Chương 49: Bên phải….quay
Trong khi mọi ánh mắt ở Bắc Hà đều đang đổ dồn về An Bắc Dinh, thì ở hậu cứ, một cuộc tuyển lựa âm thầm nhưng vô cùng gắt gao đang diễn ra.
Mỗi tuần, khoảng hai mươi người có thành tích xuất sắc nhất trong quá trình huấn luyện được đích thân An Bắc Tướng quân Lê Duy Cự triệu tập vào trong trướng, giọng nói trang nghiêm:
“Các ngươi đều là những người ưu tú nhất trong ba ngàn quân. Nay, ta có một nhiệm vụ đặc biệt, một nhiệm vụ tối quan trọng, liên quan đến sự thành bại của cả đại nghiệp. Nó đòi hỏi sự trung thành tuyệt đối, kỷ luật thép và một ý chí không thể lay chuyển. Sẽ vô cùng gian khổ, thậm chí có thể phải hy sinh. Ai trong các ngươi sẵn sàng?”
Nguyễn Tùng, gã võ sư, là người đầu tiên quỳ một gối xuống:
“Thần nguyện đi theo tướng quân, dù vào dầu sôi lửa bỏng!”
Những người khác, được khí thế của anh ta khích lệ, cũng đồng loạt hưởng ứng. Lê Duy Cự gật đầu:
“Tốt, vậy thì, từ bây giờ, các ngươi sẽ phải tuân thủ quy tắc đầu tiên: bịt mắt lại. Các ngươi sẽ được đưa đến một nơi bí mật. Không ai được phép hỏi, không ai được phép nói chuyện. Ai vi phạm, lập tức bị loại.”
Sự bí ẩn và nghiêm ngặt của mệnh lệnh khiến tất cả đều nín thở. Họ được bịt mắt bằng những dải lụa đen, rồi được đưa lên những cỗ xe ngựa kín bưng, bắt đầu một cuộc hành trình không rõ điểm đến.
Họ không biết xe đã đi bao lâu, chỉ cảm thấy con đường ngày càng xóc nảy. Khi cỗ xe cuối cùng cũng dừng lại, họ được dắt ra ngoài.
Khi dải lụa đen được tháo xuống, thứ đầu tiên họ cảm nhận được không phải là ánh sáng, mà là một luồng gió mạnh, mang theo vị mặn mòi đặc trưng của biển cả. Thứ hai, là tiếng sóng vỗ rì rào.
Họ ngơ ngác nhìn nhau. Trước mặt họ không phải là một dinh trại nguy nga, mà chỉ là một bãi đất trống ven biển, xung quanh là những dãy nhà lán đơn sơ được dựng lên một cách có quy củ. Xa xa là biển rộng mênh mông. Phan Kế, chàng thư sinh, thì thầm:
“Đây… đây là đâu?”
“Nhiệm vụ đặc biệt… là đi đánh cá sao?” một người khác nói đùa, nhưng không ai cười nổi.
Nguyễn Tùng im lặng, cảm nhận được một bầu không khí khác hẳn An Bắc Dinh. Một sự kỷ luật, một sự im lặng chết chóc bao trùm lấy nơi này. Anh ta nhìn những người lính gác, họ không mặc quân phục triều đình, mà chỉ mặc đồ đen gọn gàng, ánh mắt sắc như dao, lưng đeo súng hỏa mai.
Khi tất cả còn đang hoang mang, một người đàn ông trẻ tuổi, mặc y phục nhà binh, từ trong lán chỉ huy bước ra. Hắn không có vẻ gì là một vị tướng, nhưng khi hắn xuất hiện, tất cả những người lính gác kia đều đồng loạt đứng nghiêm, một hành động đầy kính phục và tuân thủ tuyệt đối.
