Chương 155: Hai Cái Lão Lục Gặp Mặt.
Tinh Không bao la rộng lớn, dù cho là một cái tinh vực cũng đủ chứa nhiều cái hành tinh đa sự sống khác nhau, mỗi tinh cầu đều có cách phát triển khác nhau nhưng quý nhất một thứ không thay đổi chính là mong muốn mạng mẽ hơn.
Nơi đây cũng không giống như bí cảnh mà thật sự là tinh không, pháp tắc của nó là lấy những hành tinh bố thành, càng thêm khủng bố là Đại Đạo trên đầu khắc ấn là từ viễn cổ các thời Hoàng Tộc để lại, vì vậy nó mới khiến cho vũ trụ bên trong người muốn đột phá tới cái kia vô thượng chi cảnh lại càng khó khăn.
Nhưng mà dù có như vậy thì các thế lực lớn vẫn là không ngừng lớn mạnh để củng cố bản thân không bị môi trường này ép cho hủy diệt, bọn họ ép phải mạnh mẽ lên không cho phép chính mình bị người khác vượt qua, dù vậy thì các tộc nói là phổ biến vẫn là rất ít, với lại giữa các tinh vực cũng khó lòng mở ra chiến tranh chi kiếp.
Còn ở đây Bất Hủ Đại Lục là nằm trong tinh vực số 1, điều này không phải con số tượng chưng cho sức mạnh, nó là biểu hiện của chuyền tống trận tính tới, có nghĩa là đường đi thượng giới là lấy cái này Tinh Vực làm cổng vào của thượng giới.
Không may là Bất Hủ Đại Lục quá đặc biệt ở trong mắt người bề trên, dù cho là vô thượng kiếp chủ cũng từng ở đại lục này sinh ra mấy tôn, bởi vì vậy Thượng Giới Đại Năng luôn chú ý đến tình hình sinh linh trong mảnh này Đại Lục, đặc biệt là sau trận chiến kia thì đã có quyết định Kiếp Chủ không được ra vào mảnh Đại Lục, đây chính là lệnh tuyệt đối.
Mọi người ở Chư Thiên Vạn Vực cũng không có vì vấn đề nhỏ này đối nghịch Thượng Giới tu sĩ, nhưng mà bọn họ lại tự đẩy chính mình qua phía đối lập của Bất Hủ Đại Lục, nhiều năm trôi qua vậy mà lại tự ý sinh ra vài sinh linh nghịch thiên có thể phong làm kiếp chủ, bọn hắn đi ra khỏi Bất Hủ Đại Lục nhưng lại bị kết giới cản trở, lại có vài vị cường giả bên ngoài giáng lâm ngăn cản lại, trong lúc đó còn có vài vị Kiếp Chủ ngả xuống nữa.
Nhưng giờ đây bên ngoài Bất Hủ Đại Lục, Mị Cơ đang ngồi xếp bằng ở tinh không nhanh chóng luyện hóa lấy xung quanh thiên địa chi lực, thực lực nàng chỉ còn có chút xíu nữa là hồi phục được đến Độ Kiếp Kỳ, chính là cái trong miệng người đời Kiếp Chủ, nhưng mà nàng cũng không biết cái gì gọi là thủ ước của bọn Kiếp Chủ tự ý đặt ra.
Trên mi tâm của Mị Cơ có một cái dấu ấn ký, bên trong dấu ấn càng là có một sinh linh phát ra tử khí nồng đậm, từng tế bào bên trong cũng lộ ra nhân quả chi lực đang từ từ ăn mòn lấy mi tâm nàng dấu cổ ấn.
“Xem ra phải nhanh chóng thôi”.
Mị Cơ trên tinh không hít sâu một hơi, toàn bộ tinh không phía trên lôi điện cũng chưa hề buông xuống, nhưng mà nàng cũng không có nhẹ nhõm nào cả, tâm thần đều là chặt chẽ để ý lấy đại kiếp phía trên, bây giờ điều cần thiết làm là tu vi tăng lên đến Độ Kiếp cảnh thì thiên địa bên trong sẽ hiểu lầm là nàng đang độ kiếp để đột phá tu vi, chỉ cần đến lúc đó cấm kỵ kiếp quang sẽ không bị lộ ra cho thế nhân biết.
Nàng biết là Giao Tiên có nhân quả cực lớn đối với thiên địa, chỉ cần có tu sĩ bắt được nàng đi về thôi diễn sẽ có đại thu hoạch lớn, nói mấy cái kia lão già sắp xuống hố không ham lấy để tìm cách đột phá thì thật sự quá giả.
“Một chút nữa thôi hài tử”.
Nhưng mà trong Mị Cơ đang yên lặng tích tụ sức mạnh để bộc phá, nàng muốn trở lại tu vi Độ Kiếp thì lại có điều không muốn phát sinh.
