Chương 44: Kim Thiền thoát xác (Cảm ơn bác: Chienhoang18873, VncwH60016, WkNZn34769 và hắc bạch tôn giả đã đề cử
Trong khi Vĩnh Tường đang bị cầm chân, thì ở một hướng khác, Lê Duy Cự đang dẫn một đội quân cảm tử gồm năm trăm người, men theo những con đường bí mật, tiến thẳng về phía kho lương của Vĩnh Tường. Đây là một nước cờ vô cùng mạo hiểm. Kho lương được canh phòng cẩn mật bởi gần một ngàn binh lính. Một viên tướng lo lắng:
“Công tử, quân địch đông gấp đôi chúng ta. Tấn công trực diện là tự sát.”
Lê Duy Cự, sau thất bại lần trước, đã trở nên trầm tĩnh và quyết đoán hơn, nhìn vào sơ đồ kho lương:
“Chúng ta sẽ không tấn công. Chúng ta sẽ để chúng tự mở cửa đón chúng ta vào.”
Đêm đó, đội quân im lặng áp sát. Lê Duy Cự cho một toán đặc nhiệm, cải trang thành lính của Vĩnh Tường, tiến ra một khoảng đất trống gần cổng. Ngay sau đó, một toán lính nghĩa quân khác lao ra, “tấn công” chúng. Một trận “giao tranh” kịch liệt nổ ra với tiếng la hét và binh khí loảng xoảng, đủ để thu hút sự chú ý của lính gác trên chòi canh. Sau một hồi, toán lính nghĩa quân “thất thế” bỏ lại viên đội trưởng bị “bắt sống”.
Toán đặc nhiệm áp giải “tù binh” này đến cổng kho lương. Viên “tù binh” mặt mày be bét máu (máu gà) vẫn không ngừng chửi rủa:
“Lũ chó săn của Vĩnh Tường! Có giỏi thì giết ông đi! Nghĩa quân sẽ báo thù cho ta!”
Tên cầm đầu toán đặc nhiệm, đưa công văn giả cho lính gác, nói lớn:
“Phụng lệnh khẩn của Đề đốc! Chúng ta vừa bắt được một tên đầu sỏ của giặc. Hắn rất cứng đầu, cần đưa vào trong để tra hỏi gấp!”
Tên lính gác trên chòi canh, người đã chứng kiến toàn bộ trận “giao tranh” gật đầu xác nhận. Nhưng tên đội trưởng lính gác vẫn còn đa nghi. Hắn cầm công văn, soi đi soi lại dưới ánh đuốc:
“Sao lệnh lại được đưa vào ban đêm? Mật khẩu đâu?”
Tên cầm đầu toán đặc nhiệm cười khẩy:
“Ngươi mù à? Đây là lệnh khẩn! Mật khẩu gì tầm này? Ngươi có muốn thấy Đề đốc nổi giận vì làm chậm trễ việc quân không?”
Xong chỉ vào viên “tù binh”:
“Tên này có thể biết vị trí của Lê Duy Cự. Ngươi gánh nổi trách nhiệm không?”
Bị dọa nạt, lại thấy thái độ hống hách quen thuộc của quân Đề đốc, tên đội trưởng lính gác không dám do dự nữa, ra lệnh:
“Mở cổng!”
Ngay khi cánh cổng vừa hé mở, viên “tù binh” bất ngờ dùng đầu húc mạnh vào bụng tên lính gác đứng gần nhất, đồng thời rút ra một con dao găm giấu trong giày, cắt đứt cổ họng hắn. Cùng lúc đó, toán đặc nhiệm cũng đồng loạt ra tay. Lê Duy Cự, người đã nấp sẵn gần đó, gầm lên:
“Xung phong!”
Cuộc tấn công bất ngờ từ cả trong lẫn ngoài khiến quân phòng thủ hoàn toàn vỡ trận. Lê Duy Cự dẫn đầu, thanh trường kiếm trong tay không nhắm vào những tên lính đang hoảng loạn, mà chỉ nhắm vào những kẻ đang cố gắng chạy đi báo động hoặc tổ chức phòng thủ. Lê Duy Cự hét lên, giọng nói dứt khoát át đi mọi tiếng ồn:
“Đội một, đội hai, theo ta! Đánh thẳng vào kho lương chính! Đội ba, đội bốn, chặn viện binh! Mục tiêu của chúng ta không phải là giết người, mà là phá hủy! Đốt! Đốt hết cho ta! Một hạt gạo cũng không được để lại!”
Mệnh lệnh rõ ràng, dứt khoát. Sự trầm tĩnh và quyết đoán của người chỉ huy đã khích lệ tinh thần của toàn quân. Họ lao vào, không phải để cướp bóc, mà là để phá hủy. Ngọn lửa bùng lên dữ dội, soi sáng cả một góc trời. Tiếng nổ của các thùng thuốc súng xen lẫn tiếng la hét. Kho lương, tử huyệt của cả đạo quân Vĩnh Tường, đã biến thành một biển lửa.
*
Khi Vĩnh Tường nhận được tin kho lương bị đốt, không ngã khuỵu, mà bật ra một tiếng cười man dại:
“Ha… ha ha… Hết rồi! Tất cả đã hết rồi!”
Một lúc sau, tiếng cười tắt ngấm, thay vào đó là một sự im lặng chết chóc, hắn chấp nhận bản thân đã thua. Nhưng một con thú khi đã bị dồn vào đường cùng, cú cắn trả của nó mới là đáng sợ nhất. viên phó tướng run rẩy:
“Đại nhân…”
Vĩnh Tường đột nhiên hỏi, giọng nói lạnh lẽo:
“Quay lại Nam Định thì sao? Chúng ta sẽ bị vây chết đói trong đó. Khâm sai? Lão ta chỉ là một con tin vô dụng khi ta không còn gì trong tay.”
Xong nhìn về phía Bắc, về phía Hà Nội:
“Con đường duy nhất để sống sót, là tạo ra một sự hỗn loạn còn lớn hơn nữa. Lui quân! Toàn quân lui về Hà Nội!”
“Nhưng… đại nhân, đường về đã bị chúng cắt đứt…”
Vĩnh Tường gầm lên:
“Cắt đứt thì ta sẽ mở đường bằng máu! Ta muốn xem, khi ta mang quân về ‘cứu giá’ quan Tổng đốc khỏi bọn ‘Tu La’ lão ta sẽ phản ứng thế nào! Ta muốn biến cả Bắc Hà này thành một bàn cờ loạn!”
Đó không phải là một cuộc tháo chạy, mà là một cuộc hành quân đầy toan tính điên rồ. Nhưng các đội du kích của Nguyễn Minh An, như những con sói đói, không cho chúng dễ dàng toại nguyện.
*
Đêm đầu tiên, khi đoàn quân của Vĩnh Tường đi qua một hẻm núi hẹp, những tảng đá và cây cối bỗng từ trên cao đổ ập xuống, chặn cả đường lui.
“Phục kích! Có phục kích!”
Từ hai bên sườn núi, mưa tên trút xuống. Đội quân của Vĩnh Tường, dù đã kiệt sức, vẫn là những binh lính tinh nhuệ. Dưới sự chỉ huy của Vĩnh Tường, chúng nhanh chóng dùng khiên gỗ kết thành trận, che chắn và từ từ tiến lên.
“Đội Hỏa Long, bắn yểm trợ!”
Những tay súng thiện xạ, dù chỉ còn lại ít đạn, vẫn bắn trả một cách chính xác, buộc các cung thủ của nghĩa quân phải ẩn nấp. Sau khi bỏ lại gần trăm cái xác, đội quân của Vĩnh Tường cuối cùng cũng thoát ra khỏi hẻm núi. Chúng đã tàn, nhưng chưa phế.
*
Ngày hôm sau, khi chúng định vượt qua một con sông, những chiếc thuyền nhỏ của Mạc Hiền lại từ trong các lạch nhỏ lao ra, tấn công vào sườn đội hình.
“Lũ hải tặc khốn kiếp!”
Vĩnh Tường không hề nao núng, cho một toán nhỏ ở lại, giả vờ chống cự yếu ớt. Khi Mạc Hiền và quân của y mải mê truy đuổi, đội Hỏa Long đã nấp sẵn ở một khúc cua, đồng loạt khai hỏa. Mạc Hiền trúng kế, vội vã ra lệnh rút lui, cũng chịu tổn thất không nhỏ.
Từ đại bản doanh, Nguyễn Minh An nhận được tin báo, không khỏi nhíu mày. Hắn biết, đối đầu trực diện để tiêu diệt Vĩnh Tường sẽ khiến quân của hắn tổn thất nặng nề, lẩm bẩm:
“Hắn muốn về Hà Nội để làm loạn sao? Được. Ta sẽ cho hắn toại nguyện. Ra lệnh cho các đội, không cần truy sát nữa. Cứ bám theo, tiêu hao sinh lực của chúng. Ta muốn xem, khi hắn về đến Hà Nội, hắn sẽ còn lại được bao nhiêu người.”
*
Đêm thứ ba của cuộc tháo chạy, khi đoàn quân kiệt quệ đi qua một khu rừng, một cơn mưa tên lửa cuối cùng trút xuống. Viên phó tướng cuối cùng của Vĩnh Tường ngã ngựa, bị hàng chục ngọn giáo đâm xuyên người.
“Đại nhân! Chạy đi!”
Vĩnh Tường, mắt đỏ ngầu, cùng người em song sinh Vĩnh Thắng (bịt mặt) liều chết phá vòng vây, lao vào sâu trong khu rừng tăm tối.
Họ dừng lại bên một con suối. Cả hai đều đã kiệt sức. Vĩnh Thắng thở hổn hển,
“Anh chúng ta phải làm sao bây giờ?”
Vĩnh Tường nhìn người em trai có dung mạo y hệt mình, giọng khản đi:
“Thắng từ nhỏ đến lớn, ngươi luôn là cái bóng của ta. Đã đến lúc, cái bóng này phải bước ra ánh sáng rồi.”
Xong cởi bộ áo giáp Đề đốc của mình ra, mặc cho Vĩnh Thắng:
“Từ giờ, ngươi chính là Vĩnh Tường. Hãy dẫn theo vài chục tàn binh còn lại, tiếp tục lui về Hà Nội. Ngươi sẽ bị bắt, và ngươi sẽ chết. Nhưng ngươi sẽ chết như một anh hùng không chịu khuất phục. Ngươi sẽ thu hút toàn bộ sự chú ý của chúng.”
“Còn anh?”
Vĩnh Tường cười lạnh:
“Ta? Ta sẽ trở thành một bóng ma thực sự. Một bóng ma sẽ quay lại đòi nợ tất cả bọn chúng.”
Xong đưa cho em trai một bình rượu.
“Uống đi. Uống cho can đảm.”
Hai anh em uống cạn bình rượu. Vĩnh Thắng mặc áo giáp, lên ngựa, nhìn lại Vĩnh Tường lần cuối, rồi quay đầu, thúc ngựa đi về phía Bắc.
Vĩnh Tường đứng đó, nhìn theo bóng người em trai, không rơi một giọt nước mắt nào. Sự đau đớn đã biến thành một sự căm hận lạnh lẽo. Hắn quay người, lặng lẽ hòa vào bóng đêm, biến mất không một dấu vết. Màn kịch kim thiền thoát xác đã bắt đầu.