Người đó, chính là Nguyễn Minh An. Hắn im lặng đi một vòng, ánh mắt sắc bén quét qua từng người, một cái nhìn thấu suốt khiến ngay cả một kẻ ngạo nghễ như Nguyễn Tùng cũng cảm thấy có chút áp lực. Nguyễn Minh An cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói không lớn, nhưng rõ ràng và đanh thép:
“Chào mừng về nhà, hay nên gọi là… địa ngục.”
Xong ra hiệu cho Hoàng Kha. Hoàng Kha hét lớn:
“Tất cả! Cởi bỏ quân phục triều đình! Lấy y phục mới trong những túi vải kia!”
Trong các túi vải, chỉ là những bộ quần áo vải thô màu đen, giống hệt những người lính gác, không có bất kỳ cấp hiệu hay trang trí nào. Một người, vốn xuất thân công tử, bất mãn:
“Cái gì? Bắt chúng ta mặc đồ nhà quê này sao?”
Nguyễn Minh An lúc này mới chậm rãi bước tới, không nhìn kẻ vừa nói, mà rút thanh đoản đao bên hông ra, “phập” một tiếng, cắm ngập lưỡi đao vào một cột gỗ gần đó.
Cả đám im bặt. Nguyễn Minh An nói, giọng nói không lớn, nhưng rõ ràng và đanh thép:
“Ở An Bắc Dinh, các ngươi có thể là võ sư, là thư sinh, là công tử. Nhưng ở đây, các ngươi không là ai cả. Các ngươi chỉ là những con số không. Ta sẽ đập nát các ngươi ra, rồi rèn giũa lại từ đầu. Ai không chấp nhận, có thể bước ra khỏi hàng. Ta sẽ cho thuyền đưa về.”
Không một ai dám nhúc nhích. Nguyễn Minh An gật đầu:
“Tốt, vậy thì, bài học đầu tiên: vứt bỏ thân phận cũ. Mặc y phục mới vào. Nhanh!”
Sự uy hiếp lạnh lùng và khí thế áp đảo của hắn đã dập tắt mọi ý định chống đối từ trong trứng nước. Họ lẳng lặng cởi bỏ bộ quân phục mang theo niềm tự hào ban đầu, khoác lên mình bộ quần áo đen vô danh. Khi họ tập hợp lại, xiêu vẹo và lúng túng, họ đã không còn là những cá nhân riêng lẻ nữa. Họ đã trở thành một khối vật liệu thô, chờ đợi được ném vào lò luyện thép.
*
Khi tất cả đã thay xong, Nguyễn Minh An cất giọng:
“Tất cả! Nghe khẩu lệnh của ta! Đứng thành bốn hàng ngang! Nhanh!”
Cả đám lúng túng, xô đẩy nhau. Mất một lúc lâu, bốn hàng người xiêu vẹo mới tạm hình thành.
“Nghiêm!”
Cả đám ngơ ngác nhìn nhau:
“Nghiêm” là cái gì?
Hoàng Kha hét lớn, đi một vòng, dùng gậy gỗ thô bạo chỉnh lại tư thế cho từng người:
“Đứng thẳng người! Tay nắm hờ, đặt dọc theo đường chỉ quần! Mắt nhìn thẳng!”
Sau khi đội hình đã tạm ổn trong sự gượng gạo, Nguyễn Minh An ra lệnh tiếp:
“Bên phải… quay!”
Một sự hỗn loạn thực sự diễn ra. Kẻ thì quay đúng, người quay sai, kẻ thì lúng túng quay ngược lại, va vào nhau loảng xoảng.
“Á! Ngươi dẫm vào chân ta rồi!”
“Bên phải là bên nào?”
Tiếng cười rộ lên, xua tan đi không khí căng thẳng. Nhiều người cho rằng đây chỉ là một trò đùa. Nhưng Nguyễn Minh An không cười. Vẻ mặt hắn vẫn lạnh như băng:
“Làm lại! Bên trái… quay!”
Lại hỗn loạn. Lại tiếng cười.
Cứ như thế, dưới cái nắng trưa gay gắt, họ bị bắt phải quay trái, quay phải đến hàng chục lần. Tiếng cười dần tắt, thay vào đó là sự mệt mỏi và bực bội.
