Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
do-thi-toi-cuong-chua-te.jpg

Đô Thị Tối Cường Chúa Tể

Tháng 1 22, 2025
Chương 1142. Super Mario Chương 1141. Quy về bình tĩnh
comic-chi-sieu-anh-hung-cha.jpg

Comic Chi Siêu Anh Hùng Cha

Tháng 1 18, 2025
Chương 662. Kent vũ trụ Chương 661. Đột biến
han-goblin-tuyet-doi-co-van-de

Hắn Goblin Tuyệt Đối Có Vấn Đề

Tháng 10 23, 2025
Chương 727: Chuẩn bị kỹ càng cảm thụ Lục Bì thiên tai khủng bố đi (đại kết cục) (2) Chương 727: Chuẩn bị kỹ càng cảm thụ Lục Bì thiên tai khủng bố đi (đại kết cục) (1)
bat-dau-danh-dau-troi-sinh-chi-ton.jpg

Bắt Đầu Đánh Dấu, Trời Sinh Chí Tôn

Tháng 1 11, 2026
Chương 588: Trong truyền thuyết cảnh giới. Chương 587: Tạo Vật Chủ xuất hiện.
phan-thien-than-ton

Phần Thiên Thần Tôn

Tháng 10 23, 2025
Chương 560: - đại kết cục. Chương 559: - tiêu dao tự tại.
hokage-don-gian-hoa-sharingan-nhin-cau-deu-tham-tinh.jpg

Hokage: Đơn Giản Hoá Sharingan, Nhìn Cẩu Đều Thâm Tình?

Tháng 2 6, 2026
Chương 126: Orochimaru bại lộ, liên quan tới thân thể thí nghiệm Chương 125: Konan cùng Terumi Mei
naruto-bat-dau-that-newbie-hinh-nguoi-pokemon

Naruto: Bắt Đầu Thật Newbie Hình Người Pokemon

Tháng 10 14, 2025
Chương 427: Đi thế giới khác trốn tránh ra mắt - FULL Chương 426: Ra mắt đại hội
chi-xich-chi-gian-nhan-tan-dich-quoc.jpg

Chỉ Xích Chi Gian Nhân Tận Địch Quốc

Tháng 1 19, 2025
Chương 1178. Trở về Chương 1177. Một trăm năm sau
  1. 1854
  2. Chương 42: Ván cờ lật ngửa
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 42: Ván cờ lật ngửa

Ngày diễn ra “Hội nghị An dân” phủ Tổng đốc canh phòng nghiêm ngặt như một tòa thành quân sự. Lính tráng ba vòng trong, ba vòng ngoài. Các quan lại, mỗi người đều dẫn theo hộ vệ riêng, mặt mày ai nấy đều căng thẳng. Họ bước vào đại sảnh, ánh mắt liên tục liếc ngang liếc dọc, không chỉ đề phòng những bóng đen vô hình, mà còn đề phòng chính cả những đồng liêu đang tươi cười chào hỏi mình.

Hội nghị bắt đầu trong một không khí nặng nề. Nguyễn Đăng Giai ngồi trên ghế chủ tọa, cất giọng uy nghiêm, lên án tội ác của “Tu La” thề sẽ mang chúng ra ánh sáng, bảo vệ an toàn cho các bậc công thần của triều đình. Hắn vừa dứt lời, một tên tiểu nhị thân tín của phủ, mặt mày tái mét, bưng một khay trà sen nóng hổi bước vào, giọng run run, tay chân có phần lóng ngóng:

“Bẩm quan lớn, bẩm các vị đại nhân, xin mời dùng trà cho lại sức,”

Nguyễn Đăng Giai khẽ nhíu mày trước sự thất thố của tên gia nhân. Nhưng các quan lại khác, đang trong cơn căng thẳng, cũng không để ý nhiều, lần lượt nhận lấy chén trà của mình.

Đúng lúc đó, một sự việc kinh hoàng đã xảy ra.

Viên quan Bố chánh họ Phan, người đang ngồi ở hàng đầu, vừa đưa chén trà lên môi, bỗng nhiên co giật dữ dội. Chén trà rơi xuống đất, vỡ tan. Mắt ông ta trợn ngược, miệng sùi bọt mép, cả người ngã vật xuống đất, chân tay co quắp.

Cả đại sảnh náo loạn. Một người hét lên:

“Có độc! Trong trà có độc!”

Những vị quan khác kinh hoàng vứt bỏ chén trà của mình. Kẻ thì sợ hãi lật đổ bàn ghế để lùi lại. Kẻ thì rút vội vũ khí, lưng tựa vào cột, cảnh giác nhìn quanh:

“Cứu… cứu quan Bố chánh!”

“Đóng hết cửa lại! Không cho ai ra vào!”

Giữa lúc hỗn loạn tột độ, không ai để ý rằng tên tiểu nhị vừa dâng trà đã biến mất. Và từ những lỗ thông gió nhỏ trên trần nhà, hàng loạt tờ giấy nhỏ bắt đầu bay lả tả xuống như tuyết rơi, đáp xuống những khuôn mặt đang thất thần.

Trên mỗi tờ giấy, là bằng chứng chi tiết về việc quan Bố chánh đã cấu kết với Vĩnh Tường, ăn chặn tiền cứu đê của triều đình như thế nào. Dưới cùng, vẫn là dòng chữ máu quen thuộc:

“Nợ dân, phải trả.”

Nguyễn Đăng Giai đứng chết lặng, toàn bộ cơ thể như hóa đá. Sự sững sờ nhanh chóng bị thay thế bởi một cơn thịnh nộ không thể che giấu. Kế hoạch “dẫn xà xuất động” đã thành công, nhưng con rắn xuất hiện lại không phải là con rắn bản thân muốn. Hơn nữa, nó còn dám cả gan cắn trả ngay giữa sân nhà của ông ta. Đây là một sự sỉ nhục, một lời tuyên chiến trực diện!

Toàn bộ các quan lại kinh hoàng. “Tu La” không chỉ có thể giết người. Chúng có thể ra tay ngay giữa ban ngày, tại nơi được cho là an toàn nhất Hà thành, ngay trước mặt Tổng đốc. Bọn chúng đã cài người vào tận trong phủ!

*

Ở một ngôi nhà đối diện, qua một khe hở nhỏ, Nguyễn Đình Chương lạnh lùng quan sát tất cả. Bên cạnh hắn, một sát thủ áo đen khẽ nói:

“Công tử, tên tiểu nhị đã rút lui an toàn.”

Nguyễn Đình Chương gật đầu. Tên tiểu nhị đó là một con cờ mà bản thân đã cài cắm vào phủ Tổng đốc từ nhiều năm trước. Liều thuốc độc tác dụng chậm, và những tờ truyền đơn được giấu sẵn trên trần nhà. Mọi thứ đều đã được tính toán đến từng chi tiết.

Hắn nhìn vào sự hỗn loạn trong phủ Tổng đốc, khóe miệng khẽ nhếch lên. Nước cờ này, không chỉ là để trói tay người bác của hắn, mà còn là một lời nhắn gửi. Một lời nhắn gửi đến tất cả những kẻ đang chơi cờ trên bàn cờ Hà thành: Người chơi mới, đã đến.

*

Cái chết của quan Bố chánh họ Phan ngay giữa “Hội nghị An dân” như một quả bom nổ tung, làm rung chuyển tận gốc rễ quyền lực ở Hà thành. Sự kiện này không chỉ gieo rắc nỗi kinh hoàng, mà còn lật ngửa cả bàn cờ, phơi bày những toan tính và sự nghi kỵ vốn được che giấu.

Ngay lập tức, phủ Tổng đốc bị đặt trong tình trạng giới nghiêm cao nhất. Nguyễn Đăng Giai, trong cơn thịnh nộ, đã ra lệnh lật tung cả Hà Nội lên để tìm hung thủ. Lính tráng bao vây các ngả đường, lục soát từng nhà, bắt bớ hàng loạt những kẻ khả nghi. Hà Nội, từ một thành phố sống trong nỗi sợ hãi vô hình, giờ đây lại chìm trong một cuộc khủng bố hữu hình và công khai của chính quyền.

Nhưng tất cả đều vô ích. Tên tiểu nhị đã biến mất như bốc hơi. “Tu La” lại một lần nữa tan vào bóng tối, để lại sau lưng một mớ hỗn độn không thể gỡ rối.

Trong giới quan lại, sự hoảng loạn đã biến thành sự chia rẽ sâu sắc. Một phe thì thầm với nhau:

“Rõ ràng là quan Tổng đốc! Ông ta và quan Bố chánh vốn là đối thủ. Ông ta mượn danh ‘Tu La’ để trừ khử kình địch, tiện thể dằn mặt tất cả chúng ta!”

Một phe khác lại phản bác:

“Không phải, thủ đoạn tàn độc này, chỉ có thể là của tên giặc Vĩnh Tường ở Nam Định! Hắn muốn làm loạn Hà Nội để Tổng đốc người có nguy hiểm với hắn phải bị trói tay. Đây là thế cờ phản cờ, đánh ở nơi không ai lường được.”

Sự nghi kỵ nổ ra. Các phe phái bắt đầu công kích lẫn nhau, tố cáo lẫn nhau. Bộ máy chính quyền Bắc Hà gần như tê liệt. Không một ai còn tin tưởng ai.

*

Tại Nam Định, Vĩnh Tường, khi nhận được tin, đã phá lên cười một cách khoái trá.

“Hay! Hay lắm! Chó cắn chó! Ta còn chưa ra tay, chúng đã tự xâu xé lẫn nhau rồi!”

