Chương 48: Nhất tiễn song điêu
Tại trị sở Nam Định, Trương Quốc Dụng đã có thể ngồi dậy đi lại. Vết thương vẫn còn đau nhức, nhưng đầu óc lại minh mẫn hơn bao giờ hết. Hằng ngày, các bản báo cáo về hoạt động của An Bắc Dinh đều được bí mật chuyển đến tay. Viên phó tướng thân tín tâu:
“Bẩm đại nhân, Lê Duy Cự đúng là đang ra sức xây dựng quân đội theo lối cũ. Cao Bá Quát thì chỉ lo việc dạy học, làm thơ ca ngợi triều đình. Dường như… chúng đã thực lòng quy thuận, không còn đáng lo ngại nữa.”
Trương Quốc Dụng không đáp, chỉ im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những người lính của mình vẫn đang canh gác, lẩm bẩm:
“Quy thuận? Không đơn giản vậy.”
Xong quay lại, nhìn viên phó tướng:
“Ngươi có thấy con mèo nào, sau khi vồ được con chuột lớn, lại chỉ ngồi liếm lông, ca hát không?”
Viên phó tướng sững người. Trương Quốc Dụng nói, giọng trầm xuống:
“Lê Duy Cự càng tỏ ra rầm rộ, càng tỏ ra quy củ, thì lại càng đáng nghi, hắn đang diễn một vở tuồng. Một vở tuồng rất hay cho tất cả chúng ta xem. Vở tuồng này, mục đích không phải để khoe khoang, mà là để che giấu một thứ gì đó khác.”
Xong quay lại, ánh mắt sắc lạnh:
“Vụ án ‘sấm truyền’ ở Văn Miếu, ta đã tâu về Kinh là do Vĩnh Tường chủ mưu để gây rối. Bề ngoài, vụ án đã khép lại. Nhưng ta chưa bao giờ tin vào một lời giải thích đơn giản như vậy. Kẻ có thể tạo ra một vụ nổ ở Vọng Nguyệt Lâu, có thể điều khiển cả một cuộc khủng bố ở Hà Nội, không thể nào chỉ có tài năng quân sự. Hắn còn là một bậc thầy về tâm lý.”
Tiếp tục theo dõi An Bắc Dinh. Nhưng đừng chỉ nhìn vào những gì chúng đang làm. Hãy tìm những thứ mà chúng không làm, những người lính biến mất một cách bất thường. Ta muốn biết, vở tuồng kia đang che giấu cho một sân khấu nào khác.”
Sau khi viên phó tướng nhận lệnh, Trương Quốc Dụng lại gọi một mật thám khác vào;
“Về phía Hà Nội thì sao?”
“Bẩm, quan Tổng đốc Nguyễn Đăng Giai dạo này rất an phận. Hằng ngày chỉ ở trong phủ đánh cờ với Nguyễn Văn Siêu, mọi việc đều giao cho cấp dưới.”
Trương Quốc Dụng cười lạnh:
“An phận? Một con cáo già không bao giờ biết an phận, nó chỉ đang giả vờ ngủ đông mà thôi. Hãy cho người của ta ‘vô tình’ làm rò rỉ một vài tin tức về việc ‘Tu La’ vẫn còn hoạt động lén lút trong thành. Ta muốn xem, con cáo đó sẽ còn giả vờ ngủ được bao lâu.”
Cuối cùng, Trương Quốc Dụng lấy ra một cây bút son, tự tay viết một bản mật tấu. Nội dung không phải là việc quân, mà chỉ là những lời hỏi thăm sức khỏe Hoàng thượng, kể lể về vết thương của mình, và “than thở” rằng tình hình Bắc Hà phức tạp, e rằng một mình Lê Duy Cự không đủ sức gánh vác, “cầu xin” Hoàng thượng anh minh, sớm ngày cử thêm “nhân tài” ra phò trợ, xong đưa bản mật tấu cho một người đưa tin thân tín nhất:
“Hỏa tốc. Chỉ được đưa tận tay cho người của Nội các.”
Viên phó tướng đứng bên cạnh, nhìn ba mệnh lệnh được ban ra, toàn thân toát mồ hôi lạnh. Hắn lúc này mới thực sự hiểu ra.
Vị Khâm sai đại thần này, không chỉ đang chơi một ván cờ, mà đang cùng lúc chơi ba ván cờ khác nhau.