Cuối cùng, Nguyễn Tùng, vốn là một võ sư có tiếng, không chịu nổi nữa. Anh ta cảm thấy bị sỉ nhục, bước ra khỏi hàng:
“Thưa chủ công! Chúng tôi đến đây là để học cách giết giặc, không phải để chơi trò con nít này! Mấy cái trò quay trái quay phải, có tác dụng gì trên chiến trường?”
Cả đám đông im bặt, nín thở. Đây chính là điều họ cũng đang thắc mắc.
Nguyễn Minh An không hề tức giận, chỉ bình thản bước tới trước mặt Nguyễn Tùng:
“Ngươi là một võ sư. Ta hỏi ngươi, khi ngươi ra một đòn quyền, có phải toàn bộ cơ thể, từ chân đến hông, đến vai, đều phải phối hợp không?”
Nguyễn Tùng đáp, có phần tự tin:
“Tất nhiên rồi,”
“Vậy ngươi hãy thử đánh ta một quyền xem.”
Nguyễn Tùng sững sờ, nhưng rồi cũng gầm lên một tiếng, tung ra một cú đấm thẳng đầy uy lực. Nhưng Nguyễn Minh An không hề đỡ. Hắn chỉ lách người qua một ly, vừa đủ để cú đấm sượt qua vai áo. Cùng lúc đó, hắn nhẹ nhàng dùng một ngón tay, điểm vào khuỷu tay của Nguyễn Tùng.
Cả cánh tay của Nguyễn Tùng lập tức tê rần, mất hết sức lực. Nguyễn Minh An nói, giọng nói bỗng trở nên mạnh mẽ, át đi cả tiếng sóng biển:
“Một đội quân cũng vậy, sức mạnh không đến từ một cú đấm. Nó đến từ sự phối hợp. Ta không cần một trăm võ sư, mỗi người đánh một kiểu. Ta cần một cỗ máy, một cơ thể duy nhất! Khi ta ra lệnh ‘tiến’ tất cả cùng tiến một bước. Khi ta ra lệnh ‘lùi’ tất cả cùng lùi một bước! Sự đồng nhất và kỷ luật tuyệt đối, đó mới là sức mạnh thực sự! Cái mà các ngươi đang học, chính là nền tảng của sức mạnh đó!”
Xong quay lại, nhìn toàn bộ đội quân:
“Ta biết, các ngươi đến đây với nhiều kỳ vọng. Nhưng ta nói cho các ngươi biết, ở đây không có anh hùng cá nhân! Chỉ có một tập thể duy nhất! Từ hôm nay, các ngươi sẽ quên đi bản thân mình. Các ngươi chỉ có một cái tên duy nhất: quân nhân! Và các ngươi chỉ có một nhiệm vụ duy nhất: tuân lệnh! Ai không làm được, có thể rời đi ngay bây giờ. Ai ở lại, phải cắn răng mà chấp nhận kỷ luật thép! Rõ chưa?”
“RÕ!” Tiếng đáp, dù còn rời rạc, dù còn đầy nghi hoặc, nhưng đã có phần quyết đoán hơn. Họ bị khuất phục, không chỉ bởi lý lẽ, mà còn bởi màn thị phạm vừa rồi. Họ bắt đầu hiểu ra, vị chỉ huy trẻ tuổi này không chỉ biết nói suông.
Nguyễn Tùng, mặt đỏ bừng vì xấu hổ và cả thán phục, lẳng lặng quay về hàng. Phan Kế, chàng thư sinh, thì ánh mắt lại lóe lên vẻ tò mò và hứng thú.
Bài học đầu tiên, bài học về kỷ luật, đã bắt đầu. Dù còn ngượng ngạo, nhưng khi Nguyễn Minh An hô “Bên phải… quay!” họ đã bắt đầu cố gắng, cắn răng làm theo, bắt đầu nhìn người bên cạnh, bắt đầu tìm kiếm một sự đồng nhất.