Chương 41: Dẫn xà xuất động
Trong phủ Tổng đốc, không khí nặng nề như chì. Nguyễn Đăng Giai đứng ngồi không yên. Kế hoạch “tọa sơn quan hổ đấu” đã hoàn toàn bị phá sản. Hắn muốn Bắc Hà hỗn loạn, nhưng không phải theo cách này. Một cuộc khủng bố nhắm thẳng vào hàng ngũ quan lại, ngay tại thủ phủ của mình, là một sự sỉ nhục, một sự thách thức quyền lực không thể chấp nhận.
Viên quan Hình án, mặt mày tái mét, đang quỳ giữa thư phòng, run rẩy báo cáo:
“Bẩm quan lớn, chúng thần… chúng thần bất lực. Vụ của Đề lại họ Hoàng, chúng thần đã tra hỏi tất cả những người phu xe, chủ tiệm rượu quanh đó, nhưng không ai nhìn thấy gì bất thường. Chiếc xe bò chặn đường dường như từ dưới đất chui lên, và biến mất cũng không một dấu vết.”
“Vụ của Chánh tổng họ Đỗ,” viên quan tiếp tục, giọng càng lúc càng nhỏ đi, “tư dinh của hắn canh phòng cẩn mật. Chúng thần đã kiểm tra mọi bức tường, mọi góc khuất, không hề có dấu hiệu đột nhập. Mũi tên đó… như thể đã tự bay vào.”
“Và… và vụ của quan coi kho họ Trần… là đáng sợ nhất,” hắn ta nuốt nước bọt. “Cửa không bị phá, người không có vết thương, không có dấu hiệu vật lộn. Hắn chết chìm trong chính vựa gạo của mình. Các gia nhân đều khai rằng đêm đó họ không nghe thấy bất cứ tiếng động lạ nào. Cứ như thể… như thể ma làm vậy, thưa quan lớn.”
“Ma làm?” Nguyễn Đăng Giai quay phắt lại, đập mạnh tay xuống bàn, tiếng “rầm” vang lên khiến viên quan giật nảy mình. “Giữa kinh thành mà để cho ma quỷ lộng hành sao? Các người là một lũ vô dụng!”
Xong gầm lên:
“Vậy còn hung thủ? Chúng là ai? Là tàn dư nhà Lê? Hay là người của Vĩnh Tường giở trò?”
“Bẩm… chúng thần không dám chắc,” viên quan lắp bắp. “Cách ra tay thì tàn độc, giống như giang hồ. Nhưng việc không lấy một đồng tiền, lại còn sắp đặt hiện trường để ‘báo oán’ thì lại giống hành vi của những kẻ tự cho mình là ‘nghĩa hiệp’. Chúng quá chuyên nghiệp, không để lại một dấu vết nào để có thể truy ra nguồn gốc.”
Nguyễn Đăng Giai ngồi phịch xuống ghế, day day thái dương. Bất lực. Lần đầu tiên trong sự nghiệp, hắn cảm thấy bất lực. Kẻ địch vô hình, ra tay tàn độc nhưng lại có “lý lẽ” hành động như ma quỷ nhưng lại có tổ chức. Hắn đang đối đầu với một thứ gì đó hoàn toàn nằm ngoài kinh nghiệm của mình, khẽ phất tay:
“Lui ra ngoài!”
Khi trong phòng chỉ còn lại một mình, Nguyễn Đăng Giai mới nhìn vào tờ giấy có ghi câu hỏi “Gian thần Vĩnh Tường, Tổng đốc có diệt không?” cười lạnh:
“Muốn mượn dao giết người sao? Muốn ép ta phải chọn phe sao? Được. Các ngươi đã muốn chơi, ta sẽ chơi với các ngươi.
Xong biết, điều tra thông thường đã vô ích. Đã đến lúc phải dùng một con mồi khác, một con mồi lớn hơn, để buộc con rắn đang ẩn mình phải lộ diện.
