Chương 38: Tôn Tử sống dậy cũng phải kinh ngạc, mà Khổng Minh tái thế cũng phải thán phục (10k khoai hoặc 10 đề cử thêm 1 chương)
Trong trị sở, Vĩnh Tường cũng đang nghe tiếng sáo và lời thơ đó. Hắn bịt chặt hai tai lại, nhưng âm thanh đó dường như vang lên từ chính sâu thẳm tâm hồn tội lỗi của hắn. Nhưng rồi, sự điên loạn dần bị thay thế bởi một sự bình tĩnh đến đáng sợ. Vĩnh Tường lẩm bẩm, rồi bỗng bật cười vang:
“Tứ diện Sở ca…Hay! Hay lắm! Các ngươi muốn làm Trương Lương, muốn ta trở thành Hạng Vương sao? Được! Nhưng Hạng Vương chết vì hữu dũng vô mưu. Còn ta thì không!”
Xong đứng dậy, chỉnh lại áo mão, rồi một mình đi thẳng vào phòng bệnh của Khâm sai đại thần Trương Quốc Dụng. Khi tới cửa dừng lại một lúc, ra vẻ lo lắng hỏi thăm viên phó tướng. Sau khi “xin phép” mới nhẹ nhàng bước vào. Vĩnh Tường chắp tay, cúi đầu thật thấp:
“Hạ quan vô năng, để giặc cỏ quấy nhiễu, làm kinh động đến giấc ngủ của đại nhân, tội đáng muôn chết.”
Trương Quốc Dụng, người đang lim dim trên giường, khẽ mở mắt, nhìn Vĩnh Tường, rồi lại nhìn bàn cờ tướng bên cạnh, yếu ớt nói:
“Không sao. Âm nhạc bên ngoài… rất hay. Lão phu nằm đây mà cứ ngỡ đang ở giữa trận Cai Hạ năm nào.”
Một câu nói tưởng như khen ngợi, nhưng lại là một nhát dao đâm thẳng vào tim Vĩnh Tường. Trương Quốc Dụng đang ví hắn với Hạng Vương sắp bại vong.
Vĩnh Tường nuốt nước bọt, nhưng vẫn giữ vẻ mặt cung kính:
“Đại nhân nói phải. Thần cũng đang lo, nếu cứ để quân Hạng… à không, quân giặc quấy nhiễu, e rằng quân tâm sẽ tan rã. Lương thảo trong thành cũng sắp cạn. Thần… thực sự đã cùng đường. Xin đại nhân, người là bậc kỳ tài kinh bang tế thế, rủ lòng thương, chỉ cho hạ quan một con đường sáng.”
Trương Quốc Dụng im lặng một lúc lâu, ánh mắt thâm sâu của ông ta dường như nhìn thấu cả tâm can của Vĩnh Tường. Rồi, ông ta mới chậm rãi chỉ tay vào một quân Tốt đang bị vây hãm trên bàn cờ:
“Ngươi xem quân Tốt này. Trước mặt là sông, hai bên là Xe, Pháo. Tưởng như đã hết đường. Nhưng nếu nó không cố thủ, mà liều mình tiến thêm một bước, qua sông, thì sao?”
Vĩnh Tường nín thở lắng nghe. Trương Quốc Dụng nói, giọng đều đều:
“Một con Tốt khi đã qua sông, nó còn nguy hiểm hơn cả quân Xe. Binh pháp có câu, ‘dĩ dật đãi lao’. Nhưng khi đã bị dồn vào chân tường, thì phải dùng ‘kỳ chính tương sinh’. Địch đang say sưa với ‘chính sách’ vây hãm của chúng. Chúng cho rằng ngươi chỉ có thể phòng thủ. Đó chính là lúc một ‘kỳ binh’ có thể xuất hiện, tạo ra một đột phá khẩu không ai ngờ tới.”
Chỉ vài câu nói bâng quơ, đầy ẩn dụ. Nhưng Vĩnh Tường lập tức hiểu ra. Nhưng hắn không chỉ hiểu. Một kế hoạch còn điên rồ và tàn độc hơn nữa đã nảy sinh trong đầu hắn.
Kỳ binh? Đột phá khẩu? Hay lắm, Trương Quốc Dụng. Ông muốn ta mang quân ra ngoài tử chiến, làm con Tốt thí mạng để dọn đường cho ông ngư ông đắc lợi phải không? Được! Ta sẽ cho ông toại nguyện! Ta sẽ làm ‘kỳ binh’ như ông muốn. Nhưng ‘chính binh’ thực sự của ta sẽ không phải để tấn công, mà là để bắt lấy con Tướng của chính ông!
Xong cúi đầu thật sâu, giọng nói run run vì “cảm kích”:
“Đa tạ đại nhân đã chỉ giáo! Một lời của ngài còn hơn vạn cuốn binh thư! Hạ quan đã biết phải làm gì rồi!”
Dứt lời, quay người rời đi. Ánh mắt hắn lúc này không còn là sự điên cuồng, mà là sự toan tính lạnh lẽo của một con mãnh thú quyết định cắn trả cú cuối cùng, một cú cắn không chỉ nhắm vào kẻ thù bên ngoài, mà còn nhắm vào cả người “chủ” đang ngồi sau lưng hắn.
*
Ngay trong đêm, khi trời tờ mờ sáng, Vĩnh Tường bí mật tập hợp đội Hỏa Long và những binh lính trung thành nhất. Nhưng hắn không vạch ra một kế hoạch quân sự thông thường. Hắn nhìn đám thuộc hạ, giọng nói lạnh lẽo đến rợn người:
“Đêm nay, vũ khí của chúng ta không phải là súng, cũng không phải là đao. Vũ khí của chúng ta… là lòng nhân nghĩa của kẻ địch.”
Một kế sách mà vì sự tàn độc và tinh vi của nó, bắt đầu được triển khai.
Vĩnh Tường không cho quân lính đột kích. Thay vào đó, cho mở cổng thành phía Nam, rồi cho hàng trăm người dân, phần lớn là người già, phụ nữ và trẻ em (gia quyến của những quan lại đã bị hắn bắt giữ) bị trói tay, bị lính thúc ép, la hét chạy ra ngoài, hướng về phía trại lính của nghĩa quân.
“Cứu mạng! Cứu mạng với! Nghĩa quân ơi!”
“Tên Vĩnh Tường điên rồi! Hết lương hắn ăn cả thịt người!”
“Ma quỷ! Ma Quỷ! Hút máu!”
Lực lượng của Nguyễn Minh An ở phía Nam, do Sơn “đen” chỉ huy, hoàn toàn sững sờ. Họ đã chuẩn bị cho một cuộc tấn công, chứ không phải một cuộc tháo chạy của dân thường. Họ không thể bắn, cũng không thể làm ngơ. Lệnh của Lê Duy Cự là “cứu dân” họ không thể trái lệnh. Vòng vây lập tức xuất hiện một lỗ hổng lớn khi binh lính phải tản ra để cứu giúp, đón những người dân đang hoảng loạn.
Đó chính là “kỳ binh” của Vĩnh Tường. Một mũi kỳ binh không gươm đao, nhưng lại sắc bén hơn bất cứ lưỡi kiếm nào.
Ngay sau đó, “chính binh” của Vĩnh Tường, đội Hỏa Long, im lặng như những bóng ma, trườn ra từ chính lỗ hổng đó. Nhưng chúng không tấn công ngay. Chúng trà trộn vào đám dân chúng đang hoảng loạn, men theo bóng tối, vòng ra phía sau ngọn đồi nơi đặt bộ chỉ huy của Nguyễn Minh An.
*
Khi tiếng sáo ai oán vừa dứt, cũng là lúc đội quân của Vĩnh Tường ập đến từ phía sau lưng, nơi phòng bị yếu nhất. Tiếng gầm vang:
“Giết! Giết!”
“Không để tên phản quân nào thoát.”
“Giết được bốn tên chủ tướng, thăng quan ba cấp, thưởng ngàn lượng hoàng kim.”
Một cuộc tấn công bất ngờ và tàn khốc. Lửa bùng lên dữ dội. Hoàng Kha gầm lên:
“Chủ nhân! Rút mau!”
Xong dẫn theo đội cận vệ liều chết lao vào cản đường, nhưng nhanh chóng bị làn đạn tam đoạn xạ quét ngã.
Nguyễn Minh An, Cao Bá Quát, Lê Duy Cự và Nguyễn Đình Chương, từ trong doanh trướng, kinh hoàng nhìn ra. Nguyễn Minh An tái mặt. Hắn đã tính đến mọi chiến thuật quân sự, nhưng hắn không thể ngờ Vĩnh Tường lại dùng một nước cờ phi nhân tính đến vậy. Hắn đã thua, không phải vì mưu trí, mà vì hắn vẫn còn là một con người. Nguyễn Minh An hét lên:
“Đi mau!”
Xong kéo tay Lê Duy Cự đang sững sờ.
Bốn người vội vã lên ngựa. Nhưng Vĩnh Tường đã chờ sẵn, không một mình, mà cùng với mười tay súng Hỏa Long thiện xạ nhất. Vĩnh Tường gầm lên:
“Ha ha ha! Nguyễn Minh An! Kẻ được mệnh danh là ‘Thần cơ diệu toán’! Ngươi tính được nước cờ này của ta không?”
Xong không cho bốn người cơ hội giao chiến tay đôi. Hắn không phải Lã Bố. Hắn là một con cáo già tàn độc, ra lệnh:
“Bắn!”
“Phanh! Phanh! Phanh!”
Lửa từ họng súng lóe lên. Cao Bá Quát và Nguyễn Đình Chương vội vã kéo Lê Duy Cự và Nguyễn Minh An ngã xuống ngựa, lăn vào một bụi rậm. Vài người cận vệ cuối cùng lao lên, lấy thân mình làm lá chắn, và ngã gục dưới làn đạn. Vĩnh Tường ra lệnh:
“Đuổi theo!”
Nhưng không đuổi theo đến cùng. Mục tiêu chính của hắn đã đạt được. Vĩnh Tường quay lại, dẫn quân tấn công vào các trại lính của nghĩa quân, lúc này đang hoang mang vì mất chỉ huy và bị tấn công từ cả hai phía.
Một đêm kinh hoàng. Nghĩa quân hoàn toàn vỡ trận, buộc phải từ bỏ vòng vây, rút chạy tán loạn.
Vĩnh Tường đứng giữa đại bản doanh đang cháy rụi của kẻ thù, ngửa mặt lên trời cười lớn:
“Haha! Haha.”
Hắn đã thua trong cả ba ngày đấu trí. Nhưng chỉ bằng một đêm phản công điên cuồng, bằng một nước cờ tàn độc nhất, hắn đã giành lại được tất cả. Cú cắn trả của con thú cùng đường vô cùng đau đớn và đẫm máu