Một ván với “con rồng non” Lê Duy Cự.
Một ván với “con cáo già” Nguyễn Đăng Giai.
Và một ván cờ cân não với chính bậc cửu ngũ chí tôn ở Kinh thành Huế.
*
Trong thư phòng của phủ Tổng đốc, Nguyễn Đăng Giai và Nguyễn Văn Siêu cũng đang bàn luận về tình hình. Nguyễn Văn Siêu nói, tay di chuyển một quân Sĩ.
“Lê Duy Cự đang làm rất tốt vai diễn của mình, hắn đang tự biến mình thành một quân cờ vô hại trong mắt triều đình.”
Nguyễn Đăng Giai cười lạnh:
“Vô hại? Tiên sinh quá đề cao hắn rồi. Hắn chỉ là một con rối. Kẻ giật dây phía sau mới là người đáng gờm. Hắn đang dùng An Bắc Dinh làm một tấm bình phong, để che giấu cho một âm mưu khác. Ta tin chắc như vậy.”
Vậy… quan lớn định sẽ làm gì? Xuất quân tiêu diệt chăng?”
Nguyễn Đăng Giai đáp, một câu trả lời đầy bất ngờ:
“Không làm gì cả.”
Xong cầm quân Xe của mình lên, ngắm nghía rồi đặt lại vị trí cũ:
“Nước cờ của Hoàng thượng là muốn ta và hắn kiềm chế lẫn nhau. Ta sẽ làm đúng như vậy. Ta sẽ cấp phát lương thảo đầy đủ, sẽ gửi công văn khen ngợi. Ta sẽ tỏ ra là một người bác độ lượng, một vị quan trên hết lòng ủng hộ ‘trung thần’.”
Nguyễn Văn Siêu nhíu mày:
“Cứ để cho hắn tự do phát triển như vậy sao? Dưỡng hổ gây họa.”
Nguyễn Đăng Giai lại cười:
“Tự do? Sự ‘tự do’ mà ta ban cho, chính là sợi dây thòng lọng siết cổ hắn. Hắn càng chiêu binh rầm rộ, sẽ càng cần nhiều lương thảo. Hắn càng được lòng dân, sẽ càng khiến triều đình ở Huế thêm nghi kỵ. Ta không cần làm gì cả. Ta chỉ cần ngồi đây, chờ cho sợi dây đó tự siết lại, hoặc chờ cho Hoàng thượng ra tay cắt đứt nó.”
Xong dừng lại, ánh mắt trở nên thâm sâu:
“Hơn nữa, ta vẫn chưa tìm ra kẻ đã dám cả gan ra tay trong phủ của ta. Con rắn ‘Tu La’ đó vẫn còn lẩn khuất. Trước khi tìm ra nó, mọi hành động bộc phát đều là tự sát.”
Nói rồi, đi một nước cờ bất ngờ, không di chuyển Xe hay Tượng, mà đẩy một con Tốt qua sông, đặt nó vào một vị trí có vẻ vô thưởng vô phạt.
Nguyễn Văn Siêu nhìn nước cờ, rồi lại nhìn Tổng đốc, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc, hiểu ra ngay:
“Quan lớn… ngài định…”
Nguyễn Đăng Giai gật đầu:
“Đúng vậy. Ta án binh bất động, nhưng ‘Hoàng Tước’ của ta thì không. Ta sẽ cho người của ta ‘vô tình’ tiết lộ một vài thông tin về các tuyến đường vận chuyển lương thảo bí mật của Lê Duy Cự cho… con rắn ‘Tu La’ đó.”
Một sự im lặng bao trùm cả thư phòng.
Nước cờ này quá hiểm độc.
Nguyễn Đăng Giai không chỉ “tọa sơn quan hổ đấu” mà đang chủ động ném thêm mồi vào cho hai con hổ, kích động chúng cắn xé lẫn nhau. Muốn mượn tay “Tu La” để làm suy yếu Lê Duy Cự, đồng thời qua đó, có thể tìm ra được tung tích của chính “Tu La”. Một nước cờ “nhất tiễn song điêu” biến thế bị động thành chủ động. Nguyễn Đăng Giai nói, giọng nói lạnh như băng:
“Con rắn ‘Tu La’ đó, nó muốn làm người chơi cờ. Ta sẽ cho nó cơ hội. Nhưng nó sẽ sớm nhận ra, trên bàn cờ của ta, ngay cả người chơi cờ cũng chỉ là một quân cờ mà thôi.”
Bàn cờ Bắc Hà, bề ngoài tưởng như đã yên tĩnh, nhưng thực chất, những con sóng ngầm còn nguy hiểm hơn đang được hình thành bởi chính những người đang cố gắng giữ cho mặt hồ yên tĩnh nhất.
*
Tại Huế, Tự Đức nhận được các bản báo cáo từ Bắc Hà, đọc về sự “quy củ” của An Bắc Dinh, đọc cả những bài thơ “ca ngợi” của Cao Bá Quát, chỉ khẽ mỉm cười. Tự Đức quay sang hỏi một viên đại thần thân tín:
“Khanh thấy sao?”
“Bẩm Hoàng thượng, Lê Duy Cự dường như đã thực lòng quy thuận. Có lẽ chúng ta đã quá lo xa.”
Tự Đức nói:
“Vậy sao? Vậy tại sao các thương nhân người Hoa ở Quảng Ninh gần đây lại đột nhiên tăng cường buôn bán vũ khí và sắt thép? Tại sao một vài xưởng đóng tàu nhỏ ở vùng ven biển Quất Lâm lại hoạt động suốt đêm?”
Viên đại thần sững sờ, toát mồ hôi lạnh. Những tin tức tình báo này, ngay cả Cơ mật viện cũng chưa hề được báo cáo. Tự Đức không nói thêm, đã thấy tất cả những gì cần thấy. Nhưng cũng không hành động, bởi Tự Đức biết, nếu bây giờ ra tay, sẽ gây ra một cuộc binh biến lớn mà triều đình chưa sẵn sàng đối phó. Tự Đức cần một cái cớ, một nước cờ có thể diệt trừ mầm mống này một cách “chính danh”. Tự Đức cầm bút son, phê vào một bản tấu chương khác, không liên quan, nói:
“Truyền chỉ, ải tặc lộng hành, quan quân địa phương bất lực. Trẫm quyết định cử Nguyễn Tri Phương làm Kinh lược sứ Bắc Kỳ, mang theo một ngàn quân tinh nhuệ của Kinh thành, toàn quyền chỉ huy thủy quân, ra Bắc tiễu trừ hải phỉ.”
Xong dừng lại, rồi bồi thêm một câu, như thể chỉ là một sự sắp đặt thông thường:
“Vùng ven biển Hải Phòng, Quảng Ninh là nơi hải tặc hoạt động mạnh nhất. Hãy cho Kinh lược sứ đóng đại bản doanh ở đó. Đồng thời, truyền dụ cho An Bắc Tướng quân Lê Duy Cự và Tổng đốc Nguyễn Đăng Giai, phải ‘toàn lực phối hợp’ với đại quân của Kinh lược sứ.”
Một nước cờ “một tên bắn ba đích” vô cùng thâm sâu lại được đi.
Một, lấy cớ “dẹp loạn hải phỉ” một lý do không thể chính đáng hơn, để đường hoàng đưa một đại tướng và quân đội trung thành của triều đình ra Bắc, cắm một cái gai sắc nhọn ngay sát “sân sau” của Nguyễn Minh An.
Hai, buộc cả Lê Duy Cự lẫn Nguyễn Đăng Giai phải “phối hợp” đặt cả hai con hổ Bắc Hà dưới sự giám sát và chỉ huy trên danh nghĩa của Nguyễn Tri Phương, phá vỡ thế cân bằng mà chúng đang cố tạo ra.
Và ba, đang tạo ra một phép thử. Nếu Lê Duy Cự và thế lực ngầm của hắn thực sự có liên quan đến việc buôn bán vũ khí trên biển, sự xuất hiện của Nguyễn Tri Phương chắc chắn sẽ khiến chúng phải lộ ra sơ hở.
Cả ba người chơi cờ ở Bắc Hà, dù đang mải mê với ván cờ của riêng mình, không hề hay biết rằng, người chơi cờ lớn nhất ở Huế đã lặng lẽ đặt thêm một quân Xe cực mạnh lên bàn cờ, sẵn sàng thay đổi toàn bộ cục diện. Bàn cờ vốn đang yên tĩnh, giờ đây đã thực sự dậy sóng.