*
Sự bất lực nhanh chóng biến thành một sự toan tính lạnh lùng trong mắt, Nguyễn Đăng Giai ngồi đối diện với Nguyễn Văn Siêu bên bàn cờ, tay cầm một quân Tốt, trầm ngâm:
“Tiên sinh, đối phó với một bóng ma, không thể dùng gươm đao thông thường. Phải dùng một miếng mồi thơm hơn, một cái bẫy tinh vi hơn.”
Nguyễn Văn Siêu nhìn vào thế cờ, rồi lại nhìn Tổng đốc:
“Quan lớn định dùng kế ‘dẫn xà xuất động’ (dụ rắn ra khỏi hang) sao? Mạo hiểm. Con rắn này không phải là một con rắn tầm thường.”
Nguyễn Đăng Giai cười lạnh:
“Rắn có độc đến mấy, cũng phải có hang. Ta sẽ biến cả cái phủ Tổng đốc này thành một cái hang giả, một miếng mồi không thể chối từ, để xem con rắn đó có dám xuất đầu lộ diện hay không.”
Ngày hôm sau, một mệnh lệnh từ phủ Tổng đốc gây chấn động toàn bộ giới quan lại Hà thành. Quan Tổng đốc tuyên bố, vì tình hình an ninh bất ổn, ông ta sẽ tổ chức một “Hội nghị An dân”. Toàn bộ các quan lại đứng đầu các phủ, huyện, các chánh tổng, đề lại… đều bắt buộc phải tham dự. Công văn ghi rõ:
“Mục đích là để bàn bạc sách lược đối phó với ‘Tu La’ ổn định lại lòng dân.”
Mệnh lệnh này, bề ngoài là một hành động quyết liệt, nhưng đối với những kẻ “có tật giật mình” nó không khác gì một lời mời của tử thần.
Trong một tư dinh, một nhóm quan lại đang bí mật tụ tập, không khí vô cùng căng thẳng. Viên quan họ Trần, người cũng có tên trong danh sách đen, run rẩy nói:
“Đây… đây là một cái bẫy! Quan lớn muốn tập hợp tất cả chúng ta lại một chỗ, để cho ‘Tu La’ tiện tay xóa sổ một lần ư? Ông ta đang muốn ‘mượn dao giết người’!”
Một người khác, mặt mày tái mét, lại gạt đi:
“Ngu ngốc! Đây là cơ hội sống duy nhất của chúng ta! Ở trong phủ Tổng đốc, nơi canh phòng nghiêm ngặt nhất, chính là nơi an toàn nhất. ‘Tu La’ dù có ba đầu sáu tay cũng không thể vào đó hành thích được. Rõ ràng quan lớn đang muốn bảo vệ chúng ta!”
Một kẻ thứ ba, có vẻ toan tính hơn, lại đưa ra một giả thuyết khác:
“Các vị đều sai cả rồi. Các vị không thấy sao? Đây không phải là bẫy cho ‘Tu La’ cũng không phải là nơi trú ẩn. Đây là một cái bẫy dành cho chính chúng ta! Quan lớn đang muốn xem, trong chúng ta, ai sẽ không dám đến. Kẻ nào không đến, kẻ đó chính là kẻ có tật giật mình, thậm chí có thể bị quy là đồng đảng của ‘Tu La’!”
Cuộc tranh cãi nổ ra. Kẻ thì cho rằng đây là bẫy, người lại tin rằng đây là nơi trú ẩn, kẻ khác lại nghĩ đây là một phép thử. Sự hoang mang, nghi kỵ lẫn nhau lên đến đỉnh điểm. Nhưng không một ai dám trái lệnh. Không đến thì bị coi là phản loạn. Đến thì không biết là phúc hay họa. Họ chỉ còn cách củng cố thêm hộ vệ, mang theo những tay chân trung thành nhất, và nơm nớp lo sợ bước vào cái bẫy mang tên “Hội nghị An dân”.
*
Trong căn cứ bí mật, Nguyễn Đình Chương nhận được tin tức, không khỏi bật cười, nhưng trong tiếng cười lại có cả sự lo lắng:
“Nhị ca, bác của đệ đã cắn câu rồi. Nhưng nước cờ ‘dẫn xà xuất động’ này của ông ấy cũng thật hiểm. Ông ta đang muốn ‘mượn’ tay chúng ta để thanh trừng nội bộ, nhưng đồng thời cũng muốn dồn chúng ta vào một chỗ để tiện bề vây bắt.”
