Chương 153: Tiên Nhân Chi Tư.
Thủ đoạn đẫm máu của Nhiễm Linh khiến cho những người ở đây tóc gáy dựng đứng, nhìn thiếu nữ kia bọn hắn cảm thấy sợ hãi.
Về sau cũng không có gì nghi ngờ về Huyết Sát Môn kết cục nữa rồi, chủ thượng của bọn hắn thì bị bắt giữ, linh trí đều bị cắt bỏ.
Còn bọn thuộc hạ bên dưới thì cũng bị Nhiễm Linh bên trong sát cơ mà tùy ý diệt sát, không để lại dấu tích.
Tiếp theo đó Trương Phàm đi đến gần thiếu niên không biết từ đâu xuất hiện giữa trận chiến, hắn cảm nhận được người này bên trong chi tâm vậy mà hoàn toàn không có bất cứ tâm tình chập chờn, bên trong ánh mắt kia hiển hiện ra một tia ngây thơ giống như là đứa bé vậy, càng đáng sợ hơn vậy mà người này từ khi sinh ra chưa bao giờ nổi lên một tia sát niệm nào cả.
Mọi người xung quanh cũng tới đây tìm hiểu cái này kì lạ thiếu niên, loại này khí chất siêu phàm thoát tục khiến cho người ta có chút càm thán, ngay cả Mạc Trí cũng bất giác hỏi dò.
“Tiểu tử ngươi tâm tính như thế mà hiện giờ vẫn còn sống trong tu tiên giới này được sao? Không phải là cái gì Đại Tộc thân phận đấy chứ”.
Mọi người nghe thấy Mạc Trí nói xong ánh mắt lại càng thêm trầm tư nhìn về phía thiếu niên, trong ánh mắt dò xét kia không hề che giấu gì.
Thiếu niên thấy được đôi mắt cũng chỉ chớp chớp lộ ra mình rất vô tội, trong lòng hắn chỉ nghĩ là xem một trận chiến thôi, có cần phải như thế hùng hổ dọa người.
Nhiễm Linh ánh mắt phát ra ánh sáng nhìn về thiếu niên, ý nghĩ càng kì lạ hơn xuất hiện trong lòng nàng.
“Tiểu tử, tu vi của ngươi là thế nào tăng lên”.
Mọi người cũng bắt đầu tỉnh táo lại, suy nghĩ dồn về thiếu niên, chờ đợi đáp án của hắn.
Nhưng mà cái này tu sĩ nhỏ tuổi này ánh mắt cũng chỉ chớp động vô cùng trong sáng, dường như trong hai con ngươi kia không hề có bóng tối.
“Ta được sư phụ dạy dỗ trong hồng trần, cứ như thế mà tu vi tăng lên đến bây giờ”.
Thiếu niên nói xong nhưng ánh mắt cũng là đang dò xét Nhiễm Linh, cái kia thần thái phong hoa tuyệt đại trước kia sớm đã được hắn ghi nhớ vào trong tâm khảm, một phút bất đồng vậy mà lại có ý nghĩ không thích hợp đối với Đạo này của hắn, cũng chính là một hạt giống ở trong lòng thiếu niên bắt đầu nảy mầm từ từ phát triển theo thời gian, việc tốt hay xấu vẫn là tương lai mới biết.
Nhiễm Linh phất tay thu lại trận kỳ vào trong cơ thể, cũng không quan tâm đến thiếu niên nữa mà rời đi trước, ở trong này còn vô số việc chuẩn bị để đối phó với mấy lão quái kia, không cho nàng thả lỏng.
Trương Phàm đi theo sau nhưng mà thần thức vẫn là đang nhìn về thiếu niên kia, thậm chí trong vô tình lại là để vào trong người hắn một đạo ấn ký.
“Thiếu niên kia có gì bất thường sao?”.
“Công pháp của hắn rất thú vị”.
Nhiễm Linh vừa nghe xong có công pháp đối với Trương Phàm hứng thú thì cũng lộ ra rất ngạc nhiên, rốt cuộc là cái gì pháp môn mới khiến cho người này để mắt tới chứ.
Nhưng mà Trương Phàm cũng lắc đầu thể hiện mình không biết, chỉ là đơn thuần càm giác cái kia lực lượng thiếu niên kia phát ra rất giống bản tôn trong cơ thể Tiên Vương khí chất.
“Thủ đoạn ta được bản tôn thu hồi nên chưa thể nào suy đoán ra được, đợi người kia chở về chắc là sẽ biết lai lịch thôi”.
“Ừm…”
Hai người mở ra chuyền tống trận rồi tiếp tục đi vào về lại tinh vực căn cứ, còn Mạc Trí vẫn là đang nói chuyện với cái kia thiếu niên, vẻ mặt gặp nhau hận muộn của hai người giống như là muốn thành anh em tốt của nhau vậy.
“Cái này đứa trẻ ngoan không phải là sắp bị làm hư?”.
“Lão tổ nói rất có đạo lý”.
“Phải nên khuyên một chút vị này tiểu đệ đệ, tính khí Mạc Trí trưởng lão không được tốt lắm”.
Ba người Đao Môn ở lại một chỗ bàn tán, ánh mắt còn giây lát đảo qua thiếu niên kia một chút, rất là muốn đi lên tách đứa trẻ hồn nhiên này ra.
Mạc Trí trừng mắt bọn hắn một cái, rồi hắn quay mặt lại thể hiện ra một nụ cười vô cùng ôn hòa.
“Tiểu gia hỏa, có muốn không bái ta làm vi sư”.
Mạc Trí chấp tay lại phía sau lưng, thể hiện ra mình là cái tuyệt thế cao nhân, lời nói đều là âm trầm như thế nói.
Ba tên Đao Môn trong lòng điên cuồng gào thét muốn cứu lấy cái này ngây thơ hậu bối, nhưng mà trên mặt lại tỏ ra mỉm cười thật tươi, cái kia nụ cười đúng là so với khóc còn khó xem hơn.
Khác với mọi người thái độ thì thiếu niên vẻ mặt vẫn là như thế không hề thay đổi, trong mắt trong sáng không hề có dấu tích bị ô nhiễm, trong đầu nghĩ một chút.
“Ngài là cảnh giới gì thế?”.
“Ta… Chính là Giả Anh”.
Mạc Trí lại lộ ra thần sắc thông thả nói, đừng thấy bên trong bí cảnh này tu sĩ Giả Anh xuất hiện nhiều như chó, nhưng mà nếu ra bên ngoài bí cảnh thì thật sự cái loại này cảnh giới đủ để khai tông lập phái, đi ở Đông Vực nếu nói ra cảnh giới này thời điểm thì người ta đều có thể đưa ra thái độ tôn trọng, thờ ngươi lên cúng bái.
Nhưng mà thiếu niên trên mặt vẫn không có gì thay đổi, nhìn lấy trước mắt tu sĩ đang trang bức.
“Vẫn là thôi đi nha, ta sợ ngài vừa nhận ta làm đệ tử thì khi rời khỏi đây sẽ bị sư tôn ta một bàn tay chụp chết”.
Thiếu niên nói câu này nhưng vẻ mặt bên trên như thường không có gì thay đổi, dường như là lời nói này chỉ là buộc miệng nói ra vậy.
Mạc Trí quay lại nhìn hắn một chút, cái kia ánh mắt hồn nhiên là như thế nào khiến cho hắn run rẩy cả người nha, thông qua cái kia thái độ liền có thể thấy được cái này thiếu niên là không có nói láo, nhưng khi hắn định nói thì thiếu niên lại tiếp tục nói tiếp.
“Ngài cũng đừng nói với ta là giới thiệu một vị Nguyên Anh hay Thông Thần Cảnh giúp ta tu hành, ta rất sợ lão sư tôn ta không chịu nổi mà đem cái này Đông Vực cho lật”.
Lời nói này của thiếu niên là cỡ nào chân thành nha, nhưng mà chỉ qua cái kia ánh mắt của đối phương thôi cũng đủ khiến cho sắc mặt của mấy người ở đây đều thần sắc biến đổi liên tục, cái kia từ ngữ ngươi đùa với ta cũng đều bị nuốt vào trong miệng.
Thái độ sau đó của Mạc Trí cùng với đám người Đao Tông cũng đã thay đổi ôn hòa đến cực điểm, thậm chí là còn đem thiếu niên làm tiểu tổ tông mà thầu hắn vào bên trong tinh vực của mình, cái kia thái độ thay đổi 180 độ thật sự là làm cho thiếu niên không hiểu thấu.
Khi Nhiễm Linh thấy được thiếu niên thì sắc mặt nhíu lại, nhưng khi nghe thấy những người kia giải thích sự tình thì trong lòng nàng có gợn sóng nổi lên.
Điều này có nghĩa là hư hư thật thật một đại cường giả cảnh giới phía trên Thần Thông xuất hiện mà bọn hắn không hề phát giác, thậm chí người này có thể đã đạt đến là Thần Thông Giả phía trên rồi.
Trương Phàm biết được cũng không có nghĩ nhiều mà nhìn lấy cái này thiếu niên, ban đầu hắn biết được người này tu luyện một loại đại đạo rất là thần bí, loại kia đạo bên trong sách cổ chỉ có hai từ hà khắc để hình dung, không đạt được năng lực thông thiên địa lực lượng không thể sát sinh hay bất cứ tà niệm nào, việc này đối với tu sĩ là dường như không thể, nhưng mà hiện giờ lại có người làm được.
Nếu như phật môn có người giữ đúng giới luật cũng không thể nào làm được điều này, chỉ vì phật có từ bi giúp để người thu thập tín niệm, mà chỉ với một cái này thôi cũng đã vi phạm rồi, chỉ có những người không có đạo niệm, vẫn giữ một tính cách đơn thuần mới có thể tu loại này kinh pháp vô thượng.
Bây giờ Trương Phàm mới phát giác người thiếu niên này vì sao trước kia hắn thấy một mặt của bản tôn bên trong, người này khí chất đã là vô hạn tiếp cận tiên rồi, nếu thay bản tôn nhận đệ tử thì hắn chắc chắn rất vui mừng.
Nhưng sau khi biết được phía sau lại có nhân quả với một vị hư thực Hóa Thần, hắn trong lòng đắng đo, không dám tự ý quyết định.
….
Còn 1 chương, bù cho hôm qua.