Chương 36: Cuộc phản công ban ngày và Đêm của những mũi dao (Cảm ơn bác Chienhoang18873 đề cử, bác Sóc Nhỏ tặng khoai)
Sau một đêm bị tra tấn tinh thần, Vĩnh Tường quyết định phải giành lại thế chủ động, không thể để cho nghĩa quân tiếp tục làm chủ màn đêm, phải cho chúng thấy, ai mới là kẻ nắm quyền sinh sát.
Sáng sớm, khi sương mù còn chưa tan, cổng chính của trị sở bất ngờ mở toang. Một đội “Hỏa Long” gồm ba trăm tay súng hỏa mai thiện xạ nhất, dàn thành ba hàng ngang, bước ra một cách trật tự đến đáng sợ. Dẫn đầu là một viên tướng tâm phúc, tay giương cao một lá cờ lệnh.
Vĩnh Tường đứng trên vọng gác, dùng loa gỗ, cất giọng vang vọng khắp một vùng:
“Hỡi dân chúng các làng phía Tây! Các ngươi đã chứa chấp, tiếp tế cho phản tặc, đó là tội thông đồng làm phản! Ta nhân danh Khâm sai đại thần, cho các ngươi một cơ hội cuối cùng! Giao nộp những tên phản tặc đang lẩn trốn trong làng, ta sẽ tha cho các ngươi!”
Tất nhiên, không có câu trả lời. Đó chỉ là một cái cớ. Vĩnh Tường cười gằn:
“Rất tốt, các ngươi đã tự chọn con đường chết. Mục tiêu: thôn Hạ, nơi có nhiều kẻ cứng đầu nhất! Trừng phạt!”
Viên tướng phất cờ:
“Hàng thứ nhất, chuẩn bị! Bắn!”
“BẰNG!”
Một loạt đạn đầu tiên nhắm vào những mái nhà tranh khô khốc. Lửa lập tức bùng lên.
“Hàng thứ hai! Bắn!”
“BẰNG!”
Loạt đạn thứ hai quét ngang tầm thấp, găm vào những hàng rào, những bờ tre.
Người dân trong làng hoảng loạn, la hét, túa ra khỏi những ngôi nhà đang cháy. Họ chạy ra ngoài đồng trống, trở thành những bia sống không có chỗ che chắn.
“Hàng thứ ba! Tự do xạ kích!”
“BẰNG! BẰNG! BẰNG!”
Màn tam đoạn xạ tàn khốc thực sự bắt đầu. Đạn chì cày nát cánh đồng. Tiếng la hét, tiếng khóc than của phụ nữ, trẻ em vang lên thảm thiết. Đây không phải là một cuộc chiến, đây là một cuộc thảm sát có chủ đích. Vĩnh Tường không tấn công nghĩa quân, hắn tấn công vào hậu phương. Hắn muốn dùng sự sợ hãi, dùng máu của những người vô tội, để cắt đứt mối liên hệ giữa “cá” và “nước”.
*
Từ trên ngọn đồi, Nguyễn Minh An, qua ống nhòm, chứng kiến tất cả. Bàn tay hắn siết chặt lại đến trắng bệch. Ống kính của hắn dừng lại ở hình ảnh một người mẹ trẻ ngã gục, cố gắng lấy thân mình che cho đứa con đang gào khóc. Lê Duy Cự, người cũng đang nhìn qua một ống nhòm khác, gầm lên, mắt đỏ ngầu:
“Súc sinh!”
Xong vứt ống nhòm xuống, rút kiếm ra:
“Nhị ca, chúng ta phải ngăn hắn lại! Dân chúng tin tưởng vào ngọn cờ của ta, ta không thể đứng nhìn họ bị tàn sát như vậy!”
Nguyễn Minh An nghiến răng, giọng nói lạnh đi:
“Không được! Đây chính là điều hắn muốn. Hắn muốn dụ chúng ta ra khỏi vị trí ẩn nấp để giao chiến trực diện trên đồng trống. Đội Hỏa Long của hắn đang chờ sẵn. Chúng ta lao ra bây giờ chẳng khác nào tự sát!”
Lê Duy Cự quát lên, lần đầu tiên cãi lại Nguyễn Minh An:
“Tự sát cũng phải đi! Danh dự của nhà Lê, danh dự của một người lãnh đạo không cho phép ta làm ngơ!”
Cao Bá Quát đặt tay lên vai Lê Duy Cự, lắc đầu:
“Tứ đệ, bình tĩnh. Nhị đệ nói phải. Nóng giận lúc này là trúng kế của giặc. Nỗi đau này, chúng ta phải ghi nhớ.”
Nguyễn Đình Chương cũng nói, giọng đầy căm hận:
“Đúng vậy, tứ đệ. Món nợ máu này, chúng ta sẽ bắt hắn phải trả giá gấp trăm, gấp ngàn lần.”
Lê Duy Cự nhìn những người huynh đệ của mình, rồi lại nhìn xuống ngôi làng đang chìm trong biển lửa, cắm mạnh thanh kiếm xuống đất, quỳ một gối xuống, nước mắt uất hận tuôn rơi.
Đến khi đạn chì mang theo đã hết, đám “Hoả Long” rời đi, những chiến binh của nghĩa quân mới có mặt, dọn dẹp chiến trường, không ai nói với ai một câu.
Hoàng hôn buông xuống, không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Hoàng Kha lại tập hợp các đội trưởng, nói:
“Đêm nay, chúng ta không dùng trống. Chủ nhân có lệnh, đêm nay chúng ta sẽ dùng lời nói và lửa làm vũ khí.”
Xong phân công rành rọt, và một kế hoạch tâm lý chiến tàn độc bắt đầu được triển khai.
*
Khi ánh trăng lên cao, từ phía Đông và Tây, những giọng nói đều đều, ai oán, vang lên trong đêm tối, đọc tên từng người dân vô tội đã bị giết sáng nay:
“Bà Ba, sáu mươi tuổi, nhà ở thôn Hạ, bị súng bắn chết khi đang cho gà ăn…”
“Cháu An, bảy tuổi, con ông Tư, bị ngựa giày chết khi đang chơi ngoài sân…”
Mỗi một cái tên được đọc lên như một nhát dao cứa vào lương tâm của những người lính trong thành. Nhiều người trong số họ cũng xuất thân từ những làng quê đó. Một người lính trẻ thì
thầm, tay chân run rẩy;
“Trời ơi… đó là bà Ba bán nước chè đầu làng ta mà…”
Viên đội trưởng quát:
“Im mồm! Muốn chết à? Đó là lệnh của đại nhân!”
Nhưng chính bản thân cũng không dám nhìn thẳng vào bóng đêm.
Khi sự dằn vặt đã lên đến đỉnh điểm, thì ở phía Nam, những ngọn lửa bỗng bùng lên. Hàng chục hình nộm mặc quân phục lính của Vĩnh Tường bị treo lên rồi châm lửa. Tiếng gào khóc, nguyền rủa vang lên:
“Trả mạng cho con tôi! Vĩnh Tường! Đồ súc sinh!”
Cảnh tượng những “đồng đội” của mình bị thiêu sống, dù chỉ là hình nộm, đã giáng một đòn mạnh vào sĩ khí của quân lính. Sự sợ hãi và dao động bắt đầu lan rộng như một bệnh dịch.
*
Không chịu nổi sự tra tấn tinh thần và sỉ nhục, Chu Dũng, viên tướng tâm phúc đã chỉ huy cuộc thảm sát ban sáng, gầm lên trong giận dữ:
“Đại nhân! Không thể để chúng lộng hành mãi được! Thần xin dẫn một đội cảm tử ra ngoài, bịt miệng hết lũ giặc cỏ đó!”
Vĩnh Tường, người cũng đang bị những âm thanh ai oán đó tra tấn đến cực điểm, trầm giọng:
“Được. Giết.”
Chu Dũng, dẫn theo hai trăm binh lính cảm tử, liều lĩnh mở một cổng nhỏ ở phía Bắc, nơi duy nhất đang có sự im lặng đến đáng sợ, lao ra ngoài, muốn tạo ra một đòn tấn công bất ngờ.
Khi chúng vừa lao ra khỏi cổng được một đoạn, đã sa vào một trận địa mai phục hoàn toàn im lặng của Hoàng Kha. Không có tiếng hò reo. Bốn phía đột ngột sáng rực lên vì những bó đuốc được châm sẵn. Chu Dũng kinh hoàng hét lên:
“Mắc bẫy rồi!”
Lúc này, giọng của Hoàng Kha vang lên từ trên một mỏm đá cao:
“Chu Dũng! Ngươi đã gây ra nợ máu ban sáng. Đêm nay, chính tay ta sẽ đòi lại!”
Các cung thủ nhắm thẳng vào chân ngựa mà bắn. Ngựa ngã, kỵ binh mất đi lợi thế lớn nhất. Cuộc chiến lập tức biến thành một trận hỗn chiến bộ binh.
Chu Dũng, dù sa vào bẫy, vẫn là một mãnh tướng. Hắn gầm lên, vung đao chém giết như một con thú bị thương:
“Giết! Giết hết cho ta!”
Nhưng quân của Hoàng Kha, được chuẩn bị kỹ lưỡng, lại chiến đấu một cách có kỷ luật. Không đối đầu trực diện, mà dùng chiến thuật vây-cắt, chia nhỏ đội hình địch ra để tiêu diệt.
Hoàng Kha, từ trên cao, bình tĩnh quan sát, tay cầm cung tên, không bắn loạn xạ. Mỗi khi một thuộc hạ của anh ta gặp nguy hiểm, một mũi tên lại bay ra chính xác, cứu nguy trong gang tấc. Anh ta như một người chơi cờ, lạnh lùng điều khiển từng quân cờ của mình.
Chu Dũng, sau khi chém ngã được vài người, cuối cùng cũng bị dồn vào chân tường. Hắn nhìn Hoàng Kha, gầm lên:
“Thằng nhãi ranh! Có ngon thì xuống đây đấu tay đôi với ta!”
Hoàng Kha chỉ cười lạnh, giương cung:
“Ngươi không xứng.”
Một mũi tên bay vút đi, không nhắm vào tim, mà găm thẳng vào đầu gối của Chu Dũng, khiến hắn ngã khuỵu xuống.
Ngay sau đó, binh lính của Hoàng Kha ập vào, trói chặt hắn lại. Hoàng Kha ra lệnh:
“Rút!”
Trận phục kích kết thúc nhanh gọn, nghĩa quân không chỉ tiêu diệt gần hết toán lính cảm tử, mà còn bắt sống được cả chủ tướng. Vài kẻ bị thương lết được về thành, mang theo nỗi kinh hoàng tột độ về một kẻ địch vô hình, kỷ luật và tàn nhẫn.