Hắn biết, đây là cơ hội vàng của mình. Trong khi Hà Nội đang đại loạn, không ai còn tâm trí đâu để ý đến bản thân, Vĩnh Tường nói với viên phó tướng:

“Truyền lệnh! Chúng ta không phòng thủ nữa. Đêm nay, toàn quân sẽ xuất kích, đánh một trận quyết định, tiêu diệt toàn bộ lũ giặc cỏ ở Quất Lâm!”

*

Tại trị sở Nam Định, Trương Quốc Dụng cũng nhận được mật báo. Ông ta ngồi bên bàn cờ, trầm ngâm nhìn vào thế cờ đã hoàn toàn thay đổi, lẩm bẩm:

“Một nước cờ thí Tướng, dùng cái chết của một đại thần để làm rối loạn cả bàn cờ. Kẻ chủ mưu này… ra tay thật tàn nhẫn và quyết đoán.”

Xong biết, Vĩnh Tường chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này, lệnh cho viên phó tướng:

“Cho người của ta chuẩn bịz Đêm nay, khi Vĩnh Tường xuất quân, chúng ta sẽ hành động. Ta muốn toàn bộ sổ sách, công văn, và cả những lá thư riêng của hắn trong phủ Đề đốc. Ta muốn biết, con chó điên này, rốt cuộc còn che giấu những bí mật gì.”

*

Trong khi đó, tại căn cứ Quất Lâm, không khí lại vô cùng khẩn trương. Nguyễn Đình Chương báo cáo qua đường dây liên lạc.

“Nhị ca, tin tức từ Hà Nội báo về, Nguyễn Đăng Giai đã cho niêm phong toàn thành, lùng sục khắp nơi. Đệ đang bị kẹt lại,”

Nguyễn Minh An đáp, giọng nói vẫn bình tĩnh:

“Không sao, đó là điều ta đã dự liệu. Ván cờ càng loạn, cá càng dễ bắt.”

Xong quay sang tấm bản đồ, nơi các đội du kích đã báo về vị trí của họ:

“Cao huynh, phiền huynh đi một chuyến. Vĩnh Tường chắc chắn sẽ dốc toàn lực tấn công chúng ta đêm nay. Ta cần huynh đến các làng xã xung quanh, dùng tài hùng biện của mình, huy động dân chúng, thực hiện kế ‘vườn không nhà trống’ đồng thời quấy rối, làm chậm bước tiến của chúng.”

Cao Bá Quát đáp, không một chút do dự:

“Được!”

Nguyễn Minh An quay sang Lê Duy Cự.

“Tứ đệ, đệ hãy dẫn một cánh quân, không cần đông, chỉ cần tinh nhuệ, đi theo con đường mòn này. Nhiệm vụ của đệ không phải là giao chiến. Ta muốn đệ đánh thẳng vào kho lương của Vĩnh Tường ở ngoại vi thành Nam Định. Một đội quân không có lương thảo, dù có tinh nhuệ đến mấy, cũng sẽ tự tan rã.”

Lê Duy Cự tuân lệnh:

“Rõ!”

Cuối cùng, hắn nhìn Nguyễn Đình Chương đang ở đầu dây bên kia:

“Tam đệ, nhiệm vụ của đệ là quan trọng nhất. Ta không cần các đệ phải ẩn nấp nữa. Ta muốn các đệ, ngay trong đêm nay, hãy biến mình thành ‘Tu La’ một lần nữa.”

“Ý của nhị ca là…?”

Nguyễn Minh An nói, mắt lóe lên vẻ chết chóc:

“Là hãy tạo ra một cuộc săn lùng ngược, Tổng đốc đang cho người lùng sục khắp nơi phải không? Tốt. Hãy biến những kẻ đi săn đó, thành con mồi. Hãy để cho Hà Nội biết, bóng tối không phải là nơi ẩn nấp của Tu La. Bóng tối, chính là lãnh địa của Tu La.”

Mệnh lệnh đã được ban ra. Từ Hà Nội đến Nam Định, một đêm dài và đẫm máu nữa lại sắp bắt đầu. Bàn cờ đã hoàn toàn bị xáo trộn, và tất cả những người chơi cờ, dù tự nguyện hay bị ép buộc, đều đang lao vào một nước cờ sinh tử cuối cùng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ma-mon-phat-tu
Ma Môn Phật Tu
Tháng 10 16, 2025
tong-vo-nu-hiep-chay-mau-han-la-hai-hoa-dao-tac.jpg
Tổng Võ: Nữ Hiệp Chạy Mau, Hắn Là Hái Hoa Đạo Tặc
Tháng 2 9, 2026
hai-tac-bat-dau-hai-quan-thuong-uy-ta-mo-ca-manh-len.jpg
Hải Tặc: Bắt Đầu Hải Quân Thượng Úy, Ta Mò Cá Mạnh Lên
Tháng 1 23, 2025
xuyen-viet-tren-san-khau-ta-bao-no-roi.jpg
Xuyên Việt Trên Sân Khấu Ta Bạo Nổ Rồi
Tháng 2 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP