao đâu”.
Nàng nói những lời khó hiểu hơn, ánh mắt lại càng thêm mơ hồ.
“Ta nhớ hắn quá, ta muốn gặp hắn quá”.
Cơ thể Giao Tiên run lên từng tiếng, bên trong nhân quả lại càng thêm ăn mòn đến bản nguyên, thậm chí nó dường như đã cắn nuốt hoàn toàn lấy bản chất đạo quả của nàng rồi, trên người Giao Tiên ba động ra khí tức yếu ớt đến kì lạ, nàng sắp hóa đạo, chở về thiên địa.
“Ta cảm nhận được rồi, ta sắp đi rồi, đời này thứ ta vui vẻ nhất chắc là nửa tháng kia, tuy huynh ấy không có ở đây nhưng cũng tốt rồi, vẻ mặt này hiện giờ quá xấu xí cũng không nên để huynh ấy nhìn thấy”.
Bên cạnh Mị Cơ cả cơ thể vì nội tâm đau đớn mà run lên, ánh mắt tuyệt vọng nhìn về phía Giao Tiên đang nằm đó, nàng chuyền vào cơ thể đệ tử mình lại là Ngũ Hành Chi Lực, nàng muốn cố gắng kéo dài sinh mạng cho đệ tử mình, dù cho là vài giây cũng được, cũng tốt lắm rồi.
“Con không được chết, nếu con chết đứa trẻ của con sẽ sống ra sao, nếu con chết tên tiểu tử kia sẽ đi lấy vợ khác đấy, bởi vì vậy con đừng nhắm mắt nhé, mở mắt nhìn ta đi Giao Tiên”.
Mị Cơ như là phát điên mà gào thét, cả cơ thể nàng đều đang thúc dục sinh cơ chuyền vào người Giao Tiên, bên trong ánh mắt đỏ âu kia lại có tình cảm thấm thía đang từ từ bị hắc ám ăn mòn lấy.
“Sư tôn à đừng lo lắng, trên đời này nhân quả đã sớm được an bày rồi sao, trước kia ngài cũng đã nói mệnh chính là do trời, vì vậy ta lấy cái mệnh này của ta cắt đi sợi tơ của trời muốn trói buộc huynh ấy”.
Giao Tiên thì thầm nói nhỏ, trong hai con ngươi không có hối hận, cũng không có hận thù, chỉ là một loại cảm xúc không bỏ đối với thế gian này chỉ vì những người còn sống trên đời, và đứa bé chưa được sinh ra.
“Hắn tên là Trương Phàm, mà Phàm chính là trong tầm thường, sau này ta nghe nói hắn muốn đổi tên thành Nghịch Phàm, chắc hẳn cũng không chịu nhân quả bày bố”.
Đôi mắt Giao Tiên càng ngày càng yếu ớt như muốn sập xuống, cả cơ thể của nàng từng tia ánh sáng đạo lực cũng từ từ thấp nhỏ, từng sợi tơ bên trong thân thể từ từ bay lên, bọn chúng hóa thành trăm tỷ sợi quang mang mà bay đi.
Mị Cơ đau xé tim gan trong lòng những cũng chỉ đành ngậm ngùi lau chùi đi nước mắt trên mặt, nàng bây giờ phải làm một việc nghịch đi nhân quả thế gian, cố gắng giữ lại được một tia nhân quả cuối cùng đối với Giao Tiên trên đời, vì nàng biết số phận của Giao Tiên là do nàng cưỡng ép đẩy vào cái hố vạn kiếp bất phục, bây giờ kết quả đã rõ ràng là thiếu nữ này không chịu nổi nhân quả của Trương Phàm, tuy kéo dài được vài năm nhưng cũng phải bây giờ hóa đạo đi xa, hồn quang không còn gì.
Nhưng mà bây giờ cả người Mị Cơ phát ra ánh sáng kinh thiên khủng bố, bầu trời trên cao đều đang rơi xuống vô số đạo sấm sét như muốn cắn nuốt vùng đất bên dưới vậy.
Nàng buông ra thần thức khóa chặt lấy toàn bộ mảnh này bầu trời, đề cao cảnh giác đến cực điểm, khi thấy được cũng có một cái thần thức đang nhìn về phía này thì Mị Cơ ánh mắt động một cái, nhưng khi nàng định lên tiếng thì cái kia thanh âm tràn ngập ma tính lại phát ra trước.
“Ngươi đi thôi”.
Lời nói kia rất nhẹ nhàng nhưng lại khiến cho Mị Cơ âm thầm may mắn, chỉ với một lời nói thôi lại khiến cho thiên địa tứ phương ma khí nổi lên, cực khủng bố năng lượng hóa thành vòng xoáy lớn bao bọc lại căn nhà nhỏ kia.
Chỉ với một khắc thời gian mà thôi vậy mà giống như vài ngày trôi qua, thiên địa bao quanh cũng bất chợt thay đổi, địa phương nơi này cũng đã không còn có phải là Bất Hủ Đại Lục nữa rồi.
Mị Cơ cũng không nói gì mà cái cổ trắng nõn như là thiên nga vậy mà khẽ cuối xuống, sau đó nàng nhìn qua tinh không nơi đây rộng lớn thì trong mắt cũng bùng phát ra năng lượng thuần túy nhất, trong mấy năm thời gian tu vi dần dần phục hồi bây giờ lại một lần bùng phát.
Luyện Khí.
Trúc Cơ.
Kết Đan.
Nguyên Anh.
Thần Thông.
Hóa Thần.
Hóa Thần Trung Kỳ.
Hóa Thần Đỉnh Phong.
‘Oanh!’.
Lực lượng khủng bố bùng phát ra ngoài khiến cho tinh không bên trong đều phải bị vặn vẹo, từng đợt năng lượng thuần túy nhất tràn vào xung quanh nơi này khiến cho nơi này trường vực có nổi lên sóng lớn, nhưng mà sóng lớn chỉ là nổi lên chưa được mấy giây thì đều bị Mị Cơ hấp thu vào toàn trong cơ thể của bản thân.
Tu vi lại tiếp tục bộc phát ra, kinh thế hãi tục lực lượng khiến cho thân ảnh nhỏ bé đứng trên tinh không lại càng thêm khủng bố hơn, Mị Cơ một bàn tay như là chứa vô tận lực lượng mà đấm ra một quyền nhắm thẳng vào một tinh cầu có sự sống.
‘Oanh!’.
Một kích toàn lực của Hóa Thần Đỉnh Phong khủng bố đến mức nào thì vây giờ đều có thể biết được, trước một kích này tinh không bên trong gần như là bị một bàn tay cho đấm sụp vỡ, cái kia tinh cầu cảnh tượng lại càng khiến cho người ta tuyệt vọng.
Một cái cổ tinh có sinh cơ dồi dào vậy mà hiện giờ bị một bàn tay vô hình cường thế đập nát giới bích chính giữa, bàn tay kia như là cường đạo vậy, nó lén vào chỗ sâu nhất trong hành tinh đó mà lấy ra lõi của một tinh cầu.
Sinh linh bên trên đồ thán, từng cái từng cái thân ảnh muốn vượt qua hư không lại tới đây tìm hiểu rõ ràng sự tình, nhưng mà đáng tiếc tu vi bọn hắn quá yếu kém làm sao có thể bước tới tinh không vô bờ này được chứ.
“Nhân quả này cứ để ta gánh đi”.
Mị Cơ nói nhỏ, trên mặt lại không có bất cứ biểu hiện gì thương sót, chỉ có cái kia dung mạo xinh đẹp khiến cho người ta phải nghẹt thở mà lại đi làm việc tàn nhẫn nhất sự tình.
Bàn tay xinh đẹp lại duỗi ra hướng tới cái kia tinh cầu mà dùng sức đập tới, kinh thế lực lượng từ trong bàn tay của nàng hiển hiện ra, tuy chỉ là nói một đòn đơn giản nhưng lại bên trong có chứa Đại Đạo cùng pháp môn kinh người, lại nói tuy chỉ là một cái sinh linh tu vi Hóa Thần chi đỉnh nhưng mà đạo của nàng đã là đỉnh cao nhất của Độ Kiếp, cho nên một đòn đánh này thể hiện ra Đại Đạo sắp đến điểm cuối thì dù cho một cái tinh cầu có vạn ức sinh linh cùng tồn tại nhưng cũng chỉ trong chớp mắt liền biến mất thành tro tàn.
Một kích toàn lực của nửa bước Độ Kiếp, uy lực Phá Tinh.