Một con thuyền nát từ bên trong hư không đi ra, nhìn qua khí tức chính là một tôn cấp bật thánh thuyền tuyệt đối pháp bảo, nó xây dựng qua nếu bên ngoài nhìn thấy lại toát lên một loại cao quý khí phái, bên trên chiếc thuyền kia lại có vài sinh linh đang đứng ở đó ngắm nhìn xung quanh cảnh vật, hình như bên trên có tiếng ồn ào náo động như là những thiếu gia đang ăn chơi.
Đám thiếu gia trên thuyền hình như cũng đã phát giác ra Mị Cơ đang ngồi xếp bằng ở đó, chỉ vừa nhìn qua mà thôi đám này con cháu đều thoáng phát trở nên im lặng, một khoảng không ở đó chỉ còn lại tiếng nuốt nước miếng ừng ực, trong mắt bọn họ càng là nóng rực như là có thứ gì đó đang thiêu đốt.
“Ngài là Vực Chủ ở đây sao?”.
Nhưng lại có một tiếng thầm thì vô cùng già nua trong phi thuyền chuyền ra, chỉ đơn giản này câu nói vậy mà lại có thể khiến cho những vị công tử thiếu gia ở đây có chút hoảng hốt, nhưng tinh thần vẫn là cưỡng ép tỉnh táo lại.
Tuy bọn họ đã tỉnh lại tinh thần nhưng lại không rời ánh mắt nổi khỏi của Mị cơ, cái kí Mị Cốt khắc vào trong sương cốt của nàng đủ để khiến cho người ta tê người.
Lúc Mị Cơ tỏ ra khó chịu định ra tay trừng trị đám này gia hỏa một chút thì lão già trong thuyền lại phát ra tiếng nói.
“Cô nương xinh đẹp như hoa, thiên phú kinh người, Đám Tiểu Bối đúng là hôm nay có phúc mà được ngắm nhìn đóa hoa đẹp nhất thế gian”.
Người kia nói như vậy cố ý lảng tránh trách tội đối với đám người trên thuyền, lời này chẳng khác gì nói là ai bảo ngươi đẹp như vậy cho nên bọn ta mới nhìn ngươi, lộ ra thèm thuồng tham lam, muốn chiếm hữu ngươi cũng là điều tất nhiên.
Mị Cơ cũng chỉ đứng lên không nói gì hết, thần sắc nàng bình thường không chút nào lộ ra dị động, bên trong chiếc thuyền này sau khi nàng dùng thần thức lướt qua một cái liền có thể thăm dò được nội tình bên trong.
Một cái Hóa Thần cùng với năm cái Thần Thông mà thôi, còn đám kia con cháu thiếu gia thậm chí nàng còn không có nhìn qua dù chỉ một lần, quả thật là quá chướng mắt.
Nhưng lúc này Lão già bên trong thuyền thần thức có chấn động một chút, hắn chợt hiểu rõ rồi nhìn lấy Mị Cơ một ánh mắt khác, mà cái ánh mắt này nàng vô cùng chán ghét.
“Chúc mừng cô nương, chúc mừng cô nương…”
Cũng không có đợi lấy lão nói hết, nàng vừa nãy dùng thần thức bao phủ tinh thuyền thì cũng đã bắt được ba động của lão nói với một người công tử nào đó bên trong, nàng đáng lý không muốn gây rắc rối nhưng lại cảm giác chán ghét này không thể nào bỏ qua được, đạo tâm của nàng đã định án tử cho đám này cặn bã.
Vừa đúng lúc thời gian vừa đủ thực hiện bức phá, một lần hồi phục trở lại ngay cảnh giới Độ Kiếp, trong lúc này nàng cũng không có ngăn cản thiên kiếp nhân quả giáng xuống nữa, cấm kỵ chi kiếp trực tiếp hạ xuống đập vào cơ thể của Mị Cơ.
Bây giờ nàng đang cười, nàng cười rất đẹp, rất là rực rỡ.
Nhưng mà hiện giờ nụ cười này lại dường như ngưng đọng nơi đây thời gian, từng mảnh từng tất tinh không phía trên đều bị lạnh lùng bên trong nụ cười từ từ phá vỡ.
Uy áp phát ra từ trên người nàng kia đâu chỉ là mạnh gấp mười lần lúc trước, nhập vào Độ Kiếp cảnh đủ để nhiều vùng tinh vực đều phải tới đây cúng bái, vô số năm sau đều ghi khắc người này vào trong cổ sử.
Mà đám kia trên Thuyền đều phát điên rồi, cái kia uy thế gần như ép nát Thánh thuyền, bên trên vừa nãy nói chuyện Hóa Thần tu sĩ bây giờ không giám nói một tiếng, thậm chí nếu như nhìn thấy hắn hiện giờ thần sắc thì Mị Cơ thật sự muốn nôn, cái kia người là thật sự đái ra máu nha.
“Tiền bối… Tiền bối”.
Không đợi lão nói xong thì đã bị một thiên địa pháp tắc bên trong cơ thể từ từ oanh liệt, cơ thể của hắn dường như không nghe lời hắn nữa mà tự hành sụp đổ hóa thành vô hình, một vị Hóa Thần vậy mà không có chút tiếng động nào mà biến mất trên thế gian.
“Kiếp chủ xin tha mạng, cha ta là Luân Hồi Kiếp Chủ, xin hãy nể mặt… “.
Không đợi tên thế gia công tử bên trong nói xong thì bị một loại không gian chi lực trong vô hình kéo ra khỏi thuyền, cái kia khuôn mặt mang theo mị cốt nhìn hắn, vẻ mặt kia đúng là khiến cho người ta không dám nhìn nhiều.
Bên trong tinh thuyền đám kia thiếu gia con cháu cũng không kịp lên tiếng cầu xin tha thứ, toàn bộ hóa thành mảnh vỡ pháp tắc, dung nhập vào thiên địa.
Giết người trong vô hình, mượn cực hạn của đạo tạo ra quyền hành của riêng mình thì đó mới là Độ Kiếp, đó chính là Kiếp Chủ, sự đáng sợ của tu vi này mang lại không thể nào so sánh, nó hoàn toàn đã đạt đến một cấp độ khác hoàn toàn so với những cái kia cảnh.
“Luân Hồi Tử”.
Mị Cơ trong ký ức phát sinh ra vậy mà thật sự có người này, không phải nói thượng giới tu sĩ mở ra Đại Thanh Toán khiến các vực Kiếp Chủ Đạo Hóa hết sao, tại sao hiện giờ lại còn sống một tôn vô thượng cường giả ở thời đại trước.
“Đúng vậy ạ, tiểu bối không thể gạt được ngài đâu, ta có thể gọi linh hồn ấn ký của cha ta ra”.
Tên kia thiếu niên vừa nói xong thì đột nhiên cơ thể hắn cũng từ từ sụp đổ, một Mị Cơ ý niệm thôi cũng đã đạt đến mức độ này cảnh tượng rồi.
“Ta vẫn là thích mình tự làm hơn”.
Nàng lạnh lùng nói nhỏ, cái kia ánh mắt cùng thần thức giao động của tên này khiến cho nàng chán ghét đến cực điểm, dù cho Kiếp Chủ con trai thì cũng chỉ là hậu bối thôi, chết liền chết.
Không có gì ngạc nhiên sau khi hắn chết thì trong linh hồn hắn hiện ra một mớ khí tức tử vong u minh hiện ra, bên trong dày đặc luân hồi chi lực rồi từ từ cấu tạo lại thành hình dáng mờ ảo không thấy rõ.
Một đạo ấn ký của Luân Hồi Tử xuất hiện ở đây khiến cho tinh không đều run động dữ dội, nếu không có Mị Cơ ở đó trấn áp thì chỉ sợ chỉ còn lại hư vô ở mảnh này thời không.
Mị Cơ nhìn cái này bóng hình tuy quen thuộc nhưng xa lạ kia, nàng chỉ thay người trước mắt thở dài một hơi.
“Thủ đoạn của ngươi thật sự là cao thâm khó dò, ngay cả Thượng Giới thủ đoạn cũng đều có thể tránh thoát”.
Bóng hình mờ ảo được lấy luân hồi làm lực lượng khi hóa thành hình dạng thì thần sắc vô cùng âm trầm, nhưng mà khi nhìn thấy cái vẻ mặt của Mị Cơ thì khuôn mặt lộ ra thần sắc rất là ngạc nhiên.
“Ta có một chữ chửi mẹ, ngươi có muốn nghe không?”.
Luân Hồi Tử ấn ký lời nói vô cùng khàn khàn.
“Thôi đi, giết ngươi một người thì thế nào cơ chứ, chẳng lẽ chúng ta bằng hữu mấy vạn năm thì giết một người đều không được sao”.
Nàng khuôn mặt ủy khuất nói nhỏ, vẻ mặt rất là đáng thương nha.
Nhưng mà Luân Hồi Tử là quá hiểu rõ con hàng này, hắn trong lòng mới lần đầu là rất tức giận, nhưng mà chỉ đơn giản là tức giận mà thôi chứ không đủ để nổi lên sát khí, vừa thấy mặt người bạn cũ cơn lửa giận này ngay lập tức tắt ngấm.
Cái này lão lục đúng là không nên quá đen tối, nói không chừng khi nàng đang dùng vẻ mặt ủy khuất kia nói chuyện với hắn thì trong lòng đã muốn đem nhà hắn cho lật úp, hắn thật sự là không nhịn nổi nữa mà mở miệng.
“Này cô nàng cũng đừng làm vẻ mặt đó với ta, khuôn mặt thật sự của ngươi ta đúng là đã nhìn thấu rồi, mị cốt của ngươi cũng không có tác dụng với ta đâu”.
“Đáng ghét nha lão quỷ”.
Mị Cơ ánh mắt chớp chớp lộ ra đáng thương, trên khuôn mặt ủy khuất là không hề có gì che dấu mà lộ ra, cái kia phong thái đủ để nhiều người tức điên, nhưng trong mắt của Luân Hồi Tử đúng là rất lão lục.