Nguyễn Minh An, người đang xem xét sơ đồ chi tiết của phủ Tổng đốc, chỉ mỉm cười:
“Ông ta muốn chơi một ván cờ lớn. Tốt thôi. Chúng ta sẽ cùng ông ta chơi.”
Xong quay sang nhìn Nguyễn Đình Chương, ánh mắt lóe lên vẻ tinh quái:
“Tam đệ, đệ nghĩ sao nếu trong ‘Hội nghị An dân’ đó, tội ác của một vài vị quan lớn nhất, thân cận nhất với Tổng đốc, bất ngờ bị phơi bày ra ánh sáng?”
Nguyễn Đình Chương sững sờ:
“Cái gì? Nhị ca, huynh điên rồi sao? Làm vậy chẳng khác nào tuyên chiến trực diện với bác của đệ! Ông ấy sẽ không bao giờ tha cho chúng ta!”
Nguyễn Minh An đáp, giọng nói trở nên nghiêm túc:
“Ta không tuyên chiến. Ta đang cứu đệ đấy.”
Thấy Nguyễn Đình Chương vẫn còn ngơ ngác, Nguyễn Minh An giải thích:
“Đệ nghĩ xem, sau khi ‘Tu La’ náo loạn ở hội nghị, bác của đệ sẽ làm gì? Ông ta sẽ lập tức ra lệnh giới nghiêm toàn thành, lục soát tất cả mọi người, với lý do ‘truy bắt hung thủ’. Đó mới là cái bẫy thực sự của ông ta. Và kẻ đầu tiên ông ta nhắm đến sẽ là ai? Chính là đệ nữa. Vì đệ biết quá nhiều.”
Nguyễn Đình Chương tái mặt, bản thân đã không nghĩ đến nước cờ sau đó. Nguyễn Minh An nói tiếp:
“Chúng ta không thể để ông ta làm chủ ván cờ. Chúng ta phải ra tay trước, nhưng không phải để khiêu khích. Ta muốn nhắm vào quan Bố chánh họ Phan, kẻ có nhiều mâu thuẫn nhất với bác của đệ. Khi hắn ta bị hạ độc và tội ác bị phơi bày, mọi sự nghi ngờ sẽ đổ dồn vào ai?”
Cao Bá Quát, người nãy giờ vẫn im lặng, lúc này mới lên tiếng:
“Sẽ đổ dồn vào chính quan Tổng đốc! Người ta sẽ nói, chính ông ta đã ra tay thanh trừng đối thủ chính trị của mình, rồi mượn danh ‘Tu La’ để che đậy!”
Nguyễn Minh An gật đầu:
“Chính xác! Ta không muốn khiêu khích ông ta. Ta muốn trói tay ông ta lại. Khi chính ông ta cũng trở thành một kẻ bị tình nghi, ông ta sẽ không dám hành động bừa bãi. Ông ta sẽ phải lo đối phó với sự nghi ngờ từ triều đình, từ các phe phái khác, và sẽ không còn thời gian để tâm đến chúng ta nữa. Đây gọi là kế ‘vây Ngụy cứu Triệu’.”
Lê Duy Cự lúc này cũng lên tiếng:
“Hơn nữa, quan Bố chánh họ Phan nổi tiếng tham lam độc ác. Diệt trừ hắn ta cũng là hợp với lòng dân, đúng với danh nghĩa ‘diệt gian thần’ của chúng ta.”
Nguyễn Đình Chương lúc này mới hoàn toàn thấu hiểu. Nước cờ của Nguyễn Minh An không chỉ là một đòn tấn công, mà còn là một nước cờ phòng thủ hoàn hảo. Nó không chỉ lợi dụng Nguyễn Đăng Giai, mà còn cứu chính bản thân khỏi một cái bẫy chết người. Nguyễn Đình Chương nghiến răng:
“Được, cứ làm như vậy. Để xem, khi lửa cháy đến tận chân mình, người bác đáng kính của đệ sẽ xoay sở ra sao.”