Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ma-nu-ta-that-khong-phai-tham-hai-co-than

Ma Nữ , Ta Thật Không Phải Thâm Hải Cổ Thần

Tháng 10 23, 2025
Chương 536: Lữ trình mới, giương buồm xuất phát! (hoàn tất) Chương 535: Nữ hoàng bại trận, thế giới mạnh nhất! (2)
du-quang.jpg

Dư Quang

Tháng 4 23, 2025
Chương 0. Viết tại chính văn đằng sau Chương 52. Đống lửa (2)
ta-tai-di-gioi-co-cai-quy-thanh.jpg

Ta Tại Dị Giới Có Cái Quỷ Thành

Tháng 1 24, 2025
Chương 479. Phong thần!! Chương 478. Tiến đánh Thần Giới, trận chiến cuối cùng!
moi-ngay-tinh-bao-doi-moi-tu-gia-pha-bat-dau-tu-tien.jpg

Mỗi Ngày Tình Báo Đổi Mới: Từ Gia Phả Bắt Đầu Tu Tiên

Tháng 2 9, 2026
Chương 511: Quy tắc cố định Trúc Cơ tràn vào Chương 510: Đã sớm sáng tỏ (2)
pham-do

Phàm Đồ

Tháng 2 3, 2026
Chương 834: Thiện ác khó phân biệt Chương 833: Nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của
ta-bac-luong-vuong-tro-ve-to-tinh.jpg

Ta, Bắc Lương Vương, Trở Về Tổ Tinh

Tháng 2 6, 2026
Chương 503: tiếp tục tầm bảo chi lộ (2) Chương 503: tiếp tục tầm bảo chi lộ (1)
vong-du-chi-vo-han-an

Võng Du Chi Vô Hạn Ăn

Tháng 10 8, 2025
Chương 607: Cuối cùng đại kết cục Chương 606: Kiểm tra
game-of-thrones-chi-thanh-diem-quan-vuong.jpg

Game Of Thrones Chi Thánh Diễm Quân Vương

Tháng 1 22, 2025
Chương 537. Siêu thoát con đường Chương 536. Lấy máu trả máu
  1. 1854
  2. Chương 39: Con đường Tu La
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 39: Con đường Tu La

Bình minh ló dạng trên vùng đất Quất Lâm, nhưng không mang theo ánh sáng của hy vọng, mà chỉ soi rõ một khung cảnh tan hoang. Đại bản doanh chỉ còn là một đống tro tàn, khói đen vẫn còn âm ỉ bốc lên, hòa cùng sương sớm tạo thành một màn sương màu xám tang tóc. Mùi thịt cháy và mùi máu tanh nồng nặc trong không khí.

Rải rác khắp nơi là những người lính sống sót, thất thần ngồi bệt xuống đất. Kẻ thì ôm lấy vết thương đang rỉ máu, người thì gục đầu vào đầu gối khóc không thành tiếng. Những dân phu, những người đã hừng hực khí thế vác cuốc xẻng đi theo “vua Lê” giờ đây ánh mắt chỉ còn lại sự hoang mang và sợ hãi. Thất bại đến quá nhanh, quá bất ngờ, quá cay đắng.

Trong một ngôi chùa nhỏ bỏ hoang cách đó vài dặm, những người sống sót cuối cùng của bộ chỉ huy đã tập hợp lại. Không khí nặng nề như chì.

Nguyễn Đình Chương, người luôn giữ vẻ hào hoa, giờ đây y phục rách bươm, dính đầy máu và bùn đất. Không nói một lời nào, chỉ lẳng lặng dùng những mảnh vải cuối cùng, cẩn thận băng bó vết thương cho một người cận vệ trẻ tuổi. Hắn làm rất chậm, rất tỉ mỉ, như thể muốn dùng hành động đó để quên đi việc mình đã bất lực nhìn những người anh em khác ngã xuống.

Cao Bá Quát ngồi một góc, bầu rượu trên tay đã cạn khô. Ánh mắt bình thường sắc bén giờ đây trống rỗng, nhìn chằm chằm vào ngọn lửa sắp tàn. Cao Bá Quát không say, nhưng nỗi đau và sự bất lực còn đáng sợ hơn cả men rượu, bỗng siết chặt chiếc chén sành trong tay:

“Rắc!”

Chiếc chén vỡ tan, những mảnh sành cắm vào da thịt, máu tươi rỉ ra, nhưng hắn dường như không cảm thấy đau.

Lê Duy Cự là người suy sụp nhất, ngồi bó gối, hai tay ôm lấy đầu, cả người run lên. Hình ảnh những người dân vô tội bị Vĩnh Tường lùa ra làm lá chắn, hình ảnh người lính trẻ hét lên “Vua Lê vạn tuế!” rồi lao vào lưỡi đao của địch, cứ liên tục ám ảnh tâm trí chàng. Lê Duy Cự lẩm bẩm, giọng nói khản đặc, nghẹn ngào:

“Là lỗi của ta, tất cả là lỗi của ta. Ta đã mang hy vọng đến cho họ, rồi lại chính tay đẩy họ vào chỗ chết. Ta không xứng… không xứng với hai chữ ‘Vua Lê’.”

Lòng nhân nghĩa, thứ mà hắn luôn coi là kim chỉ nam, giờ đây lại trở thành lưỡi dao đâm ngược lại.

Nguyễn Minh An đứng ngoài cửa, lặng lẽ quan sát tất cả. Hắn không suy sụp như những người khác, nhưng trong lòng còn đau hơn. Vẻ mặt hắn bình tĩnh một cách đáng sợ, nhưng đôi mắt lại đỏ ngầu vì cả đêm không ngủ và sự tự trách. Hắn đang phân tích lại từng nước cờ:

“Sai ở đâu? Ta đã sai ở đâu?”

Nguyễn Minh An đã tính đến mọi chiến thuật quân sự, nhưng đã đánh giá thấp sự tàn độc của Vĩnh Tường, đánh giá thấp việc đối phương dám dùng cả dân lành làm vũ khí. Hắn đã thua, không phải vì mưu trí, mà vì hắn vẫn còn giữ lại giới hạn của một con người. Thất bại này là một cái tát trời giáng vào lòng kiêu hãnh của một kẻ “xuyên không”.

*

Không khí trong ngôi chùa nhỏ vẫn nặng nề như một nấm mồ. Không ai nói gì, chỉ có tiếng nấc nghẹn của Lê Duy Cự và tiếng lửa lách tách sắp tàn.

Bất ngờ, Cao Bá Quát, người nãy giờ vẫn ngồi im, đứng bật dậy. Không nhìn ai, mà đi thẳng ra sân, nơi những người lính sống sót đang ngồi thất thần. Cao Bá Quát cất giọng, không còn vẻ châm biếm, mà đanh thép, vang vọng:

“Thất bại một trận, đã vứt bỏ hết gươm đao rồi sao? Những người đã ngã xuống, họ chết để cho các ngươi ngồi đây khóc lóc à?”

Tất cả ngẩng lên, kinh ngạc nhìn, Cao Bá Quát tiếp:

“Cha ông chúng ta, bao phen bị giặc ngoại xâm đô hộ, có lần nào không thất bại, không đổ máu? Nhưng sau mỗi lần thất bại, là một lần đứng dậy mạnh mẽ hơn!”

Xong chỉ tay về phía thành Nam Định:

“Kẻ thù của chúng ta đang ăn mừng trên xác của đồng đội, của cha mẹ, của con cái chúng ta! Các ngươi cam tâm sao?”

Một người lính trẻ, người vừa mất đi anh trai trong trận chiến, gầm lên, nước mắt giàn giụa:

“Không cam tâm!”

“Không cam tâm!”

“Báo thù! Báo thù!”

Ngọn lửa trong mắt những người lính bắt đầu được nhen nhóm trở lại. Cao Bá Quát quay người, bước vào trong, nhìn thẳng vào ba người còn lại:

“Còn ba đệ thì sao? Một người thì tự trách, một người thì im lặng. Các ngươi định bỏ cuộc à?”

Lê Duy Cự ngẩng lên, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe:

“Đại ca.. nhưng ta đã hại chết quá nhiều người…”

Cao Bá Quát quát lên:

“Ngu ngốc! Làm tướng mà không nỡ thấy máu đổ thì vứt quách thanh gươm đi! Nỗi đau này, ngươi phải nuốt vào trong, biến nó thành sức mạnh, chứ không phải gục ngã vì nó!”

Xong quay sang Nguyễn Minh An:

“Còn nhị đệ? Kẻ được mệnh danh là ‘Thần cơ diệu toán’. Một lần thất bại đã khiến đệ mất hết cả nhuệ khí rồi sao?”

Nguyễn Minh An lúc này mới từ từ ngẩng đầu lên. Sự tự trách trong mắt hắn đã biến mất. Thay vào đó, là một sự lạnh lùng đến đáng sợ, một sự lạnh lùng mà ngay cả Cao Bá Quát cũng phải rùng mình. Nguyễn Minh An nói, giọng nói không một chút cảm xúc:

“Đại ca nói phải, ta đã sai. Sai lầm lớn nhất của ta, là đã dùng tư duy của một người chơi cờ, để đối đầu với một con thú hoang. Cờ có luật, còn thú hoang thì không.”

Xong đứng dậy, bước tới bên tấm bản đồ đã nhàu nát:

“Từ bây giờ, sẽ không còn luật lệ nào nữa.

Vĩnh Tường đã dạy cho ta một bài học. Hắn đã cho ta thấy, trong cuộc chiến này, lòng nhân từ chính là điểm yếu chí mạng nhất. Hắn đã dám dùng dân lành làm vũ khí. Được. Rất tốt.”

