Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ngu-thu-tu-ngan-nguyet-thien-lang-bat-dau

Ngự Thú, Từ Ngân Nguyệt Thiên Lang Bắt Đầu

Tháng mười một 11, 2025
Chương 1327: Quần tinh sáng chói, phồn Hoa thịnh thế! (đại kết cục! ) Chương 1326: Đúc lại luân hồi, vĩnh trấn U Minh
trung-sinh-doan-tuyet-quan-he-moi-nguoi-trong-nha-tat-ca-deu-nuoc-mat-sap.jpg

Trùng Sinh Đoạn Tuyệt Quan Hệ, Mọi Người Trong Nhà Tất Cả Đều Nước Mắt Sập

Tháng 2 26, 2025
Chương 6. Phiên ngoại nhị tỷ phiên ngoại (2) Chương 5. Phiên ngoại nhị tỷ phiên ngoại (1)
ngu-thu-ta-co-the-chiet-xuat-sung-thu-huyet-mach.jpg

Ngự Thú: Ta Có Thể Chiết Xuất Sủng Thú Huyết Mạch!

Tháng 2 6, 2026
Chương 841: Lạnh lẽo thấu xương Chương 840: Không thể nghịch vận mệnh.
tan-the-bat-dau-bi-nha-ben-ngu-ty-day-nguoc

Tận Thế: Bắt Đầu Bị Nhà Bên Ngự Tỷ Đẩy Ngược

Tháng mười một 11, 2025
Chương 529: Đại kết cục! Chương 528: Zombie không phải tận thế, mà là tương lai ánh rạng đông
theo-thien-hau-linh-chung-bat-dau.jpg

Theo Thiên Hậu Lĩnh Chứng Bắt Đầu

Tháng 1 25, 2025
Chương 320. Nhân gian Chương 319. Thống trị lực
nghi-he-nghich-tap-khai-giang-soai-khoc-toan-truong.jpg

Nghỉ Hè Nghịch Tập, Khai Giảng Soái Khóc Toàn Trường

Tháng 2 2, 2026
Chương 264: Tinh Chủ uy nghiêm! Trước khi đi cuối cùng bố trí! Chương 263: Địa cầu tái tạo! Mới hành trình
co-pha-tinh-ha.jpg

Cơ Phá Tinh Hà

Tháng 2 6, 2025
Chương Bản hoàn tất cảm nghĩ —— nghĩ linh tinh Chương 28. Kỷ nguyên bắt đầu
trung-sinh-toi-dia-cau-choi-that-vui

Trùng Sinh Tới Địa Cầu Chơi Thật Vui

Tháng mười một 8, 2025
Chương 401: Quay về thiên diễn( xong) Chương 400: Kinh hiện trúc cơ kỳ hậu kỳ tu giả.
  1. 1854
  2. Chương 50: Tình đồng đội
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 50: Tình đồng đội

Những ngày tiếp theo là một chuỗi tra tấn thực sự, bắt đầu từ trước cả khi mặt trời mọc.

“Keng! Keng! Keng!”

Tiếng kẻng sắt chói tai vang lên. Hoàng Kha, với khuôn mặt không một chút cảm xúc, đi dọc các lán trại, gầm lên:

“Dậy! Tất cả dậy! Ba phút! Sau ba phút, kẻ nào còn trong lán, khỏi cần ăn sáng!”

Một sự hỗn loạn diễn ra. Sau đó là bài tập kinh hoàng nhất: chạy bộ mười vòng quanh doanh trại.

Ngay từ những vòng đầu, sự phân hóa đã hiện rõ. Tiểu đội 1, gồm những tráng sĩ vốn là thợ săn hoặc phu khuân vác, nhanh chóng vượt lên dẫn đầu. Tiểu đội 2, gồm các võ sư và lính cũ, bám sát phía sau.

Nhưng ở tiểu đội 3, một vấn đề đã nảy sinh. Công tử họ Trần, kẻ quen sống trong nhung lụa, chỉ sau hai vòng đã thở không ra hơi, mặt mày tái mét, bước chân loạng choạng. Anh ta tụt lại phía sau, gần như muốn gục ngã.

Nguyễn Tùng, gã võ sư, người cũng đang thở hồng hộc, bực bội quay lại gắt:

“Nhanh cái chân lên! Ngươi muốn cả bọn phải nhịn đói à?”

Phan Kế, chàng thư sinh, thì chạy chậm lại, lo lắng hỏi:

“Huynh… huynh không sao chứ?”

Cả tiểu đội 3 đứng trước một lựa chọn: bỏ mặc công tử họ Trần để cố gắng về đích, hay cùng nhau dìu anh ta đi? Nếu họ dìu anh ta, chắc chắn cả đội sẽ về cuối cùng. Một người nói:

“Mặc kệ hắn đi! Tại hắn yếu, sao chúng ta phải chịu phạt?”

Phan Kế ngập ngừng:

“Nhưng… chúng ta là một tiểu đội mà.”

Nguyễn Tùng nghiến răng. Lòng tự tôn của một võ sư không cho phép anh ta bỏ rơi đồng đội, dù đó là một kẻ yếu ớt:

“Khốn kiếp!”

Xong quay lại, xốc nách công tử họ Trần lên:

“Dựa vào ta! Chết cũng phải lết về đến đích!”

Những người khác thấy vậy, cũng không nói gì nữa, cùng nhau chạy chậm lại, người thì dìu, kẻ thì đẩy, tạo thành một nhóm nhỏ lếch thếch, chậm chạp nhưng không ai bị bỏ lại.

Khi tiểu đội 1 đã hân hoan về đích và đang nhận phần ăn sáng thịnh soạn của mình, thì tiểu đội 3 mới lết được những bước cuối cùng về vạch. Tất cả đều kiệt sức, ngã phịch xuống đất.

Hoàng Kha bước tới, vẻ mặt lạnh như băng:

“Tiểu đội 3, về cuối cùng. Theo quy định, tất cả không có bữa sáng.”

Phan Kế cố gắng cãi lại:

“Nhưng… nhưng chúng tôi đã giúp đỡ đồng đội!”

Hoàng Kha đáp, giọng không một chút cảm xúc:

“Ta không ra lệnh cho các ngươi phải giúp đỡ đồng đội, ta chỉ ra lệnh cho các ngươi phải về đích. Các ngươi đã không hoàn thành nhiệm vụ.”

Sự bất mãn và uất ức hiện rõ trên mặt tất cả mọi người. Đúng lúc đó, Nguyễn Minh An từ trong lán chỉ huy bước ra. Hắn không nhìn Hoàng Kha, mà nhìn thẳng vào tiểu đội 3.

“Các ngươi có biết tại sao các ngươi bị phạt không?”

Không ai trả lời. Nguyễn Minh AN dừng lại, giọng nói trở nên mạnh mẽ:

“Các ngươi bị phạt, vì các ngươi đã lựa chọn tình đồng đội thay vì mệnh lệnh, nhưng các ngươi cũng sẽ là những người được thưởng!”

Tất cả ngơ ngác.

Nguyễn Minh An ra hiệu. Hoàng Kha cho người mang ra không chỉ là bữa sáng, mà còn có cả thịt và rượu. Nguyễn Minh An nói, giọng vang vọng:

“Ta muốn các ngươi nhớ lấy bài học ngày hôm nay. Trong quân đội của ta, có hai thứ quan trọng như nhau: Kỷ luật và Tình đồng đội. Kỷ luật là để các ngươi trở thành một cỗ máy, tuân lệnh tuyệt đối. Nhưng tình đồng đội, là để các ngươi không bao giờ bỏ rơi một bộ phận nào của cỗ máy đó. Một đội quân chỉ biết tuân lệnh là một đội quân vô hồn. Một đội quân chỉ có tình anh em mà không có kỷ luật là một đám ô hợp.”

Xong chỉ tay vào tiểu đội 1 đang ăn uống vui vẻ;

“Họ đã hoàn thành nhiệm vụ, họ xứng đáng được ăn. Đó là kỷ luật.”

Rồi chỉ tay vào tiểu đội 3:

“Các ngươi đã không bỏ rơi anh em, các ngươi xứng đáng được thưởng. Đó là tình nghĩa.”

Xong nhìn tất cả mọi người:

“Ta muốn một đội quân vừa có kỷ luật của sắt thép, lại vừa có trái tim của con người. Ta muốn các ngươi, khi có lệnh, sẽ lao vào kẻ địch không một chút do dự. Nhưng khi đồng đội ngã xuống, sẽ không bao giờ bỏ mặc họ phía sau. Rõ chưa?”

“RÕ!” Lần này, tiếng đáp vang lên đồng nhất và mạnh mẽ từ tất cả mọi người.

*

Bài học về “Kỷ luật và Tình đồng đội” đã gieo vào lòng các tân binh một niềm tin mới. Nhưng họ nhanh chóng nhận ra, ở lò luyện thép Quất Lâm, những bài học không bao giờ dễ dàng.

Ngay sau bữa sáng đặc biệt đó, là đến bài tập mà họ căm ghét nhất: đi đều bước trên bãi cát ven biển. Hoàng Kha gầm lên, tiếng nói át cả tiếng sóng:

“Một! Hai! Một! Hai! Nhìn thẳng! Tay vung cao!”

Đi trên đất bằng đã khó, đi đều trên cát lún lại càng là một cực hình. Hàng trăm con người, mỗi người một thói quen, bị buộc phải di chuyển như một. Nguyễn Tùng, quen đi theo bộ pháp võ thuật vững chãi, giờ đây chân cứ lún sâu xuống cát, bước đi xiêu vẹo, liên tục dẫm vào gót chân của Phan Kế đi phía trước. Phan Kế càu nhàu, cố gắng giữ thăng bằng:

“Này võ sư! Ngươi có thù với gót chân của ta à?”

Nguyễn Tùng gầm gừ:

“Im đi, thư sinh! Chân của ta nó không nghe lời!”

“Bụp!” – Công tử họ Trần, người yếu nhất, lại vấp ngã, kéo theo cả hàng bị loạng choạng. Hoàng Kha lạnh lùng ra lệnh:

“Tiểu đội 3! Sai đội hình! Tất cả! Nằm xuống! Hít đất hai mươi cái! Ngay trên cát ướt!”

Cả tiểu đội lại oằn mình chịu phạt, cát dính đầy mặt mũi. Những ngày đầu, doanh trại không lúc nào ngớt tiếng chửi thề, tiếng than vãn và cả tiếng cười cợt khi nhìn tiểu đội khác bị phạt. Nó vừa bi, vừa hài. Bi vì sự khổ luyện không tưởng. Hài vì họ bắt đầu tìm thấy niềm vui trong chính sự khổ luyện đó.

Nhưng đến ngày thứ ba, sự hài hước đã biến mất, chỉ còn lại sự mệt mỏi và uất ức. Đặc biệt là sau một bài tập đi đều dưới trời mưa, khi tất cả đã kiệt sức và đói lả, thì bữa tối lại chỉ có cháo loãng và rau luộc.

Sự phản đối ngầm bắt đầu nổ ra.

Đêm đó, kho dụng cụ tập luyện “vô tình” bị đổ nước vào, khiến các gậy gỗ trở nên trơn trượt. Sáng hôm sau, nồi cháo lớn “không may” bị đổ mất một nửa.

Nguyễn Minh An biết tất cả, không trừng phạt ngay, mà chỉ lặng lẽ quan sát.

Buổi tập hôm đó, hắn cho mang ra những chiếc gùi lớn, chứa đầy đá, nói:

“Mỗi tiểu đội, sẽ cử một người khỏe nhất, gùi số đá này, và đi đều bước cùng cả đội. Nếu người đó đi chậm, cả đội đi chậm. Nếu người đó ngã, cả đội cùng đỡ. Đây là bài kiểm tra về sức mạnh của sự đoàn kết.”

Nguyễn Tùng, dĩ nhiên, là người được chọn của tiểu đội 3. Anh ta ngạo nghễ gùi chiếc gùi nặng trịch lên vai, tin rằng đây chỉ là chuyện nhỏ.

Nhưng sau vài vòng, dưới cái nắng gắt, mồ hôi bắt đầu túa ra. Bước chân của anh ta chậm lại. Chiếc gùi đá như nặng ngàn cân. Cả tiểu đội 3 cũng phải đi chậm theo, bắt đầu có những tiếng càu nhàu.

“Cố lên, võ sư!” Phan Kế nói.

“Im đi!” Nguyễn Tùng gầm lên, sự kiêu hãnh của một võ sư không cho phép anh ta thừa nhận mình đang kiệt sức.

Đúng lúc đó, công tử họ Trần, người yếu nhất, lặng lẽ bước đến bên cạnh Nguyễn Tùng. Anh ta không nói gì, chỉ dùng bờ vai gầy gò của mình, đỡ lấy một bên của chiếc gùi. Gánh nặng được san sẻ. Rồi Phan Kế cũng bước tới, đỡ bên còn lại. Những người khác trong tiểu đội cũng xúm lại, người thì đẩy sau lưng, người thì đi bên cạnh quạt mát.

Nguyễn Tùng sững người. Anh ta nhìn những người đồng đội, những người mà anh ta từng coi thường, đang cùng mình gánh vác. Lần đầu tiên, anh ta hiểu ra, sức mạnh của một tập thể không nằm ở người mạnh nhất, mà nằm ở cách họ nâng đỡ người yếu nhất.

Họ đã về đích cuối cùng. Nhưng lần này, không có hình phạt nào cả. Chỉ có sự im lặng và những ánh mắt nể phục từ các tiểu đội khác.

Tối hôm đó, không ai bảo ai, những người đã phá hoại dụng cụ và làm đổ cháo đã tự mình đến trước lán của Nguyễn Minh An, quỳ gối nhận tội. Tình đồng đội, thứ được rèn giũa bằng mồ hôi, sự tức giận và cả những cái bụng đói, đã thực sự được hình thành trong lò lửa Quất Lâm.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-tai-konoha-ta-mo-binh-cua-hang-nong-nay-nhan-gioi.jpg
Người Tại Konoha: Ta Mở Bình Cửa Hàng Nóng Nảy Nhẫn Giới
Tháng 2 9, 2025
ta-linh-can-hai-thon-nua.jpg
Ta Linh Căn Hai Thốn Nửa
Tháng 2 2, 2026
senju-tobirama-truoc-mat-cung-tai-thay-doi-gioi-ninja
Senju Tobirama Trước Mắt Cũng Tại Thay Đổi Giới Ninja
Tháng 2 4, 2026
ta-dai-hai-tac-nguoi-noi-ta-moi-ra-bien.jpg
Ta Đại Hải Tặc, Ngươi Nói Ta Mới Ra Biển?
Tháng 12 5, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP