Chương 43: Cuộc đi săn
Màn đêm buông xuống, mang theo hơi lạnh và mùi máu tanh sắp sửa bao trùm cả đồng bằng Bắc Bộ. Ba chiến trường, ba cuộc đối đầu sinh tử, đồng loạt khai màn. Hà Nội đêm nay chìm trong thiết quân luật. Lính tráng đi tuần khắp các ngả đường, tay lăm lăm vũ khí, ánh mắt soi mói vào từng bóng đen.
Trong một con hẻm nhỏ, tối om gần Ô Quan Chưởng, một toán lính tuần gồm mười người, do một viên đội trưởng dẫn đầu, đang tiến vào. Viên đội trưởng gầm gừ:
“Kiểm tra kỹ từng nhà cho ta!”
Người lính đi cuối cùng bỗng khựng lại. Hắn cảm thấy có thứ gì đó siết chặt lấy cổ họng mình từ phía sau, rồi một cảm giác lạnh buốt. Hắn không kịp kêu lên một tiếng, cơ thể mềm nhũn ra và bị kéo ngược vào bóng tối. Không một ai trong toán tuần nhận ra đồng đội của mình đã biến mất. Đám người tiến đến một ngôi nhà:
“Mở cửa! Kiểm tra!”
Cánh cửa bất ngờ mở ra. Nhưng bên trong là một khoảng sân tối đen. viên đội trưởng ra lệnh cho hai tên lính:
“Vào xem!”
Hai tên lính vừa bước qua ngưỡng cửa, một sợi dây thép mỏng giăng ngang tầm cổ đã siết lại. Hai cái đầu rơi xuống, lăn lóc trên nền đất. Viên đội trưởng kinh hoàng:
“Bẫy! Rút lui!”
Nhưng đã quá muộn. Từ trên các mái nhà, từ trong bóng tối của ngôi nhà, những bóng đen lao ra, im lặng và chết chóc như những con báo. Đó là người của Nguyễn Tài, không tấn công ồ ạt, mà phối hợp nhịp nhàng, chia cắt đội hình địch. Một tên lính bị một nhát kiếm đâm từ sau lưng. Một tên khác bị kéo giật lên mái nhà rồi biến mất. Cuộc tàn sát diễn ra trong sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng vũ khí va chạm và tiếng xương gãy. Viên đội trưởng, sau khi liều mạng chém ngã được một người, cuối cùng cũng bị một thanh đoản đao cắm ngập vào tim.
*
Ở một nơi khác, Nguyễn Đình Chương đang dẫn một đội sát thủ khác. Mục tiêu của hắn là những “con mắt” của phủ Tổng đốc. Một thuộc hạ thì thầm, chỉ vào một tên ăn mày đang ngồi co ro trong góc:
“Hắn ở trong quán trà kia, hắn ta đã theo dõi chúng ta từ chiều.”
Nguyễn Đình Chương khẽ ra hiệu. Hai sát thủ lặng lẽ trà trộn vào quán. Một người giả làm khách uống trà, người còn lại đi vào nhà xí. Vài phút sau, có tiếng động nhỏ. Người khách uống trà đứng dậy rời đi. Tên ăn mày không bao giờ xuất hiện nữa.
Mục tiêu tiếp theo là một tên mật thám đang ẩn mình trên một gác chuông nhà thờ. Nguyễn Đình Chương không cho người leo lên, chỉ ra hiệu. Một sát thủ giương một chiếc nỏ nhỏ, bắn một mũi tên có buộc dây thừng lên xà nhà. Hắn ta nhanh nhẹn leo lên như một con vượn, không một tiếng động. Vài giây sau, một cái xác bị treo lơ lửng trên dây chuông, im lặng.
*
Cuộc đi săn cuối cùng trong đêm, do chính Nguyễn Đình Chương thực hiện. Con mồi là tên cầm đầu của đám mật thám. Hắn bị dồn vào một nhà kho bỏ hoang.
Hắn không bị giết ngay. Hắn chỉ thấy những đồng đội của mình, từng người một, bị treo ngược lên xà nhà, máu từ cổ họng nhỏ giọt xuống.
“Ngươi… ngươi là ai?” hắn lắp bắp, lùi lại cho đến khi lưng chạm vào bức tường lạnh lẽo.
Nguyễn Đình Chương bước ra từ bóng tối, mặt vẫn che kín. Hắn không nói gì, chỉ lẳng lặng cầm một con dao nhỏ, bước về phía tên mật thám. Tên mật thám gào lên:
“Đừng! Đừng giết ta! Ta sẽ khai! Ta sẽ khai hết! Ta biết vị trí của tất cả mọi người! Ta biết cả kế hoạch của quan Tổng đốc!”
Nguyễn Đình Chương dừng lại:
“Nói.”
Trong sự tuyệt vọng và kinh hoàng, tên mật thám đã khai ra tất cả.
Đêm đó, Hà Nội biến thành một bàn cờ úp. Những kẻ đi săn, từng người một, trở thành con mồi. Sự hỗn loạn mà Nguyễn Đăng Giai tạo ra đã bị chính đối phương lợi dụng. Lưỡi hái của “Tu La” không còn nhắm vào quan lại tham ô, mà nhắm thẳng vào bộ máy quyền lực của chính Tổng đốc. Đến gần sáng, hệ thống tình báo và tuần tra tại Hà Nội gần như tê liệt hoàn toàn. Con hổ đã thực sự bị bịt mắt, nhốt trong chính cái lồng của mình, không hề hay biết rằng, một lưỡi dao còn sắc bén hơn đang chuẩn bị kề vào cổ.
*
Cùng lúc đó, trên con đường từ Nam Định về phía Quất Lâm, Vĩnh Tường đang dẫn theo đội quân tinh nhuệ nhất của mình, khí thế hừng hực. Hắn muốn đánh một trận chớp nhoáng, tiêu diệt tận gốc bộ chỉ huy của nghĩa quân.
Nhưng hắn càng tiến sâu, con đường lại càng trở nên vắng vẻ một cách kỳ lạ. Các ngôi làng mà hắn đi qua đều trống không. Cửa nhà mở toang, không một bóng người. Giếng nước bị lấp đất. Thóc lúa trong kho đã bị đốt sạch. Không khí im lặng đến rợn người, chỉ có tiếng gió rít qua những mái nhà hoang và tiếng sủa vu vơ của những con chó đói. Một nỗi sợ hãi vô hình bắt đầu len lỏi vào hàng ngũ binh lính. Viên phó tướng lo lắng:
“Bẩm đại nhân, có gì đó không ổn. Cứ như thể… chúng ta đang đi vào một vùng đất chết vậy.”
Vĩnh Tường lẩm bẩm, nheo mắt lại:
“Vườn không nhà trống,”.
Hắn biết đây là một kế sách kinh điển. Hắn gầm lên, cố gắng trấn an tinh thần binh lính:
“Mặc kệ chúng! Chúng ta mang đủ lương thảo cho ba ngày. Cứ thúc quân tiến thẳng đến Quất Lâm! Ta muốn xem lũ chuột nhắt đó có thể trốn ở đâu!”
Nhưng khó khăn không chỉ dừng lại ở đó. Khi đoàn quân đi vào một khu rừng rậm, những cái bẫy chết người bắt đầu xuất hiện. Những hố chông được ngụy trang kỹ lưỡng. Những dây bẫy khiến cây gỗ lớn từ trên cao đổ ập xuống. Tiếng la hét thảm thiết của những người lính xấu số liên tục vang lên. Tốc độ hành quân bị chậm lại đáng kể. Sự sợ hãi đã biến thành sự hoang mang.
Đến một ngã ba, chúng phát hiện ra một toán dân quân nhỏ, đang cố gắng chặn đường bằng những chiếc xe bò. Viên phó tướng, đang muốn tìm nơi trút giận, ra lệnh.
“Một lũ giặc cỏ! Giết hết cho ta!”
Đội kỵ binh tiên phong, như những con thú đói mồi, lập tức xông lên. Nhưng toán dân quân đó chỉ chống cự yếu ớt rồi bỏ chạy vào một con đường nhỏ hẹp giữa hai sườn đồi. Đội kỵ binh, quen thói say máu, không chút do dự, lập tức đuổi theo.
Vĩnh Tường, người đang ở phía sau, thấy vậy, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành:
“Dừng lại! Quay lại ngay! Đó là bẫy!”
Nhưng đã quá muộn. Khi đội kỵ binh vừa vào sâu trong con đường nhỏ, từ trên hai sườn đồi, một giọng ngâm thơ hào sảng, được khuếch đại qua loa gỗ, bỗng vang lên, át cả tiếng vó ngựa. Đó là giọng của Cao Bá Quát:
“Gậy tre, giáo mác diệt quân thù,
Hồn thiêng sông núi bốn phương tụ!
Hôm nay máu giặc nhuộm đồi hoang,
Mở ra cho đất nước một mùa thu!”
Dứt lời thơ, Cao Bá Quát phất mạnh lá cờ hiệu. Dưới sự chỉ huy của Mạc Hiền, hàng trăm người dân đồng loạt đẩy những tảng đá và những xe củi đang cháy xuống. Con đường lập tức bị bịt kín.
Đội kỵ binh kinh hoàng, quay đầu lại thì thấy đường lui cũng đã bị chặn bởi một bức tường lửa khác. Chúng đã hoàn toàn bị nhốt trong một cái hòm tử thần. Từ trên cao, mưa tên và đá tảng trút xuống. Đội kỵ binh tinh nhuệ, niềm tự hào của Vĩnh Tường, bị tiêu diệt gọn trong tiếng la hét tuyệt vọng.
Vĩnh Tường đứng đó, chết lặng, nhìn đội quân của mình bị xé lẻ, bị tiêu hao từng chút một. Hắn siết chặt chuôi kiếm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Hắn đã từng đối mặt với quân triều đình, với giặc cướp, nhưng hắn chưa bao giờ đối mặt với một kẻ thù như thế này. Một kẻ thù không có hình hài cụ thể, một kẻ thù là tất cả mọi người, từ những người nông dân, những rặng tre, cho đến cả mảnh đất dưới chân hắn, một trận địa “chiến tranh nhân dân” mà không một binh pháp nào từng ghi lại.