Một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi hắn:

“Vậy thì, chúng ta sẽ cho hắn thấy, thế nào mới là một cuộc chiến không có giới hạn.”

Hắn rút một con dao găm, cắm mạnh xuống một địa danh trên bản đồ: Hà Nội.

“Vĩnh Tường đang ăn mừng ở Nam Định. Hắn nghĩ rằng hắn đã thắng, rằng chúng ta đã tan rã. Hắn đang tập trung toàn bộ sự chú ý ở đó. Hắn không thể ngờ, chúng ta sẽ không quay lại. Chúng ta sẽ đánh thẳng vào nơi mà hắn không thể phòng bị nhất.”

Nguyễn Đình Chương kinh ngạc:

“Hà Nội? Nhưng… ở đó có cả một quân đoàn của triều đình, có cả bác của đệ…”

Nguyễn Minh An cắt ngang:

“Chính vì vậy! Chúng ta sẽ không công thành. Chúng ta sẽ làm một việc còn điên rồ hơn. Tam đệ, đệ còn nhớ danh sách những tên quan lại tham ô, những kẻ có mối làm ăn mờ ám với Vĩnh Tường mà đệ đã thu thập không?”

“Nhớ.”

“Tốt. Ta muốn đệ, cùng với Lê Duy Cự, hãy biến Hà Nội thành một lò mổ. Hãy dùng những bằng chứng đó, ám sát từng tên một. Giết cha, giết con, treo đầu chúng lên cổng chợ. Ta muốn tạo ra một cuộc khủng bố trắng ngay tại kinh thành. Ta muốn cho Tổng đốc Nguyễn Đăng Giai, cho cả triều đình ở Huế thấy, con chó điên Vĩnh Tường mà họ dung túng, đã gây ra một hậu quả kinh hoàng đến mức nào.”

Lê Duy Cự lắp bắp:

“Nhị ca… làm vậy… quá tàn độc!”

Nguyễn Minh An quay lại, nhìn thẳng vào mắt:

“Tàn độc? Vậy để cho Vĩnh Tường tiếp tục tàn sát dân lành thì không tàn độc sao? Tứ đệ, đệ muốn đi con đường của bậc vương giả, phải không? Nhưng muốn đến được con đường đó, đôi khi, phải bước qua con đường của Tu La trước đã.”

Xong quay lại bản đồ:

“Khi Hà Nội đại loạn, Nguyễn Đăng Giai sẽ không thể ngồi yên. Ông ta sẽ phải điều quân từ các nơi về để ổn định. Đó chính là lúc Vĩnh Tường ở Nam Định sẽ bị cô lập hoàn toàn. Và đó mới là lúc chúng ta quay lại, tính cả vốn lẫn lãi với hắn.”

Không khí trong chùa trở nên im lặng đến đáng sợ. Kế hoạch mới của Nguyễn Minh An không còn là mưu trí, mà là sự tàn độc tuyệt đối, một nước cờ “được ăn cả, ngã về không”.

Cao Bá Quát, sau một hồi sững sờ, lại là người bật cười lớn:

“Ha ha ha! Hay! Hay lắm! Ta thích con đường của Tu La này! Đã đến lúc phải cho lũ sâu mọt đó biết, thế nào mới là địa ngục trần gian!”

Nguyễn Đình Chương và Lê Duy Cự nhìn nhau. Họ thấy được sự nguy hiểm trong kế hoạch này, nhưng họ cũng thấy được sự quyết đoán không thể lay chuyển trong mắt Nguyễn Minh An. Thất bại đêm qua đã thay đổi hắn. Nó đã mài sắc con dao trong tay hắn, và cũng đã làm lạnh đi trái tim của hắn.

Từ trong tro tàn, một ngọn lửa mới đã thực sự được nhen nhóm. Nhưng lần này, nó không còn là ngọn lửa của hy vọng, mà là ngọn lửa của sự báo thù.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-tu-luyen-nuoc-chay-thanh-song-cong-kich-moi-chieu-tat-trung.jpg
Ta Tu Luyện Nước Chảy Thành Sông, Công Kích Mỗi Chiêu Tất Trúng
Tháng 2 16, 2025
phan-phai-ki-uc-su-ton-bi-phoi-bay-do-de-nu-de-roi-le.jpg
Phản Phái: Kí Ức Sư Tôn Bị Phơi Bày, Đồ Đệ Nữ Đế Rơi Lệ
Tháng 2 11, 2025
chu-thien-ta-sieu-nang-luc-moi-gioi-doi-moi.jpg
Chư Thiên: Ta Siêu Năng Lực Mỗi Giới Đổi Mới
Tháng 1 18, 2025
moi-xuyen-qua-lien-bi-bat-hop-hoan-dong-cai-quy-gi
Mới Xuyên Qua Liền Bị Bắt, Hợp Hoan Dòng Cái Quỷ Gì?
Tháng 10 22, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP